Thứ Tư, 13 tháng 6, 2018

Thứ Tư tuần X TN – CĐ 1V 18, 20-39; Mt 5,17-19 VAI TRÒ CỦA LỀ LUẬT TRONG ĐỜI SỐNG

Thứ Tư tuần X TN – CĐ
1V 18, 20-39; Mt 5,17-19
Lễ kính thánh An-tôn Pa-đô-va (13/6)

LỜI DẪN ĐẦU LỄ
        Kính thưa cộng đoàn! Trong cuộc sống chúng ta phải tuân giữ rất nhiều luật, nào là luật dân sự, Luật Giao thông,.. trong Giáo hội thì Luật Hội Thánh, nhưng với Đức Giê-su thì chỉ có một luật mà thôi, luật đó không ghi chép trên sách vở nhưng được ghi khắc vào tâm khảm, đó là Luật Yêu Thương.
        Tin mừng hôm nay Chúa nói rõ Chúa đến không phải để bãi bỏ Luật và các Ngôn sứ nhưng là để kiện toàn luật, đưa luật đến chân lý vẹn toàn đó là để phục vụ con người và đưa con người đến sự sống.
        Hôm nay cũng là ngày 13/6, ngày lễ Thánh An-tôn Pa-đô-va. Thánh nhân sinh vào tháng 8 năm 1195, Bồ đào Nha. Từ tấm bé, Antôn đã tỏ ra hiền lành. Thánh nhân được hấp  thụ một nền giáo dục đạo đức và đầy bác ái, nên Ngài sớm nhận ra tiếng Chúa mời gọi. Thánh nhân xin gia nhập Dòng thánh Augustinô và được nhà Dòng, Bề Trên cho lãnh nhận sứ vụ linh mục. Nhờ tài lợi khẩu, nhờ gương sáng đạo đức và thánh thiện, Ngài được các Bề Trên tin tưởng, tín nhiệm sai đi giảng khắp nơi và lo công việc đào tạo, giáo dục các tu sĩ trong Dòng. Chúa Thánh Thần luôn tác động tâm hồn thánh nhân, nên lời giảng của Ngài luôn luôn có sức thu hút, lôi cuốn nhiều người. Chúa củng cố lời giảng của thánh Antôn Pađua bằng nhiều phép lạ kèm theo. Thánh nhân đã có ảnh hưởng rất lớn tại Ý, tại Pháp, thánh nhân làm việc không mệt mỏi, không ngơi nghỉ. Thánh nhân ra đi trong an bình, trở về với Chúa khi Ngài mới tròn 36 tuổi, ngày 13 tháng 6 năm 1231. Thánh nhân rất nổi tiếng về các nhân đức và các phép lạ Ngài đã làm. Năm 1946, Đức Giáo Hoàng Piô 12 đã tôn phong thánh Antôn Pađua làm tiến sĩ Hội Thánh.
        Dâng thánh lễ này chúng ta cầu nguyện cách đặc biệt cho những ai nhận thánh hiệu là An-tôn biết noi gương thánh quan thầy mà làm chứng cho Chúa trong đời sống của mình. Đồng thời cũng cầu nguyện cho mỗi người chúng ta biết làm chứng cho Chúa trong việc giữ Luật yêu thương.
        Giờ đây chúng ta cùng thành tâm sám hối để xứng đáng cử hành Mầu Nhiệm Thánh.

VAI TRÒ CỦA LỀ LUẬT
TRONG ĐỜI SỐNG

Kính thưa cộng đoàn! Bất cứ quốc gia hay tổ chức lớn nhỏ nào trong xã hội loài người đều cần có luật, để giữ kỷ cương phép tắc, giữ trật tự an ninh và đảm bảo sự công bằng xã hội. Tuy nhiên đó là luật dân sự, luật con người, còn ở đây chúng ta chỉ nói đến Lề Luật, nghĩa là Luật Chúa mà thôi.
Thật vậy, Luật Mô-sê và các ngôn sứ mà Chúa Giê-su nói đến chính là lối nói chỉ về toàn bộ sách Kinh Thánh Cựu Ước. Những người Do thái cho rằng Chúa đã không tuân giữ Lề Luật nên đã chống đối Chúa. Tuy nhiên, Tin mừng hôm nay Chúa đã nói rất rõ ràng: “Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ Luật Mô-sê hoặc Lời các Ngôn sứ. Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn.” (Mt 5, 17)
Trước lời khẳng định của Chúa, chúng ta thấy được: VAI TRÒ CỦA LỀ LUẬT TRONG ĐỜI SỐNG.

1.   Lề luật để phục vụ con người.

Những nhà Pha-ri-siêu và các kinh sư được biết đến như những người giữ Luật nghiêm ngặt nhất. Điều đó là tốt. Nhưng cái không tốt ở đây là họ quá bán vào Luật như là cứu cánh, họ nghĩ rằng chính khi giữ Luật cách nghiêm ngặt họ sẽ được hưởng ơn Cứu Độ. Tuy nhiên, Chúa Giê-su đã dạy cho họ và cũng là cho chúng ta một bài học về cách giữ Luật đúng với Thánh Ý Thiên Chúa nhất. Lề Luật là để phục vụ con người, đưa con người đến với Thiên Chúa và tha nhân, chứ con người không nệ luật.  Thánh Phao-lô trong thư gửi tín hữu Rô-ma đã nói rõ: “Giữ Luật theo tinh thần chứ không phải theo chữ viết của Luật.” (Rm 2m 29).

2.   Lề luật để cứu sống con người.

Trong vụ án xử Đức Giê-su những người Do thái đã khẳng định: “Cứ theo Luật thì nó phải chết.” (Ga 19,7). Điều đó có nghĩa là trong tâm thức của người Do thái nói chung và người Pha-ri-siêu và các Kinh sư nói riêng Luật là để xét xử con người. Tuy nhiên, Chúa Giê-su đã khẳng định luật là để cứu sống con người: “Ngày Sa-bát được tạo nên cho con người, chứ không phải con người cho ngày Sa-bát. Bởi đó, Con Người làm chủ luôn cả ngày Sabát.” (Mc 2, 28-28). Nghĩa là con người làm chủ Lề Luật chứ không phải Luật làm chủ con người.

3. Không được xem thường Lề Luật

Khi Chúa Giê-su nói sẽ kiện toàn Lề Luật thì không có nghĩa là Người tìm cách để lách luật và để tìm sự dễ dãi. Về điểm này, nhiều người chúng ta cũng rất dễ hiểu sai lời Chúa. Và nghĩ rằng: nếu Chúa nhấn mạnh đến tinh thần của Luật thì hay quá, đâu có gì bắt buộc, giữ đạo dễ thôi, miễn là trong lòng mình có Chúa là được rồi. Hiểu như thế là hoàn toàn sai với Thánh ý của Chúa. Chính vì thế, Chúa đã khẳng định: “Ai bãi bỏ dù chỉ là một điều răn nhỏ nhất, thì sẽ bị gọi là kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời.” (Mt 5, 19).

Như vậy, Luật Cựu ước chưa hoàn thiện, vì toàn bộ Luật ấy là quy hướng về Đấng Cứu Độ, hay nói cách khác là Luật Cựu ước chỉ là những hướng dẫn để con người quy hướng về Đức Giê-su. Thế nên, Luật ấy chỉ là hình bóng của Luật Mới, Luật mà Đức Giê-su mang lại cho con người, Luật yêu thương.
Bài Tin mừng hôm nay một lần nữa Chúa Giê-su lưu ý chúng ta phải hiểu biết ý nghĩa và mục đích của Lề Luật. Tất cả mọi khoản luật của Giáo Hội, của Dòng tu, của Chủng viện, của Giáo xứ… đều nhằm giúp ta thêm mến Chúa và yêu người. Giữ những luật đó mà lòng không mến Chúa và yêu người thì vô ích. Dựa vào những khoản luật đó để làm khổ người khác là phản lại luật. Xin cho mỗi người chúng ta biết vâng theo lời dạy của Chúa, để hân hoan giữ luật Chúa và Hội Thánh truyền trong tinh thần yêu mến và liên kết trong Người, hầu cho luật không còn là gánh nặng, nhưng giúp chúng chúng ta ngày một nên giống Chúa hơn. Amen

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS


                                                                               

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2018

LỄ KÍNH THÁNH ĐAMINH SAVIO BỔN MẠNG BAN LỄ SINH NHỮNG ĐỨC TÍNH CẦN CÓ CỦA MỘT LỄ SINH.

LỄ KÍNH THÁNH ĐAMINH SAVIO
BỔN MẠNG BAN LỄ SINH

NHỮNG ĐỨC TÍNH CẦN CÓ CỦA MỘT LỄ SINH.
Kính thưa cộng đoàn! Và cha chào tất cả các con thiếu nhi!
Nếu chúng con ăn cái gì đó mà nhạt nhẽo có ngon không? Thật là nhạt nhẽo khó nuốt nếu thức ăn thiếu muối, hoặc không có muối. Hơn nữa, muối còn có tác dụng tốt nhất là bảo quản và thanh tẩy. Không có muối, mọi thứ sẽ bị hủy hoại nhanh chóng. Bản chất của muối là mặn, mà nếu muối mà không còn mặn nữa thì sẽ không còn là muối.
        Cũng vậy, chúng ta không đương nhiên là ánh sáng, nhưng vì chúng ta có nguồn gốc từ Thiên Chúa, mà Thiên Chúa là ánh sáng “(1Ga 1,5) và chỉ có Chúa Giê-su mới dám nhận mình là Ánh Sáng (Ga 8,12), nên ở nơi chúng ta cũng phản ảnh ánh sáng của Thiên Chúa. Ánh sáng tự nó có bản chất chiếu soi mọi nơi tối tăm. Không có sự đồng lõa, mập mờ giữa ánh sáng và bóng tối. Bất cứ ở đâu có ánh sáng thì ngay lập tức bóng tối nơi đó bị hủy diệt.
        Như vậy, Chúa nói chúng ta là muối, là ánh sáng cho trần gian có nghĩa là bản chất của chúng ta là những chứng nhân sống động của Chúa cho thế gian. Muối mà nhạt đi, ánh sáng mà bị để dưới cái thùng thì coi như hỏng. Cũng vậy, chúng ta sống mà không làm chứng tá cho Chúa và vương quốc của Người thì coi như hỏng rồi. Đời sống của chúng ta không còn giá trị gì nữa.
        Mỗi người chúng ta được mời gọi trở nên muối và ánh sáng như lời Thánh Phao-lô đã nói trong thư gửi tín hữu Ê-phê-xô: “Xưa anh em là bóng tối, nhưng bây giờ trong Chúa, anh em lại là ánh sáng. Vậy anh em hãy ăn ở như con cái ánh sáng. Mà ánh sáng mang lại tất cả những gì là lương thiện, công chính và chân thật.” (Ep 5, 8-9).
Không cần chúng ta phải làm những gì to tát, chỉ cần chúng ta trở nên ánh sáng và muối ngay trong chính đời sống của mình. Hôm nay là bổn mạng của Ban Lễ Sinh – lễ Thánh Đaminh Savio, chính vì thế cha xin được chia sẻ cách đặc biệt với Ban Lễ Sinh đề tài: NHỮNG ĐỨC TÍNH CẦN CÓ CỦA MỘT LỄ SINH.

1. Đức tính thứ nhất: Siêng năng đi lễ
Thật vậy, để có thể trở thành một lễ sinh thì đức tính đầu tiên cần có đó là có thói quen siêng năng đi lễ. Thánh Savio là một chứng nhân sống động cho các con về việc siêng năng đi lễ. Ngay từ khi cậu Savio được 5 tuổi thì ngày ngày đã theo mẹ đến nhà thờ dâng lễ. Thậm chí có nhiều ngày trời đầy tuyết lạnh giá nhưng cậu vẫn không bỏ lễ.
Cha giúp nhiều giáo xứ, nhưng khi về Khiết Tâm này cha rất ngạc nhiên vì một tuần thiếu nhi đi lễ có 2 ngày. Còn những ngày khác các con đi đâu? Nhiều bạn sẽ trả lời là đi học. Tuy nhiên, trên thực tế con số đi học vào giờ Thánh lễ chiếm một phần rất nhỏ, không đáng kể. Ở những xứ khác, thiếu nhi đi lễ cả tuần, ngày nào cũng đi, nếu hôm đó là lễ thiếu nhi thì mặc đồng phục. Còn ở xứ mình, chỉ khi nào lễ thiếu nhi thì mới đi, không phải lễ thiếu nhi thì không đi.
Và cha càng ngạc nhiên hơn với các em trong Ban Lễ Sinh. Lẽ ra các con phải là mẫu gương là muối, là ánh sáng cho các bạn khác về việc siêng năng đi lễ. Đàng này cha để ý, chỉ lễ nào cha Quốc Anh dâng lễ các con mới đi đông, còn lại thì vắng tanh, nhiều khi bỏ cả phiên giúp. Như vậy, các con đi lễ chỉ vì vừa lòng một ai đó, chứ không phải xuất phát từ lòng yêu mến Chúa.

2. Đức tính thứ hai: Yêu thích phục vụ bàn thánh.
Đaminh Savio chưa đầy sáu tuổi, câu đã biết giúp lễ! Nhưng cậu rất buồn vì thấy mình thấp bé: cậu có thể bưng hai ve rượu và nước một cách dễ dàng nhưng đến cuốn sách lễ to tướng thì… thật là khổ hết chỗ nói! Cậu đã phải kiễng chân mãi mới với tới bàn thờ.
        Cha nhận thấy phần lớn các em trong Ban Lễ Sinh chỉ xin vào lễ sinh vì thích được sinh hoạt vui chơi, thay vì thật lòng muốn phục vụ Bàn Thánh. Tại sao cha lại nói như vậy? Là bởi vì cha Quốc Anh và các anh lớn liên tục giúp các con về phụng vụ, về kỹ năng giúp lễ hằng tuần mà các con vẫn còn rất luộn thuộm, giúp lễ nhiều khi còn gây chia chí cho cộng đoàn. Phần lớn lễ sinh không có óc quan sát và phán đoán. Trong khi cha dâng lễ, đang trên bàn thờ, cần thứ gì đó thì không phải lúc nào cha chủ tế cũng nói được. Nếu các con tập quan sát, tập óc phán đoán, chú tâm vào Bàn Thánh thì chỉ cần cha chủ tế ra hiệu là các con đã hiểu. Đàng này nhiều bạn ngay cả khi cha chủ tế gọi lại nói rõ ràng mà các con còn không hiểu ý. Vậy cha hỏi hàng tuần các con đi học phụng vụ, học cách giúp lễ các con học cái gì? Hay chỉ tụ tập vui chơi với nhau thôi?

3. Đức tính thứ ba: Say mê Chúa Giê-su Thánh Thể.
Công việc chính của lễ sinh là phục vụ Bàn Thánh, phục vụ tiệc Thánh Thể. Làm sao chúng con có thể phục vụ tốt được nếu chúng con không say mê, yêu mến Chúa Giê-su Thánh Thể, là chủ nhân của bữa tiệc?
Một ngày kia, đang đi ngoài đường phố để đến trường, Đaminh Saviô gặp một vị linh mục kiệu Mình Thánh cho kẻ liệt, Saviô liền quỳ sụp xuống, không để ý gì tới đường phố ướt bẩn. Khi cậu đứng lên, hai vết bùn thật lớn in rõ trên đầu gối quần cậu! Mỗi năm, tới lễ Mình Thánh Chúa, cái thú lớn nhất của Saviô là được mặc bộ đồ của các trẻ giúp lễ để được đi tung hoa hay xông hương trước Hào Quang Thánh Thể. Những lần đó cậu tưởng như đang ở trên Trời, gần các Thiên Thần của Chúa và theo Chúa Giê-su đi khắp chốn.
        Các con thiếu nhi nói chung và Ban Lễ Sinh nói riêng, thật may mắn là các con đang sống trong một giáo xứ Thánh Thể, có các cha Thánh Thể phụ giúp. Giáo xứ có những giờ chầu hằng ngày. Ấy vậy mà, chưa bao giờ cha thấy 1 em thiếu nhi nào đi chầu, đến với Chúa Giê-su Thánh Thể. Lâu lâu, sau Thánh lễ các anh chị huynh trưởng tổ chức cho các con được chầu Chúa vài phút, vậy mà nhiều bạn tỏ thái độ chán nản, mệt mỏi. Thậm chí ngay cả cha mẹ của các con nhiều người khó chịu, phàn nàn chỉ vì đi rước con mà con kẹt chầu nên ra trễ vài phút.
       
        Nói tóm lại, trong ngày lễ kính Thánh Đaminh Savio hôm nay, bổn mạng của Ban Lễ Sinh, không chỉ các bạn lễ sinh mà toàn thể thiếu nhi được mời gọi noi gương thánh nhân, trở nên là muối men, là ánh sáng cho trần gian qua việc siêng năng đi lễ, yêu mến phục vụ và yêu mến Chúa Giê-su Thánh Thể. Một khi chúng con làm được ba việc này là chúng con đang làm cho muối của mình thêm mặn và ánh sáng ngày càng tỏa rạng. Nhờ đó mà mọi người có thể nhận ra tình yêu của Thiên Chúa. Và cũng nhờ đó mà Chúa luôn ban nhiều ơn lành xuống trên các con. Amen.

        Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS


Thứ Ba tuần X TN – CĐ 1V 17,7-16; Mt 5, 13-16 TRỞ NÊN MUỐI VÀ ÁNH SÁNG NGAY TRONG CHÍNH GIA ĐÌNH

Thứ Ba tuần X TN – CĐ
1V 17,7-16; Mt 5, 13-16

LỜI DẪN ĐẦU LỄ
        Kính thưa cộng đoàn! Tin mừng hôm nay Chúa Giê-su đã nói với các tông đồ mà cũng là nói với mỗi người chúng ta: “Anh em là muối, anh em là ánh sáng cho trần gian.”
        Dẫu biết rằng đời sống của chúng ta là muối, là ánh sáng nghĩa là phải làm chứng tá cho Thiên Chúa, tuy vậy, bản thân chúng ta yếu đuối bởi bị ma quỷ và tội lỗi kìm kẹp, thế nên nhiều người trong chúng ta đã làm cho muối nơi mình không còn mặn nữa và ánh sáng đã tàn lụi.
        Dâng Thánh lễ này chúng ta cầu xin Chúa ban thêm sức mạnh để chúng ta vượt qua được những giới hạn của bản thân, sống xứng đáng là muối, là ánh sáng cho trần gian theo thánh ý Chúa.
        Giờ đây chúng ta cùng thành tâm sám hối để xứng đáng cử hành Thánh lễ.


TRỞ NÊN MUỐI VÀ ÁNH SÁNG
NGAY TRONG CHÍNH GIA ĐÌNH

Kính thưa cộng đoàn! Nhiều khi nghe Tin mừng chúng ta thấy còn xa cách và dường như chưa thiết thực, chưa đụng chạm đến chúng ta. Tuy vậy, Lời Chúa hôm nay lại rất rõ ràng và liên quan trực tiếp đến chúng ta, Chúa nói rằng: Chính anh em là muối cho đời…Chính anh em là ánh sáng cho trần gian. (x.Mt 15,13-14).
        Thật là nhạt nhẽo khó nuốt nếu thức ăn thiếu muối. Hơn nữa, muối còn có tác dụng tốt nhất là bảo quản và thanh tẩy. Không có muối, mọi thứ sẽ bị hủy hoại nhanh chóng. Chúa nói chính anh em là muối cho đời. Bản chất của muối là mặn, mà nếu muối mà không còn mặn nữa thì sẽ không còn là muối.
        Cũng vậy, chúng ta không đương nhiên là ánh sáng, nhưng vì chúng ta có nguồn gốc từ Thiên Chúa, mà Thiên Chúa là ánh sáng “(1Ga 1,5) và chỉ có Chúa Giêsu mới dám nhận mình là Ánh Sáng (Ga 8,12), nên ở nơi chúng ta cũng phản ánh ánh sáng của Thiên Chúa. Ánh sáng tự nó có bản chất chiếu soi mọi nơi tối tăm. Không có sự đồng lõa, mập mờ giữa ánh sáng và bóng tối. Bất cứ ở đâu có ánh sáng thì ngay lập tức bóng tối nơi đó bị hủy diệt.
        Như vậy, Chúa nói chúng ta là muối, là ánh sáng có nghĩa là bản chất của chúng ta là những chứng nhân sống động của Chúa cho muôn thế hệ. Muối mà nhạt đi, ánh sáng mà bị để dưới cái thúng thì coi như hỏng. Cũng vậy, chúng ta sống mà không là chứng tá cho Chúa và vương quốc của Người thì coi như hỏng rồi. Đời sống của chúng ta không còn giá trị gì nữa.
        Mỗi người chúng ta được mời gọi trở nên muối và ánh sáng như lời Thánh Phao-lô đã nói trong thư gửi tín hữu Ê-phê-xô: “Xưa anh em là bóng tối, nhưng bây giờ trong Chúa, anh em lại là ánh sáng. Vậy anh em hãy ăn ở như con cái ánh sáng. Mà ánh sáng mang lại tất cả những gì là lương thiện, công chính và chân thật.” (Ep 5, 8-9). Không cần chúng ta phải làm những gì to tát, chỉ cần chúng ta trở nên ánh sáng và muối ngay trong gia đình của mình. Qua hai điểm sau đây:

1.   Điểm thứ nhất: An vui trong địa vị Chúa đã đặt.
Nghĩa là người làm ông, làm cha, làm chồng thì phải sống sao cho đúng với tư cách làm chồng làm cha của mình. Cũng vậy, người bà, người mẹ phải chu toàn trách nhiệm trong phận vụ Chúa đã trao phó. Mỗi cây mỗi cành, mỗi nhà mỗi cảnh, gia đình nào cũng có những khó khăn nhất định. Đừng hễ có khó khăn gì là chúng ta nản lòng, than vãn. Chồng thế này, vợ thế kia, con thế nọ. Những lúc gia đình khó khăn không phải là lúc chúng ta than vãn cho bằng hãy thể hiện gương sáng qua việc trở nên là muối, là men, là ánh sáng; để qua đời sống tốt lành của bản thân những người còn lại trong gia đình thấy đó mà biết ăn năn lỗi lầm. Một Mô-ni-ca đã trở nên ánh sáng và muối ngay trong chính gia đình mình, khi mà bà đã khóc và cầu nguyện suốt mấy chục năm trời. Cuối cùng, người chồng, người con đã trở về đường ngay nẻo chính.

2.   Điểm thứ hai: trở nên gương mẫu trong đời sống gia đình
Thật vậy, nhiều gia đình, cha mẹ đã đánh mất đi vai trò là muối và ánh sáng của mình qua việc làm gương mù gương xấu cho con cháu. Làm sao cha mẹ có thể dạy con sống tốt lành khi mà cãi nhau như cơm bữa, chồng thì say xỉn tối ngày, vợ thì quần này áo nọ, son này phấn kia,…đến giờ đi lễ thì ba ngồi nhậu với bạn bè hoặc nằm xem tivi, còn mẹ thì lê la qua hàng xóm tám đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.

        Vâng! Thưa cộng đoàn, chẳng cần chúng ta làm chứng đâu xa xôi, chỉ cần chúng ta chu toàn tốt bổn phận làm cha làm mẹ, làm ông làm bà gương mẫu trong chính gia đình của chúng ta thì chúng ta đã thể hiện được bản chất là muối là ánh sáng rồi. Thánh Phao-lô đã khẳng định: “Vì tất cả anh em là con cái ánh sáng, con cái ban ngày. Chúng ta không thuộc về đêm cũng không thuộc về bóng tối” (1Tx 5,5). Do vậy, trong vai trò và phận vụ của mình chúng ta cũng được mời gọi phản ảnh rõ nét nhất ánh sáng và muối mặn trong gia đình. Nguyện xin cho những người sống trong đời sống gia đình biết trở nên ánh sáng và muối men cho gia đình ngang qua việc chu toàn bổn phận Chúa trao phó và luôn biết sống làm gương mẫu cho con cháu. Amen.

Lm. Mar - Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS



Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2018

CHÚA NHẬT TUẦN X TN – B – CĐ St 3, 9-15; 2Cr 4, 13-5,1; Mc 3, 20-35 NHỮNG NGUYÊN NHÂN GÂY RA RẠN NỨT TRONG ĐỜI SỐNG GIA ĐÌNH

CHÚA NHẬT TUẦN X TN – B – CĐ
St 3, 9-15; 2Cr 4, 13-5,1; Mc 3, 20-35

Lời dẫn đầu lễ
        Kính thưa cộng đoàn! Đời sống gia đình chưa bao giờ hết thách đố. Cưới nhau là một chuyện, nhưng về chung sống với nhau, đưa nhau đến hạnh phúc đích thực trong đời sống hôn nhân lại là chuyện khác.
        Lời Chúa Chúa Nhật X thường niên hôm nay đưa ra cho chúng ta những thách đố trong đời sống gia đình.
        Chúng ta tụ họp nhau nơi đây để dâng Thánh lễ cầu nguyện cho các anh chị …trong ngày cưới, luôn biết đặt Chúa là trung tâm của đời sống gia đình. Để cho dù đời sống hôn nhân có khó khăn đến đâu đi chăng nữa thì nhờ có Chúa đồng hành, gia đình của các anh chị vẫn bình an và hạnh phúc.
        Giờ đây chúng ta cùng thành tâm sám hối để xứng đáng cử hành Thánh Lễ.



NHỮNG NGUYÊN NHÂN GÂY RA
RẠN NỨT TRONG ĐỜI SỐNG GIA ĐÌNH

Trong trang báo điện tử BáoMới.com có bài viết “Những nguyên nhân khiến các cặp vợ chồng ly hôn”, tác giả Mộc Trà đưa ra 8 nguyên nhân sau: 1. Ngoại tình, 2. Thường xuyên cãi vã, 3. Mâu thuẫn xung đột, bạo lực kéo dài, 4. Chăn gối không hòa hợp, 5. Ít tranh luận, 6. Mâu thuẫn về tiền bạc, 7. Ghen tuông thái quá, 8. Kỳ vọng thiếu thực tế.
Tuy vậy, đó chỉ là những nguyên nhân ngọn, theo nhãn quan xã hội. Với chúng ta là những ki-tô hữu, đời sống chúng ta liên quan trực tiếp đến Thiên Chúa, vì thế những nguyên nhân gốc gây ra rạn nứt trong đời sống gia đình cũng có liên quan đến Thiên Chúa. Do vậy, dựa vào Lời Chúa của Chúa nhật tuần X thường niên này, (đặc biệt cũng là ngày cưới của các bạn trẻ đây), xin được chia sẻ với cộng đoàn đề tài: NHỮNG NGUYÊN NHÂN GÂY RA RẠN NỨT TRONG ĐỜI SỐNG GIA ĐÌNH.

1.   Nguyên nhân thứ nhất, quá cậy dựa vào của cải vật chất.

Hầu hết chúng ta nghĩ rằng, để gia đình hạnh phúc thì cần phải giàu có, ít ra cũng có của cải vật chất, nhà cửa, xe cộ… Chính vì thế, sau khi cưới nhau, cả hai tập trung dành nhiều thời gian và sức lực cho công việc, để ít ra cũng có nhà cửa ổn định, một ít vốn liếng rồi mới dám sinh con. Thế nhưng, đến khi vật chất có đầy đủ thì sinh con không được, phần là quá tuổi sinh sản, phần là sử dụng các biện pháp tránh thai lâu năm làm cho cơ thể cả hai bị đảo lộn, hoặc nếu có con thì con lại bị thiểu năng, bị đao…Lúc đó bao nhiêu tiền của dành dụm bấy lâu nay lại đem ra chữa vô sinh, chữa bệnh cho con…từ đó bắt đầu có những lục đục trong đời sống, bắt đầu mất niềm tin ở nhau, bắt đầu gia đình có những rạn nứt...
Thật vậy, nguyên nhân đầu tiên gây ra những rạn nứt trong gia đình đó chính là chúng ta quá cậy dựa vào vật chất của cải, và xem của cải chính là cứu cánh của gia đình. Bằng lòng là chúng ta sống cần phải có vật chất, nhưng không vì thế mà chúng ta quên đi các giá trị tinh thần, nhất là niềm tin của chúng ta. Như Thánh Phao-lô đã nói rõ trong bài đọc hai trích thư thứ hai gửi tín hữu Cô-ri-tô: “Một chút gian truân tạm thời trong hiện tại, sẽ mang lại cho chúng ta cả một khối vinh quang vô tận, tuyệt vời.” Thật vậy, những sự vật hữu hình thì chỉ tạm thời, còn những sự vật vô hình mới tồn tại vĩnh viễn. (x.2Cr 4, 17…).Sự vật hữu hình là tài sản, của cải vật chất… những sự vật vô hình chính là hoa trái của Thần Khí là: bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hòa, tiết độ. (Gl 5, 22-23). Do vậy, điều đầu tiên để gia đình phát triển đúng với thánh ý Thiên Chúa đó là phát triển kho tàng trên trời thay vì chỉ chú tâm đến của cải vật chất đời này. Vì quả thật, nếu ngôi nhà của chúng ta ở dưới đất…bị phá hủy đi, thì chúng ta có một nơi ở do Thiên Chúa dựng lên, một ngôi nhà vĩnh cửu ở trên trời, không do người thế làm ra. (x.1Cr 5, 1).

2.   Nguyên nhân thứ hai, đánh mất Chúa.

Nguyên nhân thứ hai gây ra những rạn nứt trong đời sống gia đình đó là đánh mất Chúa. Điều này đã được chứng minh trong bài đọc 1. A-đam và E-va đã có được đời sống hạnh phúc, tuy nhiên ông bà không nhận ra rằng hạnh phúc Chúa ban cho ông bà chỉ là một phản ảnh rất nhỏ hạnh phúc Nước Trời. Chính vì thế, thay vì hướng đến hạnh phúc viên mãn thì ông bà đã đẩy Chúa ra khỏi cuộc đời mình để được tự do như lời ma quỷ dụ dỗ. Và ngay lập tức, ông bà mở mắt, thấy mình trần truồng, …Khi nghe tiếng Đức Chúa cả hai sợ hãi và bắt đầu đổi lỗi cho nhau.
Cũng vậy, nhiều gia đình chỉ chú tâm đến vật chất nên không còn nhận ra ân ban của Chúa. Chính vì thế họ sống như thể không có Chúa. Nhưng họ đâu biết rằng, những của cải họ đang có chính là ơn Chúa ban nhưng không. Những của cải Chúa ban đó không là cứu cánh cho gia đình, nhưng qua của cải, con người hướng đến Chúa là hạnh phúc đích thực trên thiên đàng.
Cũng như nguyên tổ, một khi đẩy Chúa ra khỏi đời mình thì làm sao con người có được hạnh phúc mà mang lại hạnh phúc cho nhau. Chính vì thế, gia đình rạn nứt, chồng đổi lỗi cho vợ, vợ đổi cho chồng…hậu quả là cha mẹ con cái mất niềm tin vào nhau, giết nhau, loại trừ lẫn nhau. Lúc này, chúng ta có thể liệt kê ra không chỉ 8 nguyên nhân như nhà báo Mộc Trà, mà còn hàng trăm nguyên nhân khác: nào là ngoại tình, thường xuyên cãi vã, mâu thuẫn xung đột, bạo lực kéo dài, chăn gối không hòa hợp ít tranh luận, mâu thuẫn về tiền bạc, ghe tuông thái quá, kỳ vọng thiếu thực tế…

3.   Nguyên nhân thứ ba, không tin vào ơn Chúa.

Bởi vì nhiều cặp vợ chồng xem vật chất là cứu cánh nên khước từ Thiên Chúa. Do vậy chắc chắn sẽ có những rạn nứt, đổ vỡ, bất hòa trong gia đình. Những lúc đó, thay vì chúng ta được mời gọi trở về với nguồn gốc của hạnh phúc là Thiên Chúa thì nhiều gia đình đánh mất luôn niềm tin vào Chúa. Không tin rằng gia đình sẽ được cứu chữa, không tin bản thân mỗi người được Thiên Chúa chữa lành. Chính sự mất niềm tin đó mà Chúa Giê-su đã nói: “mọi tội lỗi, dù nói phạm thượng đến mấy đi nữa, thì cũng sẽ được tha, nhưng ai nói phạm đến Thánh Thần thì sẽ chẳng đời nào được tha, mà còn mắc tội muôn đời.” (Mc 3, 28-29).
Tội phạm Thánh Thần là tội: Hoàn toàn chối bỏ Thiên Chúa là Cha nhân lành giầu lòng xót thương và tha thứ. Từ khước ơn cứu chuộc của Chúa Kitô. Phủ nhận Chân Lý mà Thần Khí Chúa đã mặc khải cho con người. Không còn nhìn nhận tội lỗi đã phạm để xin  được tha thứ

Nói tóm lại, Lời Chúa Chúa nhật X Thường niên hôm nay cho chúng ta một bài học rất cụ thể về đời sống gia đình. Có rất nhiều nguyên nhân gây ra những rạn nứt, đổ vỡ đời sống gia đình, nhưng căn nguyên của tất cả đó là do nhiều gia đình đảo lộn giữa giá trị trần thế và giá trị Nước Trời, đặt của cải vật chất lên trên Thiên Chúa, hơn nữa, một khi có những thất bại, rạn nứt chúng ta lại không tin vào Lòng thương xót của Thiên Chúa, không tin Chúa có thể giúp chúng ta làm lại từ đầu, xây dựng lại gia đình đã đổ vỡ.

Vì thế, nhận ra được những nguyên nhân gây ra rạn nứt trong đời sống gia đình, mỗi chúng ta cần biết xác định lại và nhất là đặt lại tương quan với Thiên Chúa. Thiên Chúa cần được ưu tiên và chiếm vị trí quan trọng trong đời sống gia đình. Có như thế, gia đình sẽ dễ dàng vượt qua mọi sóng gió vì có Chúa cùng đồng hành.

Cầu chúc cho các cặp vợ chồng hôm nay luôn biết đặt Chúa là trung tâm của đời sống. Để qua đó, cho dù đời sống gia đình có rất nhiều khó khăn thách đố nhưng vẫn vững vàng vượt qua mọi chông gai vì có Chúa đồng hành. Amen.


Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

LỄ THÁNH TÂM CHÚA GIÊ-SU ĐỀN TẠ THÁNH TÂM

LỄ THÁNH TÂM CHÚA GIÊ-SU
Hs 11,1.3-4.5c.8ac-9; Ep 3,8-12.14-19; Ga 9, 31-37

LỜI DẪN ĐẦU LỄ
Kính thưa cộng đoàn! Trong những lần Chúa Giêsu hiện ra với thánh nữ Ma-ga-ri-ta Ma-ri-a A-la-cốc, Người đã mạc khải cho thánh nữ hiểu biết sâu xa về nhu cầu phải đền tạ vì các tội lỗi riêng cũng như tội lỗi toàn thế giới đã xúc phạm đến Thánh Tâm Người. Chúa Giê-su yêu cầu thánh nữ cổ động việc thường xuyên hiệp Lễ, nhất là vào các ngày thứ Sáu đầu tháng, với tâm tình đền tạ. Và lần hiện ra với thánh nữ vào tháng 6-1675, Chúa Giê-su đã phán với chị thánh rằng: “Cha đã quá yêu thương loài người, nhưng loài người không những chẳng báo ơn Cha, lại có nhiều kẻ bội bạc làm hư phép Mình Thánh và xúc phạm đến Cha, vì thế Cha muốn mỗi năm dành riêng một lễ tôn thờ Trái Tim Cha. Ngày ấy những ai có lòng mến Cha hãy rước Lễ, đền tội những người phạm đến Cha trong phép Mình Thánh. Cha hứa sẽ ban nhiều ơn cho những ai sốt sắng mừng và khuyên bảo người ta mừng lễ ấy.”
Dâng Thánh lễ này chúng ta cầu nguyện cho mỗi chúng ta không chỉ biết tín thác, yêu mến và đền tạ  Thánh tâm Chúa mà còn biết sống sao cho người khác nhận ra sự hiện diện của Chúa trong đời sống thường ngày của mỗi người.
Giờ đây chúng ta cùng thành tâm sám hối để xứng đáng cử hành Thánh lễ.


BÀI GIẢNG
ĐỀN TẠ THÁNH TÂM

Kính thưa cộng đoàn! Khi nói đến Thánh Tâm Chúa Giê-su chúng ta thường nghe nói đến cụm từ “phạt tạ, hay đền tạ Thánh Tâm”. Vậy Đền Tạ Thánh Tâm có nghĩa gì?
 “Đền tạ” có nghĩa là: sự sửa chữa, đền bù; nó giả thiết là đã có cái gì hư hỏng, thiệt hại, vì thế mà cần phải sửa lại hay là bồi thường. “đền” có nghĩa là bù lại, trả lại; “tạ” có nghĩa là lời xin lỗi (tạ lỗi) hay là cám ơn (tạ ơn). Như vậy, Đền Tạ Thánh Tâm là đền bù lại những lỗi lầm của chúng ta đã xúc phạm đến tình yêu của Chúa.
        Chúa Giê-su đã yêu thương chúng ta rất nhiều, thể hiện qua việc đổ hết máu và nước đến giọt cuối cùng, hy sinh mạng sống để cứu độ chúng ta. “Một tên lính lấy giáo đâm cạnh sườn Người, tức thì máu cùng nước chảy ra.” (Ga 19, 34). Tuy nhiên, dường như nhân loại ngày càng thờ ơ trước tình yêu thương vô bờ bến của Chúa. Điều đó đã khiến cho trái tim của Chúa càng thêm đau buồn và cô đơn. Chính vì thế, hơn bao giờ, hết chúng ta được mời gọi đền tạ Thánh Tâm Chúa, để đáp lại tình yêu của Người.
        Đền tạ Thánh Tâm Chúa bằng cách nào đây? Xin được gợi ý với cộng đoàn 3 điểm sau.

1.   Sống đức tin mạnh mẽ.

Trước hết, chúng ta có thể đáp lại tình yêu của Chúa bằng việc sống đức tin cách mạnh mẽ. Đức tin là ơn Chúa ban. Tuy nhiên, Đức tin ấy sẽ không thể lớn mạnh, thậm chí có ngày sẽ tàn lụi dẫn đến mất đức tin, nếu chúng ta không biết cộng tác với ơn Chúa.
Thiên Chúa luôn đi bước trước trong tình yêu qua việc ban cho chúng ta đức tin để có thể nhận biết và yêu mến Người. Trái tim của Chúa luôn thổn thức vì chúng ta, như bài đọc nói rõ: “Trái tim ta thổn thức, ruột gan ta rối bời.” ( Hs 11, 8). Sở dĩ trái tim Chúa thổn thức và ruột gan rối bời là do chúng ta chưa nhận biết và chưa đáp lại tình yêu của Chúa. Chúa luôn ban ơn đức tin để chúng ta trở về mà tôn thờ Chúa. Thế nhưng, cho dù “Ta lấy dây nhân nghĩa, lấy mối ân tình mà lôi kéo chúng. Ta xử với chúng như người nựng trẻ thơ, nâng lên áp vào má; Ta cúi xuống gần nó mà đút cho nó ăn. Nhưng nó không chịu về với Ta.” (Hs 11, 4-5)
Như vậy, điều đầu tiên chúng ta có thể làm để đền tạ Thánh Tâm Chúa chính là biết cộng tác với ơn Chúa để sống đức tin cách mạnh mẽ. Đó là luôn biết quay trở về với Thiên Chúa, cũng như không ngừng đào sâu học hỏi Lời Chúa và siêng năng tham dự Thánh lễ mỗi ngày.

2.   Sống đức cậy vững vàng

Sống đức cậy vững vàng nghĩa là chúng ta phải biết trông cậy vào Thiên Chúa thay vì cậy dựa vào của cải vật chất. Thật vậy, Đức cậy là một nhân đức Chúa phú vào linh hồn làm cho ta hy vọng chắc chắn có được Chúa là hạnh phúc vĩnh cửu, và có được những phương thế cần thiết để đạt tới hạnh phúc đó. Những phương thế Chúa ban để chúng ta đạt đến hạnh phúc, như thánh Phao-lô nói trong bài đọc hai trích thư gửi tín hữu Ê-phê-xô, đó chính là Tin mừng về sự phong phú khôn lường của Đức Ki-tô.(Ep 3,8)
Tin mừng đó đã được giấu kín từ ngàn xưa. Những người thời Cựu ước cũng có niềm hy vọng Đấng Cứu Thế đến để giải thoát họ. Tuy nhiên, niềm hy vọng ấy không được mặc khải trọn vẹn cho đến khi Chúa Giê-su đến trần gian. Chúng ta là những người thật hạnh phúc vì sống trong thời Cứu độ, thời viên mãn, thời mà mầu nhiệm cứu độ đã được giữ kín từ muôn thuở nơi Thiên Chúa …để giờ đây được thực hiện nơi Đức Giê-su. (x. Ep 9-11)
Do vậy, cách thức thứ hai để chúng ta có thể đền tạ Thánh Tâm Chúa đó chính là sống đức cậy vững vàng. Xác tín, trông cậy vào Thiên Chúa và tin rằng Người sẽ ban cho chúng ta những ơn cần thiết để đạt đến hạnh phúc Nước Trời.

3.   Sống đức mến tràn đầy.

Đức mến là ơn Thiên Chúa ban, giúp ta có luôn biết kính mến Thiên Chúa trên hết mọi sự, và yêu thương mọi người như chính bản thân mình. Đức mến nói cụ thể ra chính là tình yêu. Mà không phải tự nhiên chúng ta biết yêu. Chính Thiên Chúa là Tình yêu đã ban cho chúng ta tình yêu của Người. Tuy nhiên, vì nguyên tổ đã gạt Thiên Chúa là tình yêu ra khỏi cuộc đời mình, nên tình yêu của con người đã không còn trọn vẹn nữa.
Chúa đã rất mực yêu thương chúng ta, thì chúng ta cũng phải biết đáp lại tình yêu của Người cách xứng đáng. Đó chính là sự tự nguyện từ con tim của chúng ta. Mặc dù vì tội, tình yêu của ta không tròn đầy nhưng Thiên Chúa vẫn mong ngóng chúng ta đáp lại tình yêu của Người. Việc đáp lại tình yêu của Chúa được thể hiện chính bằng đời sống bác ái yêu thương, bằng việc quyết tâm chừa bỏ những tội lỗi luôn vây kín tâm hồn chúng ta.
Như vậy, cách thức thứ ba để đền tạ Thánh Tâm Chúa chính là chúng ta cần phải có Đức Mến tràn đầy. Đó là đời sống biết yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và yêu người thân cận như chính mình.

Kính thưa cộng đoàn! Ai trong chúng ta cũng có một con tim, để rồi con tim đó biết thổn thức, biết yêu thương. Nhưng thật buồn làm sao khi chúng ta yêu mà không được đáp lại, yêu thật nhiều, mà nhận chẳng có bao nhiêu. Đối với Đức Giê-su có lẽ nỗi buồn ấy lớn hơn nỗi buồn của bất kỳ người nào trên thế gian này. Bởi yêu càng nhiều thì đau càng nhiều. Trái tim Chúa đã đổ đến những giọt máu và nước cuối cùng để mang lại cho chúng ta sự sống. Ấy vậy mà càng ngày nhân loại dường như càng thờ ơ trước tình yêu vô bờ bến của Người. Chúng ta đã phạm không biết bao nhiêu tội, từ cá nhân đến tập thể, khiến trái tim Chúa ngày càng tan nát. Đã có biết bao người không sám hối về lỗi lầm của mình, thậm chí ngay cả khi đến tòa giải tội, đối diện với Thánh Tâm đầy Lòng Thương Xót của Thiên Chúa mà nhiều người vẫn cứ trơ cứng cõi lòng, hoặc xưng tội như một thói quen chứ không xuất phát từ tấm lòng sám hối thật sự. Thậm chí nhiều người xưng tội còn tìm cách biện minh lý do này, lý do kia để cầu xin sự thỏa hiệp của linh mục trước tội lỗi mà mình đã phạm.

Mừng lễ Thánh Tâm Chúa, mỗi người chúng ta có dịp chiêm ngắm lại trái tim của Chúa. Qua đó, chúng ta cũng được mời gọi đền tạ Thánh Tâm Chúa qua việc sống đức Tin mạnh mẽ, sống đức cậy vững vàng và sống đức mến tràn đầy. Cả ba nhân đức này, nếu được tập luyện thường xuyên sẽ là một thói quen tốt và bền vững, giúp ta làm sự thiện một cách dễ dàng hơn. Xin cho chúng ta, nhờ lòng tin được Đức Ki-tô ngự trong tâm hồn; xin cho chúng ta được bén rễ sâu và xây dựng vững chắc trên đức ái. Để qua đó có thể hiểu hết được mọi kích thước dài rộng cao sâu, và nhận biết tình yêu của Đức Ki-tô, tình yêu vượt quá sức hiểu biết. Như vậy, chúng ta sẽ đầy tràn niềm cậy trông tín thác vào Thánh Tâm Chúa. (x. Ep 3, 14-19) Amen.


Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2018

Lễ Thánh Tâm Chúa Giê-su MÁU VÀ NƯỚC CHẢY RA TỪ THÁNH TÂM CHÚA

Lễ Thánh Tâm Chúa Giê-su
Hs 11, 1.3-4.5c.8ac-9; Ep 3, 8-12.14-19; Ga 19, 31-37

LỜI DẪN ĐẦU LỄ
Kính thưa cộng đoàn! Trong những lần Chúa Giêsu hiện ra với thánh nữ Ma-ga-ri-ta Ma-ri-a A-la-cốc, Người đã mạc khải cho thánh nữ hiểu biết sâu xa về nhu cầu phải đền tạ vì các tội lỗi riêng cũng như tội lỗi toàn thế giới đã xúc phạm đến Thánh Tâm Người. Chúa Giê-su yêu cầu thánh nữ cổ động việc thường xuyên hiệp Lễ, nhất là vào các ngày thứ Sáu đầu tháng, với tâm tình đền tạ. Và lần hiện ra với thánh nữ vào tháng 6-1675, Chúa Giê-su đã phán với chị thánh rằng: “Cha đã quá yêu thương loài người, nhưng loài người không những chẳng báo ơn Cha, lại có nhiều kẻ bội bạc làm hư phép Mình Thánh và xúc phạm đến Cha, vì thế Cha muốn mỗi năm dành riêng một lễ tôn thờ Trái Tim Cha. Ngày ấy những ai có lòng mến Cha hãy rước Lễ, đền tội những người phạm đến Cha trong phép Mình Thánh. Cha hứa sẽ ban nhiều ơn cho những ai sốt sắng mừng và khuyên bảo người ta mừng lễ ấy.”
Dâng Thánh lễ này chúng ta cầu nguyện cho mỗi chúng ta không chỉ biết tín thác, yêu mến và đền tạ  Thánh tâm Chúa mà còn biết sống sao cho người khác nhận ra sự hiện diện của Chúa trong đời sống thường ngày của mỗi người.
Giờ đây chúng ta cùng thành tâm sám hối để xứng đáng cử hành Thánh lễ.

BÀI GIẢNG
MÁU VÀ NƯỚC CHẢY RA TỪ
THÁNH TÂM CHÚA

Kính thưa cộng đoàn! Từ xa xưa, người ta vẫn tin rằng trái tim là trung tâm của mọi cảm xúc. Vì vậy trao cho nhau trái tim là đồng nghĩa với sự hiến dâng một tình yêu trọn vẹn. Trải qua thời gian, đến nay, trái tim vẫn là biểu tượng của một tình yêu vĩnh hằng. Ngày hôm nay chúng ta cùng nhau cử hành Thánh Lễ Thánh Tâm Chúa Giê-su. Tâm có nghĩa là tim, mà khi nói đến tim người ta liên tưởng ngay đến tình yêu. Như vậy, khi nói đến Thánh Tâm của Chúa Giê-su chúng ta nói đến tình yêu của Chúa dành cho nhân loại. Tình yêu đó vượt trên tất cả các tình yêu của con người, đó là tình yêu trọn vẹn, tình yêu Agape. Người yêu đến nỗi đổ hết máu và nước đến giọt cuối cùng, như bài Tin mừng chúng ta vừa nghe: “Một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người, tức thì máu và nước chảy ra.” (Ga 19, 34). Như vậy, máu và nước có ý nghĩa gì?

1. Ý nghĩa của Nước.
Trước hết, trong đời sống chúng ta thấy được tầm quan trọng của nước. Không có nước con người sẽ chết. Trong Kinh thánh, nước có ý nghĩa thanh tẩy. Lụt Đại Hồng Thủy là một ví dụ điển hình nhất Thiên Chúa dùng nước để thanh tẩy nhân loại. Tân ước, Chúa khẳng định Người chính là Nước Hằng Sống, ai uống sẽ không bao giờ khát nữa (x.Ga 4). Nước chảy ra từ cạnh sườn của Người là để thanh tẩy tâm hồn tội lỗi của con người. Nước là tượng trưng cho bí Thánh tẩy, mà nhờ nước đó, con người được rửa sạch khỏi mọi vết nhơ tội lỗi.

2. Ý nghĩa của máu.
Trong Kinh thánh, máu nói đến sự sống. Khi vị tư tế rảy máu chiên bò trên dân chính là cứu sống dân vốn là những kẻ đã chết do tội lỗi. Thật vậy, hậu quả của tội khiến con người phải chết. Vì thế, máu Chúa đổ ra ban cho con người sự sống. Đó không chỉ là sự sống thể lý nhưng là sống đời đời. Máu đó đã được Chúa ban cho chúng ta qua Bí tích Thánh Thể: Đây là máu giao ước mới, sẽ đổ ra để anh em được sống.

Như vậy, máu và nước được sử dụng trong Kinh Thánh như dấu chỉ biểu trưng mang đậm ý nghĩa cứu độ. Máu là biểu tượng của hy tế, là dấu hiệu có mặt trong mọi giao ước. Còn nước biểu trưng sự sống, như dòng nước vọt ra từ tảng đá trong sa mạc (Xh 17,6), suối nước từ bên phải Đền thờ chảy ra (Ed 47,1-12), v.v…. Nước trào ra từ cạnh sườn Chúa ám chỉ: Đức Giê-su là tảng đá tuôn trào dòng suối đem lại sự sống mới cho nhân loại. Việc máu và nước chảy ra từ cạnh sườn Chúa cho thấy Đức Giê-su đã chết thật về thể lý nhưng từ cõi chết Ngài đã phục sinh vinh hiển, để tuôn trào sự sống mới cho nhân loại. Truyền thống Giáo Hội coi nước và máu tượng trưng cho nguồn ơn của Bí tích Thánh Tẩy và Thánh Thể nhờ đó người tín hữu được sinh ra và nuôi dưỡng trong Hội Thánh.

        Mừng lễ Thánh Tâm Chúa chúng ta có dịp chiêm ngắm lại trái tim vẹn sạch của Chúa, trái tim mà đã đổ hết máu và nước đến giọt cuối cùng để mang lại Ơn Cứu Độ cho nhân loại. Mỗi người chúng ta không những được mời gọi tôn sùng trái tim Chúa mà còn biết ẩn thân nơi trái tim Chúa. Sống trong xã hội ngày nay, con người dường như không còn biết yêu thương nhau, không biết động lòng trắc ẩn trước nỗi khổ của nhau. Chính vì thế, hơn bao giờ hết, chúng ta cần cậy dựa vào Thánh Tâm Chúa để kín múc tình yêu Chúa, qua đó chúng ta cũng biết cách yêu nhau và hy sinh cho nhau như Chúa đã yêu và hy sinh để chúng ta được thanh tẩy và được sống đời đời. Amen.


Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2018

LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA KI-TÔ (Xh 24,3-8; Hr 9,11-15; Mc 14, 12-16.22-26) TẦM QUAN TRỌNG CỦA “BỮA CƠM” TRONG ĐỜI SỐNG GIA ĐÌNH

LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA KI-TÔ
(Xh 24,3-8; Hr 9,11-15; Mc 14, 12-16.22-26)


LỜI DẪN ĐẦU LỄ
Kính thưa cộng đoàn! Chúng ta sống thì cần phải có ăn uống để dưỡng nuôi thể xác này. Tuy vậy, chúng ta là con người có xác và hồn, chẳng lẽ linh hồn chúng ta lại không được dưỡng nuôi. Chúa muốn chúng ta phát triển toàn vẹn cả về thể xác về linh hồn, nên Người không chỉ ban cho chúng ta “lương thực hằng ngày” như lời Kinh Lạy Cha chúng ta vẫn đọc, mà hơn thế nữa, Người còn ban Thánh Thể là chính Mình Máu Người làm của ăn dưỡng nuôi linh hồn chúng ta.
Ngày hôm nay, toàn thể Giáo hội mừng kính lễ Mình và Máu Chúa Ki-tô. Mỗi người chúng ta được mời gọi đến với Chúa nơi Bí tích Thánh Thể để được Chúa dưỡng nuôi và ủi an.
Dâng Thánh lễ này, chúng ta cầu xin Chúa ban cho chúng ta ngày càng yêu mến Chúa Giê-su Thánh Thể qua việc siêng năng tham dự Thánh lễ và chầu Thánh Thể mỗi ngày, bởi như Thánh Eymard đã xác tín: “Chỉ cần một chỗ dưới chân Chúa Giê-su Thánh Thể sẽ làm cho linh hồn khố khổ của tôi được bổ dưỡng và dứt khỏi nhiều điều lo lắng.”
Giờ đây chúng ta cùng thành tâm sám hối để xứng đáng cử hành Thánh Thể - Bữa Tiệc Chiên Thiên Chúa.

SÁM HỐI

1. Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã thiết lập Tiệc Thánh Thể để phục vụ chúng con qua đó chúng con biết noi gương Chúa mà phục vụ Chúa và tha nhân. Xin Chúa thương xót chúng con.
2. Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã thiết lập Tiệc Thánh Thể để chúng con được hiệp nhất, nên một với nhau và với Chúa. Xin Chúa Ki-tô thương xót chúng con.
3. Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã thiết lập Tiệc Thánh Thể để nuôi sống chúng con. Xin Chúa thương xót chúng con.
Xin Thiên Chúa toàn năng thương xót tha thứ và dẫn đưa chúng ta đến sự sống muôn đời.



TẦM QUAN TRỌNG CỦA “BỮA CƠM” 
TRONG ĐỜI SỐNG GIA ĐÌNH

        Kính thưa cộng đoàn! Cách riêng là ba cặp bạn trẻ kết hôn hôm nay! Khi kết hôn, bắt đầu bước vào đời sống gia đình, ai cũng mong ước rằng đời sống gia đình mình luôn được trong ấm ngoài êm, hạnh phúc viên mãn. Tuy nhiên, ngày nay rất nhiều cặp bạn trẻ đã không giữ được hạnh phúc gia đình chỉ sau vài năm cưới, thậm chí có cặp chỉ vài tháng sau khi cưới là anh đường anh, em đường em.
Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến đổ vỡ đời sống gia đình, từ vấn đề tâm sinh lý, vật chất tiền bạc, tôn giáo… cho đến những vấn đề xã hội. Tuy vậy, trong tâm tình của Thánh Lễ KÍNH MÌNH MÁU THÁNH CHÚA KI-TÔ ngày hôm nay, xin được chia sẻ với cộng đoàn, cách đặc biệt với ba cặp hôn phối đề tài: “Tầm Quan Trong Của Bữa Cơm Trong Đời Sống Gia Đình” với ba nội dung chính sau đây:
1. Bữa cơm là dịp mọi người phục vụ nhau.
2. Bữa cơm là lúc mọi người được hiệp thông và nên một với nhau.
3. Bữa cơm là lúc mọi người nuôi sống nhau.

Kính thưa cộng đoàn! Tin mừng hôm nay chúng ta vừa nghe thuật lại cho chúng ta bối cảnh của Bữa Tiệc Sau Cùng. Có thể nói đây là bữa tiệc mẫu mực cho tất cả các bữa tiệc. Bởi, bữa tiệc sau cùng này của Chúa không đơn giản chỉ là bữa ăn thuần túy, nhưng đó là tiệc Vượt Qua, Tiệc Chiên Thiên Chúa, Tiệc Thánh Thể. Mọi bữa tiệc của chúng ta đều quy hướng về bữa tiệc sau cùng này. Chính vì thế, bữa cơm gia đình mà chúng ta nói đến hôm nay cũng được đặt nền tảng trên bữa tiệc sau cùng của Chúa.

1. Trước hết, bữa cơm là lúc mọi người có dịp phục vụ lẫn nhau.
Chúng ta thấy trong bài Tin mừng, các môn đệ là những người phục vụ, khi một số người được cắt cử chuẩn bị bữa tiệc. Thật vậy, làm sao có được bữa tiệc nếu không có người chuẩn bị tiệc: “Thầy muốn chúng con đi dọn cho Thầy ăn lễ Vượt Qua ở đâu?” (Mc 14,12), và các ông đã đi dọn tiệc. Câu hỏi này cho thấy một sự chủ động phục vụ của các tông đồ, không cần Chúa ra lệnh. Cũng trong bữa ăn ấy, Chúa chúng ta thực hiện hành động phục vụ cách trọn vẹn nhất đó là lúc “Người đứng dậy,…đổ nước vào chậu, bắt đầu rửa chân cho các môn đệ.” (x.Ga 13, 4-5). Người tuy là Thầy, là Chúa mà Người còn rửa chân cho các tông đồ trong vai trò của một nô lệ, vì thế Người cũng mời gọi chúng ta hạ thấp mình để rửa chân cho nhau (x. Ga 13, 14). Chúng ta được mời gọi nên giống Chúa, nghĩa là đến để phục vụ chứ không phải được phục vụ (x. Mc 10, 45).
Cũng vậy, trong đời sống gia đình, nhiều người ngày nay vẫn còn suy nghĩ công việc phục vụ bếp núc là của người vợ. Hiểu như thế là hoàn toàn sai, ngày nay không phải là thời Phong Kiến nữa mà còn não trạng “chồng chúa vợ tôi”. Bởi ai trong chúng ta, đặc biệt trong đời sống gia đình, ai cũng được mời gọi phục vụ lẫn nhau. Vợ phục vụ chồng, chồng phục vụ vợ, cha mẹ phục vụ con cái, con cái phục vụ cha mẹ. Càng làm lớn thì càng phải là người phục vụ. Không thể chấp nhận được, cả hai vợ chồng cùng đi làm, mà chiều về bao nhiêu công việc trong gia đình từ giặt giũ, cơm nước, quét dọn, chăm con…đổ hết lên đầu một mình người vợ, còn chồng thì nằm phỡn xem ti-vi hoặc đọc báo.
Bữa cơm gia đình được hình thành từ thói quen mọi người trong gia đình biết phục vụ nhau. Phục vụ không phải là gánh nặng, hay là một công việc gì to tác, nhưng nếu không có ý thức phục vụ trong gia đình chắc chắn không có bữa cơm ngon lành. Bởi bữa ăn có được là do công lao, ý thức phục vụ và là trách nhiệm của mọi người trong gia đình.

2. Bữa cơm là lúc mọi người được hiệp thông và nên một với nhau.
Trong Bữa Tiệc Vượt Qua, Đức Giê-su đã biến bánh rượu trở nên chính Mình Màu Thánh Người, rồi bẻ ra trao cho các môn đệ. Do vậy, các môn đệ tuy nhiều người, nhưng cùng ăn một Bánh, uống cùng một Chén. Và chính khi ăn Bánh Trường Sinh và uống Chén Cứu Độ đó, các ông được hiệp thông, nên một với nhau. Như thánh Phao-lô nói trong thư thứ nhất gửi tín hữu Cô-rin-tô: “Bởi vì chỉ có một tấm Bánh, và tất cả chúng ta chia sẻ cùng một Bánh ấy, nên tuy nhiều người chúng ta cũng chỉ là một thân thể” (1Cr 10, 17).
Cũng vậy, gia đình tuy nhiều người nhưng là một gia đình, một thân thể. Gia đình đó phải có bữa cơm là cầu nối mọi người lại với nhau. Thật vậy, bữa cơm là khoảng thời gian mà mọi thành viên sum vầy ngồi ăn cùng nhau. Đó không chỉ đơn giản là một bữa ăn cung cấp năng lượng mà còn là nơi gắn kết yêu thương, hiệp nhất mọi thành viên trong gia đình. Nơi mà tất cả mọi người đều cảm nhận được tình thương thực sự, sự quan tâm lẫn nhau, sự hiệp thông giữa vợ chồng, giữa cha mẹ và con cái.
Người xưa có câu: “râu tôm nấu với ruột bầu, chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon.” Dù rằng “râu tôm” và “ruột bầu” là những thứ người ta bỏ đi, tuy nhiên, cả gia đình đều cảm thấy ngon. Ngon ở đây không phải là cao lương mĩ vị nhưng đó là cái ngon của tình yêu, cái ngon của hạnh phúc, cái ngon sự hiệp nhất, mà chỉ có gia đình nào có bữa cơm chung mới cảm nhận được mà thôi.
Có những bữa cơm tuy đơn sơ, đạm bạc nhưng rất đầm ấm và đầy tình nghĩa. Sau một ngày cha mẹ lao động, làm việc cật lực, con cái học tập vất vả thì bữa cơm chính là thời gian dành cho nhau. Bữa cơm là thời gian quí báu nhất trong ngày mà cha mẹ và con cái có thể gần gũi và trò chuyện, bộc bách tâm sự với nhau. Đó cũng là lúc vợ chồng hỏi han nhau, sẻ chia với nhau. Đó cũng là lúc cha mẹ tìm hiểu về việc học hành của con cái, các mối quan hệ bạn bè cũng như mong ước của con trẻ. Và đó cũng là lúc mọi người hiệp thông nên một với nhau.

3. Bữa ăn là thời gian mọi người nuôi sống nhau.
Đức Giê-su khi biết Người sẽ không còn ở thế gian này nữa, nên trong Bữa Tiệc Vượt Qua, Người đã thiết lập Bí tích Thánh Thể, để không chỉ ở lại với chúng ta mọi ngày cho đến tận thế mà quan trọng là trở nên lương thực thần lương dưỡng nuôi chúng ta trên đường dương thế.
Cũng vậy, bữa cơm gia đình là thời gian mọi người nuôi sống nhau. Đó không chỉ là nuôi sống về thân xác nhưng quan trọng là nuôi sống tình thân. Bữa cơm gia đình giúp mỗi thành viên vui vẻ, thư giãn, gạt đi hết những muộn phiền, tìm thấy được những yêu thương và sự chia sẻ, tìm thấy được nguồn động lực để sống.
Thật vậy, ngày nay nhiều người tuy sống chung một mái nhà nhưng hầu như không có thời gian ở bên nhau chứ đừng nói là có bữa cơm chung với nhau. Chính vì thế không có bữa cơm chung thì không có tiếng nói chung, không có tiếng nói chung nên hậu quả là mọi người sẽ không hiểu nhau, dần dần xa cách nhau, khắc khẩu với nhau, và cuối cùng là gia đình ấy chết dần chết mòn lúc nào không hay.

Nói tóm lại, mừng lễ Mình và Máu Thánh Chúa chúng ta có dịp suy niệm về Bí tích Thánh Thể. Thánh Thể là chính là Bữa Tiệc. Qua bữa tiệc đó, Chúa ban chình Mình và Máu Người để trở nên lương thực cho chúng ta trên đường dương thế.
Từ bữa tiệc Thánh Thể đó chúng ta quy chiếu để thấy được vai trò quan trọng của bữa cơm trong đời sống gia đình. Bữa cơm gia đình dựa trên nền tảng của Bữa Tiệc Thánh Thể. Có thể nói, bữa cơm có vai trò rất quan trọng trong đời sống gia đình bởi qua bữa cơm các thành viên trong gia đình có cơ hội phục vụ nhau, hiệp nhất nên một với nhau và nuôi sống nhau.
Ba cặp hôn nhân thân mến, khởi đầu tình yêu của các anh chị có lẽ rất đẹp, hứa hẹn một hạnh phúc viên mãn. Nhưng nếu các anh chị không chịu phục vụ nhau, không biết hiệp nhất với nhau, không biết cách nuôi sống nhau thì chắc chắn chẳng mấy chốc gia đình của các anh chị sẽ có những rạn nứt đổ vỡ. Hãy biết dành thời gian cho nhau, không chỉ trong bữa cơm gia đình mà còn cùng nhau tham dự Tiệc Thánh Thể. Có như vậy, chắc chắn rằng các anh chị sẽ luôn có được niềm vui và hạnh phúc trong đời sống gia đình. Amen.

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS


Tùy bút NHỮNG KẺ THA PHƯƠNG CỦA THỜI ĐẠI

Tùy bút NHỮNG KẺ THA PHƯƠNG CỦA THỜI ĐẠI ---|sss|--- Con đã ngồi suốt nhiều giờ trong tòa giải tội ở Giáo xứ Thánh Gia, Berlin, Đức qu...