Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

MÌNH MÁU THÁNH CHÚA KITÔ – A -CĐ BÍ TÍCH THÁNH THỂ - NGHỆ THUẬT BẢY TỎ TÌNH YÊU

MÌNH MÁU THÁNH CHÚA KITÔ – A -CĐ
Đnl 8,2-3.14b-16a; 1Cr 10,16-17; Ga6,51-58


BÍ TÍCH THÁNH THỂ - NGHỆ THUẬT BẢY TỎ TÌNH YÊU

      Kính thưa cộng đoàn! Nói tới Bí Tích Thánh Thể không thể không nói đến tình yêu của Đức Kitô. Bởi nơi Bí Tích Thánh Thể, Đức Giêsu đã thể hiện trọn vẹn nhất tình yêu của Người cho nhân loại. Có nhiều cách thức thể hiện tình yêu trong cuộc sống. Tuy nhiên có thể nói tình yêu của Đức Kitô nơi Bí Tích Thánh Thể là cách thức sáng tạo và độc đáo, mang giá trị nghệ thuật cao. Do vậy trong thánh lễ kính Mình Máu Chúa Kitô hôm nay con xin được chi sẻ với cộng đoàn đề tài mới, qua lăng kính của một nghệ sĩ đó là: Bí Tích Thánh Thể - Nghệ Thuật bày tỏ tình yêu.
      Cộng đoàn Phụng vụ thân mến! Khái niệm nghệ thuật được dùng để chỉ một tài nghệ nào của con người và nghệ thuật thường gắn liền với các nghệ sĩ. Thật vậy, nghệ thuật có vai trò quan trọng trong cuộc sống. Chính nhờ nghệ thuật mà con người có thể truyền đạt cảm xúc của mình cho người khác. Từ đó thắt chặt hơn tình người, xua tan mọi ngăn cách và đẩy lùi những cái xấu xa để nhường chỗ cho cái đẹp, cái chân, cái thiện.
Nghệ thuật được ứng dụng trong mọi lãnh vực của đời sống. Đặc biệt nhất là trong tình yêu. Bởi tình yêu được biết đến như là cái tinh túy nhất của con người. Có nhiều cách thức thể hiện tình yêu như: sự chăm sóc, quan tâm của cha mẹ với con cái, hoặc với các cặp tình nhân thì đó là đóa hoa, là cử chỉ âu yếm, là nụ hôn…Vì yêu, nhiều người có thể làm được nhiều điều tưởng chừng như không thể. Như Hòn Vọng Phu yêu chồng, chờ chồng cho đến khi hóa đá, hay Rô-mê-ô và Ju-li-ét dám uống thuốc tự tử để có thể được ở bên nhau...Khi yêu nhau người ta có thể làm mọi thứ cho nhau để thể hiện tình cảm của mình với người yêu. Ca dao tục ngữ Việt Nam của có câu: “yêu nhau mấy núi cũng leo, mấy sống cũng lội mấy đèo cũng qua” hoặc “yêu nhau cởi áo cho nhau, về nhà mẹ hỏi qua cầu gió bay.” Tình yêu rất đẹp, lãng mạn, tình tứ. Mỗi người có cách bày tỏ tình yêu của mình ra bên ngoài khác nhau. Tuy vậy, tình yêu của Thiên Chúa dành cho nhân loại lại có một sự khác biệt to lớn. Sự khác biệt đó thể hiện ở ba khía cạnh:
Trước hết, tình yêu Thiên Chúa thể hiện qua việc đưa con người đến sự tự do đích thực. Điều này được nói rõ trong bài đọc 1 trích sách Đệ nhị luật. Vì yêu thương Thiên Chúa không những cứu dân Itraen ra khỏi ách nô lệ Ai cập, mà Ngài còn hướng dẫn dân về Đất Hứa, vùng đất của sự tự do. Trong suốt 40 năm, Ngài nuôi dân bằng Mana từ trời và nước uống chảy ra từ khe đá. (x Đnl 8, 14-16)
Kế đến, tình yêu Thiên Chúa thể hiện ở khía cạnh hiệp nhất. Thánh Phaolô trong bài đọc 2 chứng minh điều đó khi ngài khẳng định rằng: “Chỉ có một Tấm Bánh, và tất cả chúng ta chia sẻ cùng một Bánh ấy, nên tuy nhiều người, chúng ta chỉ là một thân thể.” (1Cr 10, 17). Sự hiệp nhất mà tình yêu Thiên Chúa mang lại là hiệp nhất trong thân thể nhiệm màu Hội thánh, đầu của thân thể này là Đức Kitô.
Sau cùng tình yêu Thiên Chúa thể hiện qua việc trao ban sự sống. Chính Đức Giêsu đã khẳng định điều đó khi Người nói rằng: “Ai ăn thịt và uống máu tôi thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết.” (Ga 6, 54). Nơi Bí Tích Thánh Thể, Chúa đã ban chính thân mình làm của ăn nuôi dưỡng dân Người. Của ăn này không như manna xưa, ăn rồi sẽ chết, Bánh Hằng Sống Đức Kitô ban tặng khi ăn vào sẽ được sống và sống dồi dào.
Như vậy, tình yêu của Thiên Chúa dành cho nhân loại có một sự khác biệt, nếu không muốn nói là vượt trội hơn tình yêu giữa con người với nhau. Tình yêu đó mang giá trị nghệ thuật cao mà chỉ có người nghệ sĩ thực thụ mới có thể nghĩ ra như thế. Tình yêu xuyên suốt chiều dài Lịch Sử Cứu Độ. Tình yêu của Thiên Chúa giải thoát con người, liên kết con người và mang lại sự sống cho con người. Đỉnh điểm của tình yêu Thiên Chúa thể hiện qua hình ảnh của Đức Kitô. Đức Kitô đã hy sinh chịu chết hầu hầu muôn người được sống. Thật vậy, người ta khi yêu nhau có thể làm mọi thứ cho nhau, nhưng có ai dám hy sinh và cho đi chính mạng sống của mình. Đức Ki-tô không chỉ cho đi mạng sống mà còn hiến thân mình làm của ăn nuôi sống người mình yêu. Có thể khẳng định từ cổ chí kim chưa ai dám và thể hiện tình yêu một cách độc đáo và sáng tạo như thế ngoại trừ Đức Ki-tô.
Khi yêu nhau, người ta luôn muốn nên một, là của nhau, thuộc về nhau cả về thể xác và tinh thần. Nhưng thuộc về nhau như thế nào đây? Cho dù nhiều người khi yêu có kết hợp với người mình yêu như thế nào đi nữa thì hai người vẫn là hai nhân vị khác nhau. Đức Ki-tô đã biến Mình làm của ăn, để muôn người được tháp nhận vào thiên tính của Ba Ngôi Thiên Chúa. Mỗi khi ki-tô hữu rước Mình Máu Thánh Chúa là rước lấy chính Chúa, được hòa tan vào tình yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa được nên một với Thiên Chúa cả về thể xác lẫn tinh thần.
Tóm lại, mừng lễ kính Mình Máu Đức Kitô hôm nay, chúng ta có dịp chiêm ngắm tình yêu của Đức Ki-tô. Tình yêu đó thể hiện nơi Bí Tích Thánh Thể mang giá trị nghệ thuật cao. Bằng sáng kiến độc đáo, Thiên Chúa đã sai Con một mình đến thế gian để làm thức dậy cái đẹp vốn đã bị thế gian làm cho xấu đi bởi tội lỗi và bất toàn. Thánh Au-gus-ti-no cả một đời tìm kiếm cái đẹp thụ tạo, cái đẹp chóng qua để rồi cuối đời thốt lên rằng: “Ôi vẻ đẹp cổ xưa và hiện đại, con đã yêu Ngài quá muộn![1] Vẻ đẹp cổ xưa và hiện đại đó vẫn âm thầm hiện diện nơi Bí Tích Thánh Thể chờ đón những ai lạc bước trở về. Để khi lãnh nhận lấy chính vẻ đẹp cổ xưa và hiện đại này người tín hữu không những làm sáng lên cái đẹp nơi mình mà còn được tháp nhập vào cái đẹp vĩnh cửu, cái đẹp hiệp nhất trong thời viên mãn.
 MAPHUC,SSS




[1] Thánh Augustino, Tự Thuật, (NXB Tôn Giáo, 2007), tr. 608.

Thứ Hai, 12 tháng 6, 2017

Truyện ngắn: ĐỜI LINH MỤC

Truyện ngắn: ĐỜI LINH MỤC


Cậu hay đến cái Nhà Hưu Dưỡng Linh mục này mỗi tháng một lần cùng với các chủng sinh khác để tĩnh tâm. Rồi cũng từ những ngày lui tới ấy, cậu quen cha cố. Cũng chẳng biết nguyên do nào cậu quen cha nữa. Cha nói cái duyên thôi con. Cái duyên gắn kết cha con mình lại với nhau còn hơn cả máu mủ thịt thà.
“Ừ thì cái duyên.” Cậu tự nói thầm thế. Cũng vì cái duyên mà cậu mới đi tu.
Đẹp trai. Người ta nói cậu thế.
Học giỏi. Cũng người ta nói.
Hiền lành. Như trên.
…còn một đống lời khen của đám bạn dành cho cậu. Dĩ nhiên, không tự tin mới lạ, cậu tự tin hết chỗ nói. Đám bạn gái cứ liếc mắt đưa tình theo cái kiểu chủ động, mà cậu làm như không.
Bữa trước, ma xui quỷ khiến thế nào cậu lại theo ông chú vào Dòng tu của ổng chơi. Cũng có gì lạ đâu, chỉ là ăn uống, nói chuyện với mấy thầy mấy cha, xong chiều ra sân đá bóng. Ấy vậy mà về nhà cậu lại nhớ, lại thèm. Một cái gì đó cuốn hút cậu mãnh liệt lắm. Một tiếng gọi.
Thế là cậu thi vào Đại Chủng Viện. Dễ ợt.
Cậu nói: “cái duyên mà.”

***
Cha cố Phêrô về cái nhà hưu dưỡng này cũng được ít năm, sau cái ngày kỷ niệm Kim Khánh Linh Mục. Người ta to nhỏ: “Làm cú chót, hốt hụi để về hưu an toàn.”
Ngày cha về hưu, giáo dân có vẻ mừng thầm. Thì cũng chịu đựng nhau cả hơn hai chục năm chứ còn gì. Ở cái giáo xứ này người ta thường xì xầm, phàn nàn cha nổi tiếng khó tính, khó chịu, khó hiểu và nhất là ham tiền. Bao nhiêu năm về đây mà cha có xây dựng được gì đâu. Xứ người ta thì xây nhà thờ, sửa nhà mục vụ, làm sân bóng cho thiếu nhi… còn xứ mình thì chỉ biết gom góp cho riêng mình cha. Nói đến đó rồi tặc lưỡi. Cha già mà!

***
Ừ thì già nên mới về hưu. Nhưng mà có phải ai cũng vậy đâu – giọng điệu khinh khỉnh của bà xơ nấu ăn nghe cứ như ấm ức lắm. Phòng kế bên thôi, cha trẻ đấy. Mới hơn bốn chục chứ bao nhiêu. Tội ngài. Đang chánh xứ ngon lành tự dưng tai biến mạch máu não, liệt nửa người. Cho nên dù có cố gắng lắm thì không chết là mừng rồi. Còn mơ gì chánh xứ nữa.
Ừ thì già rồi nên mới về hưu. Nhưng mà có phải ai cũng vậy đâu. Phòng đối diện đấy. Cha trẻ, bao trẻ luôn. Mới chịu chức được hai năm chứ mấy. Vậy mà cũng về hưu. Số là người ta tố lên giám mục ngài quen con bé Giáo lý viên khi đang làm cha phó. Thiệt tình.
Ừ thì già rồi nên mới về hưu. Nhưng mà có phải ai cũng vậy đâu. Phòng trên lầu kìa. Ứng cử viên cho xuất du học Italia chứ bộ. Tự nhiên ngơ ngơ ngáo ngáo như trên mây. Gặp ai cũng cười cười làm quen. Vui cũng cười, buồn cũng cười. Vậy là biết rồi heng!

***
Ở cái Nhà Hưu Dưỡng Linh mục này là thế, lúc nào cũng im ắng. Mà không, thỉnh thoảng có ồn ào một chút. Vài lần trong năm, vào dịp lễ tết cũng có vài người động lòng trắc ẩn đến thăm. Những ngày còn lại thì cái không khí im ắng ấy như muốn nuốt trọn, bao phủ lên từng vách tường, gốc cây và con người nơi đây. Hai hàng cây dầu tỏa bóng che gần hết khoảng sân bê tông nứt nẻ vết chân chim. Nhiều chỗ cỏ len lên để sống, để hít hà không khí. Ngọn cỏ tưởng chừng vô thường ấy lại toát lên một sức sống mãnh liệt không gì có thể cản nổi. Nó làm cậu liên tưởng đến các cha già hưu nơi đây. Già nhưng chưa cỗi. Già nhưng lại tràn đầy nhựa sống.

***
Thế là cậu quyết định nhận cha làm cha bố. Cha nói trước giờ chưa nhận ai. Cậu tặc lưỡi: “thì giờ nhận con!” Cha cười. Cậu cũng cười. Ngoài trời nắng lên cao.
Bữa cậu đến thăm cha, gặp mấy xơ cũng đang ở đó. Vừa nhìn thấy cậu, bà xơ ngơ ngác hỏi: “Ai vậy cha?” Cha già cười tươi, cậu cũng cười. Bà xơ được dịp nói lớn:
-       Trời, cha già vậy mà chưa kế hoạch hả? Hơn tám chục mà vẫn còn có con.
-        Thì tre già măng mọc! Trước giờ cũng có đứa nào đâu. Nay có nó cho vui tuổi già – vị linh mục già không giấu được niềm vui qua ánh mắt.

***
Nơi cậu, người ta dễ dàng nhận ra sự sống căng tràn. Nhiều người nhận xét tương lai cậu sẽ rạng ngời. Sau này làm linh mục rồi chắc còn sáng láng nữa. Cậu cũng thấy vậy nên có phần tự tin hơn. Mà hình như sự tự tin chưa đủ làm hành trang cho cậu. Cậu hay vào nhà hưu hơn mỗi khi rảnh rang. Không làm gì khác ngoài việc nói chuyện với cha cố. Có cái gì đó nơi các cha già nói chung và cha bố của cậu nơi đây cuốn hút lắm. Cậu hay hỏi cha bố về đời tu, về thiên chức linh mục và đủ thứ linh tinh liên quan đến đời tu mà cậu chợt nghĩ ra mỗi khi nói chuyện với ngài.
Cậu nhớ có lần cha nói với cậu đời linh mục là theo Chúa từ phòng Tiệc Ly đến đồi Gôngôtha. Nên những ai đã lỡ mang trong mình cái ao ước vinh quang của đời linh mục thì cũng mau chóng nhận ra rằng chẳng có tương lai nào cho linh mục cả. Ngày tạ ơn Tân Linh Mục bao nhiêu người ca tụng, chào đón như hứa hẹn một tương lai sáng ngời. Đời linh mục dẫn dắt biết bao linh hồn về với Chúa, làm biết bao việc lành phúc đức với hết trách nhiệm và tình yêu của một mục tử. Ấy vậy mà chỉ một chút gì đó khiến giáo dân không vừa ý thì ngay tức khắc những tin đồn và trăm ngàn thứ xì-can-đan như cứ dồn dập tứ bề. Trò làm sao mà hơn thầy, thầy mà còn bị người ta đóng đinh và chết nhục nhã thì trò làm sao tránh được. Đời linh mục lúc lên voi, khi xuống chó, có khi xuống dưới bụng chó. Vui đấy, người ta ca tụng đấy. Nhưng rồi cũng lên thập giá đấy. Cái quan trong không phải là mình được gì, mất gì nhưng là trung thành, trung thành thật sự, trung thành đến giây phút cuối con ạ.

***
Hôm vừa rồi, cậu lên chào cha bố lần cuối để vào Đại Chủng Viện. Cha chẳng khuyên chẳng lơn gì với cậu. Cha nói cha về hưu vậy mà hay. Bữa cha quản hạt Antôn cha bị giáo dân rải thư tố ngài khắp nơi, lên cả giám mục nữa. Tội ngài. Người ta nói ngài già quá, khó tính, lại còn ham tiền. Giờ ngài buồn lắm. Mất ăn mất ngủ. Họ làm khó giám mục, buộc ngài phải về hưu. Xuống tinh thần lắm con. Vừa kể đến đó, vị cha già quay lưng lại phía sau, làm như cố giấu hai hàng nước mắt chỉ trực trào ra. Mắt đỏ hoe.
Rồi cậu đi.
Cha dúi vào tay cậu mấy quyển sách chia sẻ Lời Chúa cùng với mấy trăm ngàn, thì thầm. Cho con mua sách mà đọc.

***
Vừa vào chủng viện chưa tròn tháng, người ta báo tin cha bố cậu bị nhồi máu cơ tim. Phải đi cấp cứu. Cậu vội vàng về thăm. Bác sĩ nói phải có người nhà ký giấy và phải có tiền mới chuyển viện lên tuyến trên được.
-       Thân linh mục già, con cái đâu ra mà ký giấy. Cha trả lời với bác sĩ gọn lơ.
Cậu đến, cha cầm tay thì thầm vào tai cậu mật mã, số sủng gì đó, để mở cái két sắt được giấu kín trong góc phòng. Về đến phòng cha, loay hoay mãi, ướt đẫm mồ hôi, cậu mới mở được cái két sắt. Hai chục triệu, năm trăm, bốn chục ngàn. Gói hai chục triệu được bỏ vào phong bì riêng, vài chữ nguệch ngoạc: “Dành cho con, ngày con bước lên Bàn thánh”. Nhìn gói tiền, cậu thở dài. Gia tài của cha già là đây sao? Gia tài của một đời linh mục là đây sao? Gia tài của một linh mục mà người ta cho là ham hố tiền bạc là đây sao? Cậu tự hỏi lòng mà hai mắt đã ngấn nước.

***
Chia tay cha bố, bước ra sân, lòng cậu nặng trĩu như thể muốn chìm xuống tận dưới đáy. Bao nhiêu sự tự tin bấy lâu nay bỗng chốc tan biến. Cậu bước đi, đôi chân có chút do dự. Hình như sự tự tin, đẹp trai, giỏi giang…và trăm ngàn những thứ bên ngoài vẫn chưa đủ cho một linh mục tương lai. Có cái gì đó sâu hơn, ở tận bên trong. Ừ, thì cha bố nói rồi. Sự trung thành. Không biết mình có trung thành theo Thầy đến hơi thở cuối cùng không nữa? Cậu tự hỏi thế. Rồi lên đường.
Ngoài sân nắng vàng ươm. Vươn lên từ những khe nứt nẻ của cái sân bê tông, mấy ngọn cỏ cứ xanh mướt. Gió khe khẽ, ngọn cỏ nghiêng ngả nhưng vẫn sống, vẫn nở hoa. Mặc cho phía dưới chỉ toàn là bê tông cốt thép.

MAPHUC,SSS








Thứ Năm, 8 tháng 6, 2017

Truyện ngắn - “BÀ CỐ!”

Truyện ngắn

“BÀ CỐ!”

Ở cái chợ cá này ai mà chẳng biết bà có thằng con trai đi tu. Mà hình như nó làm thầy rồi. Bữa trước thấy bà mặc áo dài thật đẹp đi lễ khấn nó thì phải? Ai mà chẳng gọi bà bằng giọng điệu kính nể: “Bà Cố!”. Lúc đầu bà cũng ngài ngại. “Cố gì, cứ gọi bà Hai được rồi. Bà Hai bán cá”. Lâu dần bà cũng quen. Gọi “Bà Cố” nghe cũng hay hay.
Kể từ sau ngày đi lễ khấn con về, bà vui hẳn. Bà hãnh diện nơi chốn đông người. Ngẩng cao đầu trong mỗi Thánh lễ. “Dù gì con ta cũng là tu sĩ tu sọt chứ bộ” - Bà nghĩ thầm vậy. Nhưng dù cho có một chút hãnh diện về thằng con trai, bà vẫn cứ lo sợ. Người đời nói đi tu khó lắm chứ đâu phải dễ. Làm bà cố lại càng khó. Bà sợ lòng người nham hiểm. Bữa trước kìa, mới đây thôi, nhà ông Năm xóm trên chứ đâu xa. Chỉ vì cái hàng rào nhà bên xây lấn qua sân, ông qua phân bua phải trái với hàng xóm. Chưa nói được câu nào đã bị chửi sang sảng vào mặt: “Tưởng làm ông cố mà tui nể hả. Ông thuộc về cái dạng quá cố thì có. Mang tiếng có con làm cha mà sống không biết điều.” Nghe đến đó, ông Năm lầm lũi về nhà, mặt buồn rười rượi. Người nhà nói ông bệnh liệt giường cả tuần.

***
Hằng ngày bà vẫn phải dậy từ hai ba giờ sáng đi lấy cá ở chợ đầu mối về bán. Công việc cũng mấy chục năm rồi. Từ cái hồi bà còn con gái. Lấy chồng, chồng chết, để lại cho bà hai đứa con, một trai, một gái. Đứa con gái lầm lỡ chửa hoang, trốn biệt tăm mấy năm rồi cũng về lại ở chung với bà, đem về thêm một thằng nhóc. Bà nói: “Kệ, người ta nói gì cũng được, về đây má nuôi hai mẹ con.”  Mọi sự bà trông mong vào cậu con trai. Hy vọng nó sẽ làm chỗ dựa cho bà khi tuổi già xế bóng.
Bà kể hồi đó có mấy cha về làm Tuần Đại Phúc ở Nhà thờ, ghé thăm vì nhà bà thuộc những hộ nghèo. Không biết các cha nói gì mà thằng nhỏ bỏ bà cái rụp.
-       Má, con đi tu nha! Con đi tu, mai mốt má được làm bà cố. Bà cố bán cá!
Bà gật đầu. Hai mẹ con cùng cười. Có cái gì đó vui lắm trong lòng bà không tả được.
     
      ***
Bẵng đi mấy năm, cậu con trai về.
-       Má, tuần sau con khấn rồi, má với chị hai đi lễ của con.
Ngoài chợ biết chuyện, nhiều người đến chia vui, nói đùa: “Con chào Bà Cố ạ!” Bà đỏ mặt, không giấu được niềm hạnh phúc dâng tràn qua ánh mắt.
Từ sau ngày khấn của con bà thay đổi hẳn. Bà siêng đi lễ hơn. Vì sợ miệng đời nói bà cố gì mà chẳng đạo đức tý nào. Bà bán cá không dám lời nhiều. Vì sợ miệng đời nói bà cố gì mà bán cắt cổ. Bà không dám to tiếng với ai. Vì sợ miệng đời nói bà cố phải nhỏ nhẹ chứ… “Bà Cố” nghe thấy cũng thích nhưng mang được nó sao nặng nề quá. Cũng vì con, bà chấp nhận tất cả. Đứa con gái thấy mẹ mệt mỏi, bực mình nói: “Thằng út đi tu chứ má có đi tu đâu mà chịu khổ dữ vậy!” Bà nghĩ, con đi tu thì mình cũng tu theo con chứ còn gì. Đời bà giờ chỉ trông mong vào thằng con. Bà không cầu xin Chúa điều gì ngoài cầu xin cho con bà có ơn bền đỗ trong ơn gọi

***.
Đang bán hàng, bà nghe tiếng đứa con gái oang oang: “Thằng út nó về thăm má ở nhà kìa, má về đi. Để đó con bán cho.” Bà chạy về thật nhanh như vớ được phải vàng. Mà cũng lâu lắm nó mới về thăm bà chứ có phải thường xuyên đâu.
Bước vào nhà, bỏ cái nón lá xuống đất, vừa nhìn thấy con trai, linh tính của một người mẹ nhắc bảo có chuyện chẳng lành.
-       Nhà Dòng cho con về rồi má – cậu con trai lên tiếng.
Chẳng kịp để bà phản ứng, cậu nói tiếp: “Má có tin con không?”
Bà gật đầu. Má tin.

***
Rồi cậu lại đi.
-       Con đi đâu?
-       Con đi để không phụ lòng tin của má.

***
Ở cái chợ này là thế. Việc tốt chẳng thấy nói tới nhưng hễ nhà nào có chuyện chẳng lành là lan còn nhanh hơn cả internét. Mà cái chuyện của nhà bà, chuyện thằng con trai của bà có phải chuyện nhỏ nhoi gì đâu. “Đi tu mà còn mê gái. Phải chi nó mê con nhỏ nào đẹp đẹp. Bữa tao thấy rồi, con nhỏ đó xấu quắc à! Nghe đâu ổng làm cho con nhỏ có bầu. Giờ nhà Dòng đuổi rồi. Thiệt nhục hết sức.”
Bà chẳng còn vui vẻ bán cá như thường lệ kể từ ngày ấy. Bà cũng không thể yên tĩnh được giây phút nào khi ở nhà. Đâu đâu người ta cũng bàn ra bàn vào, nói tới nói lui, nói bóng nói gió. Mà cũng có khi nói thẳng vào mặt: “Bà Hai, thằng con bà tu được tui cắm đầu xuống đất!”
Mới ngày nào người ta còn gọi bà bằng cái danh hiệu rất cao cả “Bà Cố!”. Ấy vậy mà mọi việc đến quá nhanh. Bà dường như không hiểu chuyện gì đã xảy ra cho thằng con của bà và cho cả bà.
Lầm lũi. Ít nói. Hiếm lắm người ta mới thấy bà cười với thằng cháu ngoại.

***
Mười lăm năm kể từ ngày đứa con trai về thăm bà, cũng là mười lăm năm bà chờ đợi. Mười lăm năm chưa phải là quá dài nhưng cũng đủ khiến cho tóc bà bạc trắng, lưng còng, mắt mờ và nhất là bà không thể đi bởi căn bệnh thấp khớp hành hạ. Mười lăm năm người ta vẫn nói tới nói lui như chuyện vừa hôm qua: “Thằng đó còn mặt mũi nào nữa mà về đây. Hại con người ta có bầu giờ phải chịu trách nhiệm chứ sao.”
Đứa con gái thay bà bán cá ngoài chợ. Bà ở nhà, ngồi xe lăn. Khi nào thằng cháu ngoại rảnh rang việc học thì đẩy bà đi vài vòng cho đổi không khí. Còn không thì suốt ngày bà chỉ quanh quẩn trong căn phòng kín như bưng, hôi hám. Lâu rồi người ta không gọi bà là “Bà Cố” nữa, mà gọi “ Bà Hai Xe Lăn”. Mà hình như bà cũng quên cái danh hiệu đó rồi thì phải.

***
Rồi cậu con trai về.
Nhìn thấy mẹ, cậu tựa đầu vào ngực mẹ mà khóc: “Má giận con lắm hả?” Bà cũng khóc theo con.
-       Tháng sau con được làm linh mục rồi.
Cậu nhìn thẳng vào mắt mẹ mà nói. Bà ôm đầu con. Hai mắt ráo hoảnh.
     
      ***
Rồi cái ngày con bà bước lên Bàn Thánh cũng đến. Người ta đẩy bà trên xe lăn lên gian cung thánh để trao áo lễ cho Tân Linh Mục. Đâu đó ở phía sau thì thầm: “Nhìn bà cố tội quá!”
Mọi người quy tụ quanh bà, quanh Tân Linh Mục reo hò, chúc mừng. Mấy bà bán cá trong chợ cũng bao quanh: “Chúc mừng bà cố!”
Bà trả lời nhỏ nhẹ như khẽ, như gió thoảng: “Không dám, tôi chỉ là bà Hai bán cá, hoặc gọi tôi Bà Hai Xe Lăn cũng được, tôi quen rồi!”

MAPHUC,SSS





THIÊN CHÚA LÀ TÌNH YÊU

Chúa Nhật Lễ Chúa Ba Ngôi – A – TN
Xh 34,4b-6.8-9; 2Cr 13,11-13; Gả,16-18

THIÊN CHÚA LÀ TÌNH YÊU

Kính thưa cộng đoàn Phụng Vụ! Con còn nhớ khi nhỏ học giáo lý về Chúa Ba Ngôi thường có những câu hỏi đáp như sau:
1.   Hỏi: Đức Chúa Trời có mấy Ngôi?
Thưa: Đức Chúa Trời có Ba Ngôi – Ngôi thứ nhất là Cha, ngôi thứ hai là Con, ngôi thứ ba là Thánh Thần.
2.   Hỏi: Nhờ đâu ta biết mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi?
Thưa: Nhờ Chúa Giêsu mặc khải mà ta biết mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi
3.   Hỏi:  Ba Ngôi hoạt động thế nào?
Thưa: Chúa Cha tạo dựng, Chúa Con cứu chuộc, Chúa Thánh Thần thánh hóa.
Vậy, ngày xưa khi Chúa Cha tạo dựng có phải Chúa Con và Chúa Thánh Thần ngồi chơi không? Hay khi Chúa Giêsu cứu chuộc thì Chúa Cha và Chúa Thánh Thần nghỉ ngơi? Hoặc ngày nay, khi Chúa Giêsu về trời, là thời gian Chúa Thánh Thần hoạt động, có phải Chúa Cha và Chúa Con đứng nhìn thôi?
Không phải thế! Ba ngôi Thiên Chúa tuy là Ba Ngôi riêng biệt, và chúng ta chia ra những công việc đặc thù của mỗi ngôi nhưng khi hành động thì các ngôi cùng làm chứ không chỉ có một ngôi làm.
Lấy ví dụ như trong Cựu Ước, khi Chúa Cha tạo dựng mọi loài, Chúa Cha phán bằng lời: hãy có ánh sáng, hãy có bầu trời…(St1-3) Chúa Cha là người phán, lời phát ra là Lời Sáng Tạo, Lời đó chính là Ngôi Lời, là Ngôi Hai Thiên Chúa. Cũng vậy, Kinh thánh cho chúng ta biết khi tạo dựng cũng có sự hiện diện của Chúa Thánh Thần qua việc miêu tả Thần Khí Chúa bay là là trên mặt nước. Hoặc khi Chúa tạo dựng con người từ bùn đất, Người thổi hơi vào lỗ mũi, ban cho con người sự sống. Hơi đó chính là Thần Khi Chúa.
Rồi khi Chúa Giêsu cứu chuộc loài người, không chỉ có mình Chúa Giêsu làm việc mà cả Ba Ngôi cùng cứu chuộc nhân loại. Chúa Giêsu xuống thế làm người là vì tuân phục Chúa Cha. Để thụ thai trong lòng Đức Trinh Nữ cần quyền năng Chúa Thánh Thần. Trong suốt thời gian sống trên dương thế, Chúa Giêsu không ngừng mặc khải về Chúa Cha và Chúa Thánh Thần, cũng như đời sống của Người luôn kết hiệp mật thiết với Cha và Thánh Thần.
Ngày nay, chúng ta gọi là thời đại hoạt động của Chúa Thánh Thần, nhưng không vì thế mà Chúa Cha và Chùa Giêsu không hiện diện. Nhờ phép Chúa Thánh Thần, qua tay linh mục mà bánh rượu trở thành Mình Máu Đức Giêsu để chúng ta tôn thờ. Giáo hội xác tín Đức Giêsu hiện diện thực sự nơi Bí tích Thánh Thể. Mà như lời Chúa Giêsu đã nói: Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha (Ga 14,9). Nghĩa là chúng ta khi chiêm ngắm Chúa Giêsu Thánh Thể cũng là chiêm ngắm Chúa Cha. Và dĩ nhiên, Chúa Cha, và Chúa Con ở đâu thì Thánh Thần là tình yêu cũng ở đó để liên kết Cha và Con.
Như vậy, mặc dù chúng ta tuyên xưng Chúa Cha tạo dựng, Chúa Con cứu chuộc và Chúa Thánh Thần thánh hóa nhưng Ba ngôi luôn liên kết với nhau cách mật thiết và không thể tách rời. Sợ dây liên kết đó của Ba ngôi chính là tình yêu. Tình yêu là phẩm tính đặc trưng nhất của Ba ngôi đến nỗi phẩm tính làm nên danh hiệu của Thiên Chúa. “Thiên Chúa là tình yêu.” (1Ga 4,16)
Trong Cựu ước Thiên Chúa luôn tỏ ra Ngài là đấng nhân hậu và từ bi, hay nén giận, giàu lòng nhân nghĩa và thành tín. (Xh 34, 6).
Sang Tân ước, Thiên Chúa được Đức Giêsu mặc khải cụ thể Người là Con Thiên Chúa, và Thiên Chúa vốn yêu thương con người đến nỗi đã ban Con Một cho nhân loại, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết. (Ga 3,16) Thánh Thần Chúa là nguyên lý nối kết Cha với Con.
Như vậy, mừng lễ Chúa Ba Ngôi chúng ta có cơ hội học hiểu lại Mầu nhiệm cao sâu này. Đây là Mầu nhiệm trọng tâm của đức tin chúng ta. Chúng ta tuy không hiểu hết mầu nhiệm thâm sâu này, nhưng nhờ Chúa Giêsu mặc khải và nhờ sự soi sáng của Chúa Thánh Thần, chúng ta phần nào hiểu được mầu nhiệm Ba ngôi. Ba Ngôi Thiên Chúa tuy là Ba Ngôi vị khác nhau nhưng chỉ là một Thiên Chúa duy nhất. Thiên Chúa Ba Ngôi chính là tình yêu trọn vẹn nhất. Tình yêu không chỉ tràn đầy trong tương quan của Ba Ngôi và lan tỏa ra bên ngoài qua việc Ngài yêu thương con người. Sáng tạo con người. Khi con người phạm tội, Ngài ban Con Một để cứu chuộc. Ngày nay nhờ hồng ân Thánh Thần, Ngài vẫn tiếp tục trao ban muôn vàn ân huệ xuống trên con người.
Nguyện xin tình yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa lan toản trên chúng ta. Để mỗi người chúng ta tràn ngập tình yêu thương, và trở thành chính Thiên Chúa Ba Ngôi hiện diện cách sống động giữa thế giới đầy tràn hận thù hôm nay.

MAPHUC,SSS    







Thứ Tư, 7 tháng 6, 2017

Truyện ngắn - ANH VỀ ĐI, EM ĐANG CHỜ ANH MÀ!

Truyện ngắn

ANH VỀ ĐI, 
EM ĐANG CHỜ ANH MÀ!

Biển ô nhiễm. Biển chết.
Cá nhiễm độc. Cá chết.
Người mất việc. Trước sau rồi cũng chết.
Hắn không muốn chết.

Hắn theo đoàn người lũ lượt vào Nam, may ra không chết như biển. Hắn có được việc làm. May mắn hơn, hắn gặp được em trong lớp học Giáo lý dành cho di dân. Lần đầu tiên hai ánh mắt chợt chạm vào nhau, hắn nghĩ em đã là một phần của đời hắn rồi.
Tình yêu nơi những con người cùng cực nhất có thật không? Hắn hay hỏi mấy ông cha ở nhà thờ như thế, mỗi khi đi học Giáo lý. Sỡ dĩ hắn hay hỏi thế, không phải là vì hắn đa nghi nhưng vì các mối tình của hắn trước đó cứ lần lượt ra đi không một lời từ biệt. Hắn nói hắn quen rồi. Hắn không tin tình yêu có thật. Mà nếu có thật thì không dành cho những người như hắn. Nghèo.
Đi lễ. Cha giảng Chúa thương người nghèo, lo cho người nghèo, cứu sống người nghèo… Mà hắn cầu xin hoài có thấy phép lạ phép lũng gì đâu. Biển chết, dân nghèo muốn chết theo biển. Còn hắn, bị đuổi việc chỉ vì đứng ra bênh vực cho anh bạn làm cùng công ty Số là anh ta bị trưởng chuyền ức hiếp vì cái tội là dân Nghệ An. Ừ, mà chỉ cần nghe giọng nói là đã không có cảm tình rồi thì làm gì biết đúng sai mà phân bua. Hắn giận lắm, nhưng đất khách quê người, thôi chịu nhục vậy.
Có bữa ông cha giảng sang sảng trên nhà thờ: Dân Nghệ An nói riêng, dân Miền Trung nói chung bị người ta kỳ thị cũng tại mình thôi. Một con sâu là rầu nồi canh, bản thân mình phải thay đổi trước sao cho phù hợp với nơi ở mới…vân vân và vân vân. Hắn nghe phát chán được.
Hắn thay đổi quá nhiều để trụ lại nơi miền đất này mà người ta vẫn kỳ thị hắn. Người ta cười ngay khi hắn mở miệng để nói. Dù chỉ là một câu ngắn gọn. Mất việc cũ. Tìm việc mới. Tăng ca. Vậy mà cái nghèo vẫn không tha cho hắn. Nghèo đeo đung đưa cuộc đời hắn. Thế nên dù có yêu em lắm, dù có trăm nhớ ngàn thương, hắn cũng không dám tỏ tình. Tương lai gì cho em mà yêu với chả đương, mà hứa mà hẹn.

Rồi hắn đi.
Em hỏi anh đi đâu? Bao lâu anh về?
Hắn hỏi lại. Chờ anh nha em? Em gật đầu.
Mà anh đi đâu? Em hỏi lại.
Anh đi để chuẩn bị tổ ấm cho chúng ta.
Hắn cười. Em cũng cười.

Em chờ.
Ba tháng sau, người ta báo tin cho em: “Nó chết rồi!” Ngọt lơ như chuyện thường ngày trên báo đài vẫn đưa tin về một tai nạn của ai đó. Nghe nói hắn ra đi mãi mãi ở một đất nước xa xôi – Malaisia. Người ta nói hắn đi lao động lậu. Bị bắt. Hắn bỏ chạy. Một phát đạn xuyên qua lưng, lủng phổi.
Em chạy lại chỗ thường hẹn với hắn, hét lớn: Anh về đi, em đang chờ anh mà! Nhiều người ngơ ngác. Ném cho em một ánh mắt cảm thông, rồi mau chóng hòa vào dòng người…Thời gian đâu mà khóc thương người nơi cái xứ sở đất chật người đông này.

Chiều báo đài đưa tin biển ngoài quê đã sạch. Mọi người tắm và ăn cá được rồi. Nhà nước đã đền bù thiệt hại cho người dân đâu ra đó rồi…

Sáng nay, đoàn người vẫn lũ lượt vào Nam ra Bắc, thậm chí nhiều người bỏ mình nơi đất khách như hắn vì không muốn chết như biển. Vậy mà…

Sáng hôm sau.
Rồi hôm sau nữa.

Em vẫn ra chỗ hẹn với hắn, hét lớn: Anh về đi, em đang chờ anh mà!

MAPHUC.SSS

Thứ Ba, 6 tháng 6, 2017

Tản Văn: GIẾT NGƯỜI TRONG MỘNG

Tản văn

GIẾT NGƯỜI TRONG MỘNG

Mưa rả rích. Hắn đến, không giấu được nỗi lo âu qua nụ cười gượng. Hắn ốm nhiều, hai mắt thâm đen. Hắn nói: “không là tu sĩ, tao đã giết cô ta từ lâu rồi!” Hai mắt như ngấn nước. Sau câu nói đó, hắn trả lại khoảng không đen nghịt. Hắn chép miệng như nói với chính mình: “Chắc tao tháo lời Khấn quá!”
Rồi hắn lại đi. Nó ngó theo.
Bước chân mỏi mệt nhưng như cố bước thật nhanh kẻo có ai đó nhìn thấy hắn xuất hiện nơi đây. Hắn mất bóng qua khúc cua.
Đã có lần hắn nói đầy vẻ tự tin: “gái gú tao rành quá rồi, dễ gì mà sa ngã.” Đã có lần hắn ung dung: “nam vô tửu như kỳ vô phong, uống có chút rượu có gì đâu mà lo.” Vậy mà chỉ một chút choáng váng của rượu, hắn sa ngã hay người ta sa ngã.
Nó chẳng thèm hỏi hắn.
Thằng đàn ông nào mà chẳng vậy. Hơn nhau ở những thời điểm quan trọng, biết đâu là giới hạn cho phép mà thôi.
Mưa! Những âm thanh của ca khúc “Giết Người Trong Mộng” từ xa xa bỗng vọng về:  Làm sao giết được người trong mộng…giết người đi, giết người trong mộng đã bội thề… những ca từ nghe sao thấm thía đến thế.

Nó, hắn, hay bất cứ thằng đàn ông nào lỡ chọn cho mình một đời sống khác người cũng đã từng trải qua cái cảm giác yêu mà không dám yêu, thương mà không dám lại gần. Để rồi, như vô tình, như cảm nắng, bóng hồng nào đó chợt đến như định mệnh. Để rồi tự hỏi lòng mình: Chúa có gọi con theo Chúa không? Để rồi chiều nay, trời lại mưa, hay mắt hắn ngấn nước…
MAPHUC,SSS

Thứ Sáu, 2 tháng 6, 2017

CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG Cv 2,1-11; 1Cr 12,3b-7.12-13; Ga 20,19-23

CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG
Cv 2,1-11; 1Cr 12,3b-7.12-13; Ga 20,19-23
THÁNH THẦN
ĐẤNG BAN BÌNH AN ĐÍCH THỰC

Không biết cộng đoàn thế nào chứ con rất ngại đi ra đường. Mỗi khi có dịp phải đi đâu đó con bất an, lo lắng đủ điều. Trước hết, sợ bị công an thổi không có tiền đưa, mà nếu trong người có tiền thì sợ cướp. Nếu không sợ cướp thì sợ tại nạn, sợ hư xe...Đó là chỉ nói đơn giản một chuyện điển hình thôi. Trong cuộc sống, ai trong chúng ta cũng có rất nhiều điều lo lắng, bận tâm. Nào là công ăn việc làm, nào là cơm áo gạo tiền, nào là vợ chồng, con cái, an ninh trật tự, ô nhiễm môi trường...Tất cả những thứ lo linh tinh đó làm cho chúng ta luôn cảm thấy bất an, lo lắng.
Kính thưa cộng đoàn! Ai trong chúng ta cũng mong muốn có được bình an trong cuộc sống. Nắm bắt điều thực tế này, nhiều công ty bảo hiểm ra đời. Họ hứa hẹn sẽ bảo đảm an toàn cho chúng ta. Tuy vậy, dù trên thực tế có trăm ngàn công ty bảo hiểm, dù cho hứa hẹn bảo đảm bình an cho khách hàng hiện tại và tương lai thì chúng ta vẫn lo lắng, bất an. Trên thực tế những bảo hiểm không mang lại cho chúng ta bình an thật sự.
Bình an thật sự không phải là những an toàn hay một sự bảo đảm từ bên ngoài, nhưng là sự an bình bên trong tâm hồn. Người xưa có câu: “Tâm an vạn sự an”. Nghĩa là đã có bình an trong tâm hồn rồi thì bên ngoài dù sóng gió thế nào cũng chẳng sợ.
Vâng! Chúa  Giêsu biết rõ điều đó hơn ai hết, nên trước khi chịu khổ hình Người đã ban cho các tông đồ bình an, rồi sau khi sống lại Người cũng ban bình an cho các ông. Nhưng bình an Chúa ban không phải là một lời nói, hay sự bảo vệ từ bên ngoài như các công ty bảo hiểm thường làm mà là ban một Ngôi Vị. Ngôi vị đó không ai khác chính là Chúa Thánh Thần, là Ngôi Ba Thiên Chúa.
Đúng vậy, Thánh Thần là nguồn bình an thật sự. Nên khi vừa nhận được Thánh Thần trong ngày lễ Ngũ tuần các tông đồ đã mở tung cửa, mạnh dạn loan báo Tin Mừng, loan báo Danh Giêsu mà trước đó các ông luôn bất an, sợ hãi đến nỗi chỉ co cụm trong nhà. Bài đọc 1 trích sách Công vụ Tông đồ cho chúng ta biết điều đó. Khi nhận được Thánh Thần dưới hình lưỡi lửa, các tông đồ mở tung cửa loan báo Tin Mừng bằng nhiều thứ tiếng lạ khác nhau, tùy theo ơn Thánh Thần ban cho.(x Cv 2, 1-11)
Không những ban sự bình an đích thực nơi tâm hồn mỗi người, Chúa Thánh Thần còn ban nhiều ân huệ khác nữa. Có ơn nói tiên tri, có ơn rao giảng, ơn chữa lành... như thánh Phaolô khẳng định trong bài đọc 2: “Có nhiều đặc sủng khác nhau nhưng chỉ có một Thần Khí...Thần Khí tỏ ra nơi mỗi người một cách là vì ích chung.” (x 1Cr 12, 4-7).
Ích chung đó là gì? Đó là các con tha tội ai thì người đó được tha, cầm giữ ai thì người đó bị cầm giữ (Ga 20,23). Thánh Thần chính là nguyên lý hoạt động của Giáo hội. Giáo hội có cơ cấu, phẩm trật là để làm cầu nối Thiên Chúa với con người qua các bí tích. Đặc biệt là bí tích hòa giải. Chính Con Thiên Chúa xuống thế làm người là để hòa giải. Sau khi Chúa Giêsu về trời thì Chúa Thánh Thần sẽ nối tiếp sứ mạng hòa giải mà Chúa Giêsu đã khởi đầu và kết thúc bằng chính cái chết của Người. Thánh Thần, nói như lời Chúa Giêsu là Đấng nhắc nhở những lời Đức Giêsu khi Người còn sống. Những lời đó tóm gọn ở sự hòa giải và tha tội. Nghĩa là lời hứa cứu độ nhân loại được thực hiện mọi thời và mọi nơi.
Trở lại với những lo lắng bất an mà chúng ta đang gặp phải trong cuộc sống, nhiều người đặt câu hỏi: Tại sao xã hội có quá nhiều hỗn loạn đến thế, chúng khiến chúng ta luôn phải sống trong tình trạng bất an? Cha Eymard đã trả lời cho chúng ta câu hỏi đó: “Chính Chúa Thánh Thần chỉ ra rằng: nguyên nhân chính gây ra những hỗn loạn trên trần gian là do người ta không chịu phản tỉnh cách nghiêm túc tâm hồn mình.” Vâng! Chính vì không chịu phản tỉnh về những hành động của mình nên con người tự gây ra đau khổ cho nhau. Chính những đau khổ đó khiến đại đa số chúng ta không có được bình an. Vì thế, hơn bao giờ hết, chúng ta cần Thánh Thần Chúa cạnh bên, vì chỉ nơi Ngài chúng ta mới có bình an đích thực.

Tóm lại, Mừng lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống hôm nay là cơ hội chúng ta học biết v Chúa Thánh Thần cũng như vai trò của Ngài trong đời sống. Có nhiều hoa trái của Thánh Thần ban tặng. Thiết nghĩ ơn Bình an là hoa trái thiết thực nhất cho chúng ta trong xã hội quá bất ổn, hỗn loạn như hiện nay. Thánh Thần là nguồn bình an đích thực mà Chúa Giêsu ban tặng. Chính Thánh Thần sẽ tiếp nối sự vụ cứu độ nhân loại mà Chúa Giêsu đã thực hiện. Nguyện xin Chúa Thánh Thần là bình an đích thực ngự trong tâm hồn chúng ta. Để chúng ta có thể mạnh dạn làm chứng cho Chúa trong cuộc sống hiện tại như các tông đồ xưa kia đã làm.
MAPHUC,SSS

Tùy bút NHỮNG KẺ THA PHƯƠNG CỦA THỜI ĐẠI

Tùy bút NHỮNG KẺ THA PHƯƠNG CỦA THỜI ĐẠI ---|sss|--- Con đã ngồi suốt nhiều giờ trong tòa giải tội ở Giáo xứ Thánh Gia, Berlin, Đức qu...