Thứ Năm, 28 tháng 12, 2017

Lễ Thánh Gia – CĐ St 15,1-6;21,1-3 ; Hr11,8.11-12.17-19 ; Lc 2,22-40 ĐÂU LÀ NGUYÊN NHÂN CHÍNH GÂY RA RẠN NỨT VÀ ĐỔ VỠ TRONG CÁC GIA ĐÌNH CÔNG GIÁO?

Lễ Thánh Gia – CĐ
St 15,1-6;21,1-3 ; Hr11,8.11-12.17-19 ; Lc 2,22-40

ĐÂU LÀ NGUYÊN NHÂN CHÍNH GÂY RA RẠN NỨT VÀ ĐỔ VỠ TRONG CÁC GIA ĐÌNH CÔNG GIÁO?


Trước lễ Giáng Sinh một tuần, có lẽ rất nhiều người chúng ta cảm thấy căm phẫn khi báo đài liên tục đăng tin vụ án vợ giết chồng cách man rợ, vô nhân tính chỉ vì ghen tuông. Sau khi giết chồng, chị chặt xác thành nhiều phần rồi, bỏ vào túi nilông vứt ở những đống rác khác nhau để phi tang. Vụ việc bị bại lộ khi người ta mau chóng tìm được các phần thi thể của người chồng. Thật không thể tưởng tượng: Làm sao trên đời này lại có một người vợ có thể giết chồng mình, người mà mỗi đêm cùng chung chăn gối với mình một cách dã man, kinh khủng khiếp như thế.
Đó là một ví dụ điển hình, như là một sự cảnh tỉnh mạnh mẽ nhất cho chúng ta, về đời sống của các gia đình hiện nay.

Khi chia sẻ với các bạn trẻ di dân về đề tài Chuẩn Bị Cho Các Bạn Trẻ Bước Vào Đời Sống Gia Đinh, một câu hỏi được nêu ra: Nguyên nhân khiến ngày nay nhiều cặp vợ chồng ly hôn là gì?

Có bạn cho rằng nguyên nhân là không có con cái. Khi mới cưới, cả hai vợ chồng đều nghĩ còn trẻ, đời còn dài mà sự nghiệp, tiền bạc chưa có, hoặc chưa thuận tiện để sinh con. Cả hai cùng nhau lên kế hoạch rất hoành tráng. Khi nào có công việc ổn định, có xe cộ, có nhà cửa, có ít vốn rồi sinh con cũng chẳng muộn. Vợ chồng mình còn trẻ mà. Rồi cả hai quyết định dùng các biện pháp tránh thai nhân tạo nào là đặt vòng, nào là uống thuốc, nào là dùng bao…Rồi khi nhà cửa có, xe cộ có, mọi thứ vật chất trong mơ đều có, thì lại không thể có con. Ở đây, con chưa bàn đến vấn đề luân lý trong việc sử dụng các biện pháp tránh thai nhân tạo nhưng chính việc sử dụng biện pháp tránh thai nhân tạo trong thời gian dài làm đảo lộn tâm sinh lý, từ đó dẫn đến mất khả năng thụ thai, hư thai, mất khả năng có con. Thế là bao nhiêu tiền của dành dụm bấy lâu, thôi thì lấy ra để chạy chữa, thầy này ông nọ. Vậy là trắng tay, tiền bạc cũng hết, mà con cái cũng không? Bắt đầu xáo trộn, lục đục, tại anh, tại em…và hậu quả: “Thôi! Chúng ta chia tay đi!”

Có bạn khác cho rằng nguyên nhân ở chỗ không hòa hợp trong đời sống vợ chồng từ tiền bạc đến chuyện chăn gối. Khi yêu nhau mọi thứ đều đẹp, nhưng về sống chung, có với nhau vài đứa con mới lòi ra trăm ngàn thứ mà cả hai đều giấu kín khi đang trong giai đoạn hẹn hò. Thế là vỡ mộng, thế là mất niềm tin vào nhau. Cuối cùng hậu quả là: yêu vội, cưới vội và ly hôn vội.
Còn, còn nhiều nguyên nhân khác nữa khiến các gia đình ngày nay ly tán và để lại nhiều hậu quả nặng nề, nhất là trẻ em.
Riêng với những gia đình Công giáo, thì nguyên nhân chính gây ra rạn nứt và đổ vỡ trong đời sống gia đình đó là: KHÔNG CÓ CHÚA.
Tại sao không có Chúa lại là nguyên nhân chính gây ra những rạn nứt và đổ vỡ trong gia đình. Hãy nhìn vào 3 cặp vợ chồng tiêu biểu mà Kinh thánh đề cập đến.
1.               Gia đình thứ nhất: Ađam – Eva (St 3)
Trình thuật sách Sáng Thế trình bày cho chúng ta biết, thật hạnh phúc cho hai ông bà khi được Thiên Chúa ngày ngày cùng dạo chơi, trò chuyện. Nhưng vì muốn tự do quyết đình đời mình, muốn làm chủ vận mệnh đời mình, ông bà đã ăn trái cấm. Trái cấm chỉ là biểu tượng cho hành động khước từ Thiên Chúa, đẩy Thiên Chúa ra bên ngoài. Thiên Chúa là tình yêu, nên việc đẩy Thiên Chúa ra bên ngoài, ông bà còn tình yêu đâu mà trao ban cho nhau. Từ đó dẫn đến biết bao tai ương trong đời sống gia đình. Cha mẹ, vợ chồng đổi lỗi hận thù nhau; anh em, con cái ghen ghét giết chóc nhau…
2.               Gia đình thứ hai: Ápraham – Sara (St 15,1-6;21,1-3)
Ápraham một lòng đặt niềm tin nơi Chúa. Tuy vậy Sara, vợ ông, lại muốn tự quyết định tương lai của mình. Dù biết rằng Chúa đã hứa ban cho ông bà một dòng tộc nhưng nhận thấy cả hai đều đã già nua, bà muốn tự quyết định, gạt Chúa ra ngoài để lên chương trình cho gia đình, trước khi quá muộn để có con. Bà cho người hầu của bà ăn ở với chồng để sinh con cho bà. Nhưng từ khi sinh con, người hầu gái trở nên kiêu ngạo, xem thường bà. Thế là mâu thuẫn xảy ra, bà đuổi người hầu gái và đứa con vào sa mạc. Gây ra thảm cảnh gia đình tan nát, anh em con cái không có cơ hội được gặp mặt nhau.
3.               Gia đình thứ 3: Giuse – Maria
Nếu như hai cặp vợ chồng trên ly tán, con cái giết chóc nhau thì với Giuse và Maria lại khác. Cả hai ông bà đều một lòng tín thác vào Chúa, cưu mang Chúa, bảo vệ Chúa đến hơi thở sau cùng. Chính vì thế, có Chúa trong gia đình,  Giuse và Maria vượt qua mọi thăng trầm, sóng gió của đời sống và trở nên mẫu gương cho mọi gia đình.

Như vậy, từ hình ảnh của ba gia đình nêu trên, chúng ta rút ra kết luận: Gia đình có Chúa sẽ không dễ đổ vỡ và ly tán. Bởi Chúa là chất kết dính vững bền nhất cho vợ chồng và con cái. Tuy nhiên, một câu hỏi khác lại đặt ra cho chúng ta: Gia đình có Chúa là gia đình như thế nào?
1.   Trước hết, gia đình có Chúa là gia đình sống đức tin vững vàng.
Không phải ngẫu nhiên Ápraham nhận được danh xưng là Cha Của Kẻ Tin. Được Thiên Chúa kêu gọi, ông đã rời bỏ quê hương về vùng đất hứa, trong khi tuổi đã già. Tuy tuổi đã cao niên nhưng ông vẫn xác tín vào Lời Hứa Chúa sẽ ban cho ông một dòng dõi đông như cát bãi biển, như sao trên trời.
Cũng vậy, nếu như Ápraham là cha của những kẻ tin thì Giuse và Maria đã sống niềm tin cách vững vàng. Chính vì đặt niềm tin vững vàng vào Thiên Chúa nên hai ông bà đã rộng lòng đón nhận lời sứ thần, cộng tác đắc lực để Con Thiên Chúa xuống thế làm người.
Các gia đình nếu biết noi gương gia đình Thánh Gia trong việc sống Đức Tin vững vàng như thế thì cả gia đình không chỉ biết đặt niềm tin vào Thiên Chúa mà còn biết tin tưởng nhau. Chồng tin tưởng vợ, vợ tin tưởng chồng, cha mẹ tin tưởng con cái, con cái tin tưởng cha mẹ. Và như thế, một khi niềm tin trong gia đình được vững vàng thì dù cuộc sống có sóng gió như thế nào đi nữa cũng không dễ làm rạn nứt, đổ vỡ.
2.   Điểm thứ hai, gia đình có Chúa là gia đình sống đức cậy bền bỉ
Ápraham khi tuổi gìa xế bóng mới có được một đứa con. Ấy vậy mà Thiên Chúa bắt phải sát tế đứa con duy nhất này, ông cũng bằng lòng. Chính vì ông có đức cậy bền bỉ nên Thiên Chúa đã chạnh lòng thương không giết đứa con mà còn ban cho ông một dòng tộc như lời đã hứa.
Cũng vậy, Giuse và Maria lấy sức đâu mà vượt qua cuộc sinh đẻ giữa đêm đông, nghị lực đâu mà đang đêm đưa con chạy trốn qua ai cập, tinh thần đâu mà tìm con giữa biển người khi con lạc trong đền thờ… nếu như hai ông bà không có một đời sống đức cậy bền bỉ.
Các gia đình chúng ta cũng phải sống đức trông cậy bền bỉ như thế nếu không muốn gia đình rạn nứt. Đó không chỉ là trông cậy vào Chúa mà còn là trông cậy vào nhau.
3.   Điểm cuối cùng, gia đình có Chúa là gia đình sống đức mến tràn đầy.
Đức mến ở đây chính là tình yêu tràn đầy, tình yêu nảy sinh sự sống. Đã hẳn thánh Giuse đã yêu Đức Maria cách tròn đầy khi mà hai ông bà vượt qua được những ham muốn dục vọng trong đời sống vợ chồng, chỉ để sống với nhau cách trong sạch. Thánh Phaolô đã khẳng định:“Hiện nay, Đức Tin, Đức Cậy, Đức Mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn là Đức Mến” (1Cr 13,13). Nếu gia đình có lòng yêu mến Thiên Chúa, chắc chắn một điều, Thiên Chúa là tình yêu sẽ luôn ngự trị trong gia đình. Tình yêu đó làm nảy sinh sự sống, thể hiện nơi Hài Nhi Giêsu.
Một gia đình hạnh phúc đầm ấm không có nghĩa là gia đình đó không có những bất ổn, trái ý, sóng gió… Gia đình hạnh phúc là gia đình luôn có tình yêu ngự trị. Tình yêu nối kết gia đình với Thiên Chúa và nối kết các thành viên trong gia đình với nhau.

Tóm lại, đời sống gia đình không phải là đích đến cho bằng là một hành trình cùng giúp nhau nên thánh. Gia đình Thánh Gia đã trở nên mẫu gương cho các gia đình qua việc các ngài luôn biết tin tưởng, trong cậy và yêu mến Thiên Chúa. Để gia đình của chúng ta được vững bền vượt qua các biến cố, sóng gió như gia đình Thánh Gia xưa kia thì cần phải có Chúa cùng đồng hành. Mà gia đình có Chúa nghĩa là gia đình đó phải sống đức tin vững vàng, đức cậy bền bỉ và đức mến tràn đầy.
Nhiều gia đình ngày nay do đánh mất Chúa như Ađam – Eva, hoặc chưa tin tưởng vào Chúa như bà Sara, vợ Ápraham nên biết bao gia đình tan nát, bạo hành, rượu chè, giết chóc và ly dị. Từ đó để lại hậu quả rất nặng nề, nhất là cho trẻ em. Xin được kết thúc bài chia sẻ với tâm sự của một em bé có ba má ly dị: “Ngày ba mẹ ra tòa, con thẫn thờ nhìn ba mẹ cãi nhau. Dù con đã chứng kiến biết bao nhiêu lần như thế, nhưng hôm nay linh cảm báo cho con rằng: con sẽ không được nhìn ba mẹ cãi nhau nữa. Con cố nén dòng lệ cay sè để đón nhận kết quả cuối cùng: con phải xa mẹ hoặc xa ba. Ba mẹ có biết, dù kết quả thế nào, thì đối với con cũng là mất mát như nhau. Điều gì đến cũng phải đến: con mãi mãi xa mẹ. Về ở với ba cùng người mẹ kế. cuộc sống của con giờ như chiếc bóng. Con ý thức được sự hiện diện của mình trong ngôi nhà, đôi lúc làm cho niềm vui không vẹn toàn. Hàng ngày, bên cạnh con cũng có tiếng “mẹ” tiếng “ba” nhưng lòng con nặng trĩu khi nghĩ đến thân phận của mình…Mỗi sáng, tự lúc nào con đã không còn ngủ nướng, dù con rất thích. Mỗi buổi đến trường, con không còn nũng nịu để được ba chải đầu và quàng cặp lên vai… trường học nghiễm nhiên trở thành nơi con ỵêu thương nhất, nơi con được hồn nhiên vô tư như ngày nào còn có mẹ có ba…
Mẹ ơi, con ước gì … mẹ là mẹ của con chứ không phải là mẹ kế.”

MAPHUC,SSS


Thứ Bảy, 23 tháng 12, 2017

LỄ VỌNG GIÁNG SINH Is 62, 1-5; Cv 13,16-17.22-25; Mt 1,18-25 AI LÀ NGƯỜI CÓ THỂ LÀM ÔNG GIÀ NOEL?

LỄ VỌNG GIÁNG SINH
Is 62, 1-5; Cv 13,16-17.22-25; Mt 1,18-25

AI LÀ NGƯỜI CÓ THỂ LÀM ÔNG GIÀ NOEL?
Vừa rồi tui đây có đăng một bức ảnh Gia Đình Thánh Gia lên facebook để chúc mừng Giáng Sinh mọi người. Xong có một người comment rằng không có chỗ nào trong Kinh Thánh nói Đức Mẹ là Mẹ Chúa Giêsu. Và họ phủ nhận rằng Chúa Giêsu chỉ là Thiên Chúa thôi chứ không phải là con người như chúng ta.
Nói vậy là đúng hay sai thưa các bạn?
Sai! Là vì Tin Mừng nói rõ ràng rằng: “Sau đây là gốc tích của Đức Giêsu: bà Maria Mẹ Người, đã thành hôn với với ông Giuse. Nhưng trước khi hai ông bà về chung sống bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần.” (Mt 1, 18)
Như vậy, chúng ta cần xác tín rằng: Chúa Giêsu vừa là Thiên Chúa thật, vừa là con người thật sự như chúng ta. Người có hai bản tính, một là bản tính Thiên Chúa, hai là bản tính loài người.
Xét về bản tính Thiên Chúa thì Chúa Giêsu chính là Ngôi Hai, Con Thiên Chúa, đã có từ đời đời. Như khởi đầu Tin mừng Gioan đã xác quyết: “Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời, Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa và Ngôi Lời là Thiên Chúa.” (Ga 1,1)
Xét về bản tính loài người, Chúa Giêsu thuộc chị tộc Giu đa, con cháu tổ phụ Ápraham, và thuộc dòng tộc vua Đavít, con của Đức Maria và là con nuôi của thánh Giuse. (Mt 1, 18)
Lễ Chúa Giáng Sinh là lễ mừng kỷ niệm Thiên Chúa xuống thế làm người, mặc lấy thân phận con người để cứu độ nhân loại.
Ngày nay, lễ Chúa Giáng Sinh được mừng trên toàn thế giới. Người người, nhà nhà được nghỉ lễ Chúa Giáng Sinh. Đây là thời gian của nghỉ ngơi, vui chơi, buôn bán, thương mại. Chính vì thế ngày nay, người ta không còn chú trọng đến ý nghĩa tôn giáo nữa mà tục hóa giá trị tôn giáo. Và một trong những hình ảnh gắn liền với lễ Chúa Giáng Sinh bị tục hóa nhiều nhất đó là hình ảnh của ông già Noel.
        Vậy ông già Noel là ai?
Có nhiều câu chuyện kể về xuất thân của ông già Noel. Tuy vậy, theo sử liệu của đạo chúng ta, ông già Noel là một nhân vật có thật. Chính là thánh Nicôla. Thánh nhân sinh năm 280 scn, tại một ngôi làng nhỏ tên Batara thuộc vùng Tiểu Á (ngày nay thuộc lãnh thổ nước Thổ Nhỉ Kỳ). Cha mẹ đặt tên cho con trai bằng tiếng Hy Lạp là Nicôla. Theo tiếng Hy Lạp, Nicôla có nghĩa là Người Anh Hùng của Dân Tộc. Cha mẹ của thánh nhân tuy không giàu có lắm nhưng luôn giúp đỡ người nghèo. Hấp thụ nền đạo đức bác ái từ cha mẹ, nên thánh Nicôla luôn quan niệm rằng:“Phải luôn là người lương thiện, nghĩ đến người khác trước khi nghĩ đến mình”, Nicôla đã trở thành một mẫu người thánh thiện ngay khi ngài còn ở độ tuổi thiếu niên như các con vậy đó. Một cơn dịch bệnh tràn qua thôn xóm. Cha mẹ qua đời, lúc này Nicôla mới 12 tuổi. Tuy vậy, cậu bé vẫn tiếp tục đem tiền bạc giúp đỡ cho những người cùng khổ. Nicôla miệt mài học tập giáo lý. Ngài có một khả năng siêu nhiên lạ lùng là có thể cảm nghiệm được nỗi khổ đau đang xảy ra ở đâu đó và lập tức đến nơi cứu giúp. Sau khi làm giám mục, Ngài dốc tâm giảng đạo, phát triển Giáo hội, bố thí của cải và đem vô số người về với Chúa.
Ngày 6 tháng 12 năm 343, Đức Giáo Mục Nicôla từ trần, hưởng thọ 63 tuổi. Ngài để lại cho trần thế một công nghiệp đồ sộ, một tên tuổi rực chói và những câu chuyện có thật lẫn huyền thoại mà vẫn được lưu truyền mãi cho đến ngày nay.
Ðến năm 800 Giáo Hội Công Giáo Đông Phương chính thức tuyên dương ngài là thánh.
Mỗi khi lễ Chúa Giáng Sinh đến chúng ta thấy ngoài đường đâu đâu cũng có bóng dáng của ông già Noel đi phát quà không chỉ cho các em thiếu nhi mà cho cả người lớn nữa. Hễ ai mặc quần áo ông già Noel là sẽ trở thành ông già Noel. Tuy vậy để có thể trở thành một ông già Noel đích thực, đúng với Thánh Nicôla lúc ban đầu nhất thì cần phải có 2 điều kiện sau:
1.               Điều kiện thứ nhất: Phải là người biết yêu thương.
Thật vậy, xuất phát từ việc yêu thương con người, Đức Giêsu đã từ bỏ địa vì ngang hàng với Thiên Chúa mặc lấy xác phàm, xuống thế làm người để cứu độ nhân loại. Người từ địa vị của một vị Thiên Chúa vô hình đã tự hủy để trở nên hữu hình. Và Thiên Chúa Cha, để chuẩn bị cho Đức Giêsu xuống thế làm người, Ngài đã chuẩn bị cho Chúa Con cả một dòng tộc. Xuất phát từ ông cụ tổ là Ápraham.
Đức Giêsu đã yêu thương con người chấp nhận trở nên Emmanuel – Thiên Chúa ở với loài người.  
Thánh Nicôla đã trở thành ông già Noel vì thánh nhân biết noi gương Chúa trong việc ngài cũng biết yêu thương người khác. Từ nhỏ, thánh nhân đã biết chia sẻ cho người nghèo, giúp đỡ người nghèo. Bất cứ nơi đâu có người cùng khổ là ngài xuất hiện để giúp đỡ họ.
Mỗi người chúng ta nếu muôn trở thành ông già Noel đích thực thì cũng phải học nơi gương Đức Giêsu như thánh Nicôla đã học.
2.               Điểm thứ hai, muốn trở thánh ông già Noel đích thực chúng ta ta phải là người biết trao ban.
Khi xuống thế làm người, Đức Giêsu đã trao ban bình an của người cho nhân loại: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm.” (Lc 2,14). Không những thế, Người còn trao ban chính sự sống của người để nhân loại được sống qua cái chết trên thập giá. Và ngày nay, mỗi ngày trên bàn thờ Đức Giêsu còn trao ban chính mình qua Bí Tích Thánh Thể để dưỡng nuôi chúng ta trên đường dương thế.
Thánh Nicôla đã noi gương bắt chước Đức Giêsu khi ngài biết trao ban, chia sẻ cho người khác.
Tuy vậy, sự trao ban ở đây không chỉ là quà cáp vật chất nhưng còn là những hy sinh của các con. Đó là hy sinh trong bổn phận vợ chồng, hy sinh của cha mẹ với con cái, hy sinh trong việc sống đạo là thực hành đạo… Đó là những món quà tốt nhất mà chúng ta có thể làm để dành tặng cho nhau mỗi dịp lễ Chúa Giáng Sinh.
Tóm lại, nếu như ngày nay hình ảnh Ngôi Hai Giáng Sinh để cứu độ nhân loại bị tục hóa thì chúng ta phải là những người nắm rõ giáo lý về Đức Giêsu. Đức Giêsu vừa là Thiên Chúa thật, vừa là người thật. Những ai không xác tín điều này đều là lạc đạo. Bên cạnh đó, hình ảnh ông già Noel cũng bị tục hóa, bị người ta lạm dụng để đem vào buôn bán, thương mại… thì mỗi thiếu nhi chúng ta có nhiệm vụ trở nên ông già Noel cho tất cả mọi người xung quanh. Qua việc mình có một đời sống yêu thương như Chúa đã yêu và biết trao ban cho tha nhân những hy sinh nhỏ bé của chúng ta.
Cầu chúc mọi người có một đêm mừng lễ Chúa Giáng Sinh tràn đầy ân sủng của Hài Nhi Giêsu. Amen.


MAPHUC,SSS

Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017

Chúa nhật 28 TN – A – CĐ Is 25,6-10a; Pl4,12-14.19-20, Mt 22,1-14 TIỆC THÁNH THỂ

Chúa nhật 28 TN – A – CĐ
Is 25,6-10a; Pl4,12-14.19-20, Mt 22,1-14

TIỆC THÁNH THỂ
        Kính thưa cộng đoàn! Chắc hẳn nhiều người trong chúng ta từng có kinh nghiệm của người tổ chức một bữa tiệc hoặc là khách dự tiệc. Trong bữa ăn gia đình hằng ngày, phụ nữ thường là người chuẩn bị, tất nhiên, họ chuẩn bị bữa cơm với tất cả tấm lòng và tình yêu dành cho chồng con. Nhưng thật buồn nếu như nấu cơm xong mà chồng lại đi nhậu, con cái lại đi học hoặc đi chơi, không ai ăn cơm cả. Hay khi chúng ta tổ chức tiệc cưới mà khách mời lại không đến, thì thật buồn và lo lắng. Bởi nếu ế cỗ buồn thì không nói, nhưng khách không đi thì lấy tiền đâu là chi trả…
        Tin mừng hôm nay thuật lại cho chúng ta một câu chuyện về bữa tiệc tương tự như thế. Nước Trời được ví như một bữa tiệc. Tuy vậy, khách mời đã được mời nhưng lại không ai chịu đến. Do đó, Đức Vua đã sai đầy tớ ra đường gặp ai cũng mời vào dự tiệc cưới. Bài chia sẻ này con không bàn đến lý do tại sao khách mời lại không đi dự tiệc, hay tại sao ông chủ lại mời vô tội vạ tất cả bất luận xấu tốt vào dự tiệc cưới, nhưng chỉ bàn đến ý nghĩa của bữa tiệc mà thôi.
        Vâng! Bữa tiệc có ý nghĩa rất quan trọng trong đời sống. Đó không chỉ là dịp mọi người tập họp để ăn uống nhưng cao hơn là chia sẻ niềm vui, nối kết yêu thương…Tuy nhiên, Tiệc Thánh Thể khác hẳn với những bữa tiệc thông thường khác. Điểm khác biệt đó thể hiện ở 2 điểm sau đây:

1.    Tiệc Thánh Thể - Nối kết yêu thương
Trước hết, khi tổ chức tiệc người ta nghĩ ngay đến việc sẽ mời những người thân quen nhất. Từ các thành viên trong gia đình, bà con lối xóm, bạn bè thân hữu gần xa. Tiệc được tổ chức thường vào dịp nào đó: thôi nôi, sinh nhật, cưới hỏi, ma chay... Tiệc không đơn thuần là chỉ đến để ăn uống nhưng là để nối kết yêu thương giữa chủ tiệc và các khách mời. Cha mẹ tổ chúc sinh nhật cho con cái là để mừng con thêm một tuổi mới, thể hiện tình yêu thương của cha mẹ với đứa con của mình. Tiệc cưới cũng thế, mời mọi người đến để chung vui với cô dâu chú rể trong ngày trọng đại…
Tiệc Thánh Thể khác ở chỗ là mở ra để nối kết tình yêu giữa Thiên Chúa với dân của người. Nhưng không đơn thuần là tương quan chủ với khách, nhưng qua bữa tiệc ấy, Thiên Chúa muốn nhắm đến tương quan bằng hữu với con người. Thật vậy, chỉ có tương quan, tình cảm bằng hữu mới có thể mở một bữa tiệc thịnh soạn vô vị lợi như thế. Chính nơi Thánh Thể, Chúa Giêsu đã thể hiện trọn vẹn nhất tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta: Không ai có tình thương lớn hơn tình thương của người hy sinh mạng sống mình cho bạn hữu.(Ga15,13)
2. Tiệc Thánh Thể - Trao ban sự sống
Tiệc được tổ chức nhắm nuôi dưỡng nhau, qua đó nuôi dưỡng tình thân. Thật vậy, một bữa tiệc cũng phải có món này món kia, sao cho thực khác cảm thấy ăn ngon miệng và được phục vụ ân cần. Từ việc được nuôi dưỡng bồi bổ thân xác, tiệc là cơ hội chúng ta nuôi dưỡng tương quan, thiết lập mối quan hệ mỗi ngày một khắng khít hơn. Tiệc Thánh Thể, Thiên Chúa không tiếp đãi con người bằng những món ngon thông thường: tiệc thịt béo, tiệc rượu ngon; nhưng thịt đó được thay bằng Mình Chúa, rượu đó được thay bằng Máu Chúa. Mình Máu Chúa thật sự là một lương thực trổi vượt hơn muôn vàn lương thực khác: Bởi Chúa Giêsu đã khẳng định: Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống".(Ga6,51) Nếu như chúng ta ăn những của ăn thông thường, những thức ăn ấy trở thành chất dinh dưỡng nuôi sống chúng ta thì việc chúng ta lãnh nhận Mình Máu Thánh Chúa thì ngược lại. Chúa không thành chúng ta nhưng chúng ta lại được tháp nhập, được nên một với Thiên Chúa hằng sống. Chính vì thế, khi rước Mình Thánh Chúa chúng ta cũng được sống đời đời như chính Chúa là Đấng Hằng Sống.
Như vậy, tiệc Thánh Thể khác biệt với những bữa tiệc khác vì qua tiệc đó chúng ta nối kết yêu thương với Thiên Chúa và với nhau; và quan trong hơn qua bữa tiệc đó, Chúa ban chính thân mình làm của ăn, mang lại cho chúng ta sự sống đời đời.
Tuy vậy, trên thực tế, rất ít người trong chúng ta ý thức tầm quan trọng của Tiệc Thánh Thể trong đời sống của mình. Chính vì thế, cách nào đó, chúng ta là hình ảnh của những vị khách được nhà vua mời mà lại không tới dự tiệc: “Họ không thèm đến xỉa tới, lại bỏ đi. Kẻ thì đi thăm nông trại, người thì đi buôn…” (Mt 22,5) Thưa công đoàn, có ngàn vạn lý do để chúng ta biện minh cho việc mình không đi lễ, dự Tiệc Thánh. Thế nên, việc chúng ta từ chối Tiệc Thánh, từ chối Thánh Thể Chúa, điều đó cũng đồng nghĩa với việc từ chối những ơn lành mà Thiên Chúa sẽ ban cho chúng ta trong bữa Tiêc Thánh. Mà thử hỏi, cuộc sống chúng ta không có ơn lành của Chúa thì làm sao chúng ta có thể sống tốt, sống đúng như thánh ý Chúa được?
Thưa cộng đoàn! Cuộc sống của chúng ta có trăm ngàn bữa tiệc: nào là đám cưới, đám hỏi, thôi nôi, giỗ, sinh nhật…Nhưng có một thực tế các bữa tiệc của con người hiếm khi đạt được mục đích trọn vẹn. Chưa kể tiệc tùng bây giờ người ta còn phải tính đến chuyện chi phí, lời lỗ… Chỉ Tiệc Thánh Thể mới là bữa tiệc đích thực và trọn vẹn mà thôi. Bởi chính nơi đây, chúng ta nối kết yêu thương với Thiên Chúa và với nhau và quan trọng là Thiên Chúa trao ban sự sống đời đời của Người cho chúng ta.

Vậy còn chần chờ gì nữa mà chúng ta lại không mau mắn đáp lại lời mời gọi tham dự Tiệc Thánh Thể mỗi ngày, hoặc mỗi khi có thể. Amen
MA.PHUC,SSS

Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

Chúa nhật 26TN – lễ Đức Mẹ Mân Côi – CĐ Cv1,12-14; Gl4,4-7; Lc1,26-38

Chúa nhật 26TN – lễ Đức Mẹ Mân Côi – CĐ
Cv1,12-14; Gl4,4-7; Lc1,26-38

KINH MÂN CÔI:
PHẢI CHĂNG LÀ MỘT SỰ LẶP ĐI LẶP LẠI NHÀM CHÁN!
Kính chào cộng đoàn, xin chào các bạn trẻ! Các bạn trẻ thân mến, có những bộ phim, những ca khúc, hoặc vài tin nhắn nào đó chúng ta có thể xem đi xem lại, nghe đi nghe lại, đọc đi đọc lại nhiều lần mà không cảm thấy nhàm chán. Sở dĩ chúng ta xem một bô phim nhiều lần là vì phim đó ý nghĩa, nghe đi nghe lại một ca khúc vì ca khúc đó hợp với tâm trạng, đọc đi đọc lại một tin nhắn vì tin nhắn đó là tin nhắn của người mình yêu.
Tuy vậy, có một lời kinh rất ngắn gọn, được Giáo hội, và đặc biệt là Mẹ Maria tha thiết kêu mời chúng ta đọc đi đọc lại mà rất ít người, đặc biệt là các bạn trẻ thực hiện. Đó là kinh Kính Mừng – kinh Mân Côi. Chúng ta không thể đọc kinh Mân Côi tại vì phần lớn chúng ta cảm thấy đó là một lời kinh quá nhàm chán, một sự lặp lại không cần thiết.
Tại sao kinh Kính Mừng lại là lời kinh chúng ta cảm thấy nhàm chán? Có nhiều lý do, nhưng thiết nghĩ lý do hàng đầu là vì chúng ta chưa hiểu được kinh Kính Mừng cũng như giá trị của việc lần hạt Mân Côi mang lại.
1. Trước hết, nếu chúng ta xem một bộ phim nhiều lần vì chúng ta cảm thấy phim đó có ý nghĩa thì lời kinh Mân Côi thật sự là một lời kinh có ý nghĩa sâu sắc hơn muôn vàn bộ phim. Bởi đó không phải là lời của người phàm, nhưng là Lời của Thiên Chúa. Nói đúng hơn là lời của Sứ thần đối với Đức Maria. Đó không chỉ là lời chào: Mừng vui lên hỡi Đấng đầy ân sủng Đức Chúa Trời ở cùng bà, mà còn là lời tuyên bố mở ra một thời kỳ mới, thời kỳ Thiên Chúa ở cùng nhân loại - Emmanuen. Nếu như thời Cựu ước muôn dân mong chờ Đấng Cứu Thế đến, thì việc sứ thần truyền tin cho Đức Maria chính thức mở đầu cho thời kỳ cứu độ. Thiên Chúa không còn ở xa nhưng rất gần, ở với, ở trong cung lòng Đức Maria và ngày nay là ở trong chính chúng ta mỗi khi chúng ta rước Mình Thánh Chúa. Do vậy, lời kinh Kính Mừng thật sự có ý nghĩa đối với chúng ta là những Ki-tô hữu. Đọc kinh ấy chính là lúc chúng ta xác tín vào Ơn Cứu Độ mà Đức Ki-tô mang lại. Biến cố nhập thể mởi đầu cho thời kỳ cứu độ. Chúng ta thật sự là những người có phúc vì được sống trong thời cứu độ.
2. Kế đến, nếu một ca khúc nào đó chúng ta nghe đi nghe lại nhiều lần là vì chúng ta thấy ca khúc đó phù hợp với tâm trạng thì, kinh Mân Côi là lời kinh luôn phù hợp với tâm trạng chúng ta trong mọi thời, mọi hoàn cảnh: Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời cầu cho chúng con là kẻ có tội khi này và trong giờ lâm tử. Mỗi lần đọc Kinh Mân Côi là chúng ta hiện tại hoá biến cố nhập thể, qua đó hiện tại hoá công trình cứu độ của Thiên Chúa. Lời Kinh tuy ngắn gọn nhưng tóm lược toàn bộ Kinh Thánh, tuy đơn sơn nhưng có sức mạnh to lớn vì mang lại cho ta Ơn Cứu Độ. Hơn nữa đó không chỉ là lời kinh phù hợp với những người già mà còn rất thiết thực với những người trẻ như chúng ta. Khi vui, lúc buồn, khi thịnh vượng, lúc gian nan,... thậm chí khi đền tội chúng ta cũng đọc kinh Mân Côi. Lời kinh ấy tuy đơn giản nhưng lại có giá trị tức thời, hiện thực – khi này và trong giờ lâm tử. Bất cứ ai, khi nào, bất cứ ở đâu, hoàn cảnh nào lời kinh Mân Côi được cất lên chúng ta đểu cảm thấy phù hợp với tâm trạng của mình.
3. Sau cùng, nếu như một tin nhắn chúng ta đọc đi đọc lại vì đó là những lời yêu thương thì, lời kinh Mân Côi cũng chính là những lời yêu thương, an ủi của Thiên Chúa đối với dân của Người. Thật vậy, thư Galat (Gl4,7) cho chúng ta thấy khi thời gian tới hồi viên mãn, Thiên Chúa sai Con mình xuống sinh làm con một người phụ nữ. Và chính Người làm cho chúng ta trở nên nghĩa tử, gọi Thiên Chúa là Apba- Cha ơi! Đọc kinh Mân Côi, đó không chỉ đơn thuần là những lời Kinh Thánh nhưng thật sự là một lời an ủi cho chúng ta đang sống giữa một thế giới vô thần, văn hóa sự chết thống trị, không biết cội nguồn của mình từ đâu. Kinh Mân Côi cốt yếu là lời yêu thương, an ủi của một Người Cha rất mực yêu thương con cái mình. Ngài ban chính Người Con Duy Nhất – sinh làm Con một người nữ để đến thế gian, đưa nhân loại về với Cha giàu lòng xót thương.
Như vậy, Kinh Mân Côi chính là lời kinh hết sức ý nghĩa - lời của Thiên Chúa, là lời kinh luôn phù hợp với mọi hoàn cảnh và quan trọng nhất đó chính là lời yêu thương của Thiên Chúa Cha đối với con cái mình.
Hiểu được giá trị của Kinh Mân Côi như thế, vấn đề đặt ra cho những người trẻ chúng ta là làm cách nào chúng ta cảm thấy có hứng thú để đọc kinh Mân Côi? Xin được gợi ý với các bạn hai điểm sau:
Điểm thứ nhất: Đừng chần chừ, hãy bắt đầu ngay lúc này.
Nhiều khi chúng ta cứ nghĩ để đọc kinh cần phải có thời gian rảnh, hay bầu khí sốt sắng, im lặng thì chúng ta mới có thể đọc được. Không phải thế, kinh Mân Côi đơn giản tối thiểu đến mức chúng ta có thể đọc bất cứ khi nào, nơi đâu. Ví dụ như đang chạy xe đi làm, đang đi học, đang nằm nghỉ, đang lao động, lúc sáng sớm, khi đêm về... Đừng chần chừ đọc kinh Mân Côi nếu như chúng ta có thể.
Điểm thứ hai: Hình thành một thói quen tốt.
Đọc Kinh Mân Côi sẽ trở thành một thói quen tốt trong đời sống nếu chúng ta thực hiện hàng ngày. Rất khó khăn nếu đó là những lần đọc kinh Mân Côi đầu tiên. Cám giác nhàm chán dễ dàng xảy ra. Nhưng nếu tìm được niềm vui khi lần hạt, chúng ta dễ dàng vượt qua được cảm giác này. Mỗi khi nghe nhạc chúng ta thường đặt tâm trạng của mình vào đó để tìm sự đồng cảm, đọc kinh Mân Côi cũng thế, đừng để những lời kinh trở thành một thứ thần chú, hay chỉ là những lời lảm nhảm vô hồn. Thật vậy, với 20 mầu nhiệm, chúng ta có rất nhiều đề tài để suy niệm và đặt tâm trạng của mình vào đó. Chẳng hạn nếu bạn thấy buồn, hãy lần 5 sự Thương, thấy vui lần năm sự Vui, thấy hạnh phúc phấn khởi lần năm sự Mừng, thấy an bình thư thái lần năm sự Sáng. Quan trọng là việc lần hạt cần được lặp lại hằng ngày, cần kiên nhẫn và có thời gian để hình thành thói quen tốt này.
Tóm lại, vì không hiểu được ý nghĩa đích thực, nên kinh Mân Côi thường được biết đến như là một sự lặp đi lặp lại nhàm chán, chẳng lợi ích gì cho cuộc sống. Tuy vậy, Kinh Mân Côi thật sự là một bản văn Kinh Thánh cô đọng nhất. Đó không chỉ lời ca tụng Mẹ Maria, nhưng còn là lời kinh hết sức ý nghĩa đối với đời sống, lời của Thiên Chúa, lời luôn phù hợp với mọi hoàn cảnh và quan trọng nhất đó chính là lời yêu thương của Thiên Chúa Cha đối với con cái mình. Để ham thích đọc kinh Mân Côi chúng ta đừng chần chừ mà cần thực hiện ngay khi có thể, và cần lặp đi lặp lại hằng ngày để hình thành thói quen tốt này. Amen.
MA.PHUC,SSS

Thứ Ba, 26 tháng 9, 2017

Truyện ngắn NGÀY CON CHỊU CHỨC

Truyện ngắn
NGÀY CON CHỊU CHỨC


Người ta nói đi tu đã khó, làm bà cố lại khó hơn. Nhưng có lẽ bà cố nghèo lại khó hơn cả.
***
Quanh năm buôn bán ngoài chợ, bà cũng quanh quẩn với gánh bún riêu. Cũng chẳng hiểu vì sao thằng con của bà lại đi tu. Nó nói con đi tu để má được làm bà cố. Nghe cũng thích nhưng sao thấy xa vời quá!
***
Rồi nó bỏ bà đi cái rụp.
***
Mấy bà ngoài chợ bàn tán đâu phải muốn đi tu là được. Còn phải học đại học, học tiếng anh tiếng em gì đó rồi thi vào Dòng. Rồi các cha bỏ phiếu xét xem có được không nữa. Mà cái quan trọng là phải có tiền. Đi tu tốn tiền học tiền hành dữ lắm. Đấy, con bà Sáu bán cá đi tu mà có được đâu. Bả nghèo, không có tiền cho nó đi học. Cũng có mấy người bạn nói đứng ra lo cho nó ăn học. Nhưng đời chẳng ai cho không cái gì bao giờ bà ơi! Người ta đòi hỏi điều kiện lung tung. Tội! Thằng đó cũng hiền lành chứ bộ!
***
Khó vậy, nhưng chẳng bao giờ thấy nó than thở hay chia sẻ gì với bà. Mấy lần nó về thăm bà, bà hỏi con có cần tiền cần bạc gì không để má lo cho con. Nó nói:
-        Con của Chúa mà má, Chúa lo!
-        Thì Chúa lo nhưng mình cũng phải cộng tác chứ. Má bán bún không dư dả gì, nhưng cũng tằn tiện lo cho con được.
-        Không sao đâu má, con đi tu, không có người lo cho má, má cứ để tiền đó đề phòng khi bệnh tật không có ai lo.
***
Mười mấy năm với biết bao thay đổi và chờ đợi, mái tóc bà bạc phơ cũng là lúc con bà báo tin vui sẽ được chịu chức vào tháng tới. Còn gì vui mừng hơn nữa. Bà vẫn gánh bún riêu đi bán mà miệng lúc nào cũng tươi cười. Người ta nói gần nói xa: “bà cố sướng ghê! Con trai sắp vinh quy bái tổ còn gì!” Nghe cứ như rưng rức vào lòng. Vui buồn lẫn lộn. Rồi tạ ơn làm sao, rồi Thánh lễ làm sao? Nghĩ vậy, bà mở tủ lấy ra chiếc hộp đựng tiền mà bà dành dụm mười mấy năm nay. Chỉ mong sao đến ngày con thành tài có chút tiền lo cho con. Người ta cả chục đứa con còn lo cho hết thảy được, đàng này mình chỉ có mỗi một đứa, cũng lo không xong. Thân già cứ bệnh lên, bệnh xuống, bữa nào khỏe thì gánh bún đi bán, hễ mệt thì nằm ở nhà. Thằng con đi tu mười mấy năm cũng thi thoảng về thăm nhưng được mấy lần. Mỗi lần về, nấu cho nó bữa cơm, mà lần nào cũng vậy, chưa kịp ăn nó đã vội đi.
“Hai mươi lăm triệu, sáu trăm ngàn.” Bà đếm đi đếm lại mấy lần, rồi cẩn thận gói tất cả vào một túi ni lông. Định bụng khi con về thì trao cho con mua cái chén lễ. “Quà của má! Mà con nhớ khắc tên của má dưới đáy chén lễ, má muốn con dâng lễ thì luôn có má bên cạnh.”  Chỉ nghĩ đến đó thôi mà lòng bà vui lắm. Bà cười thầm.
***
Hôm cậu con trai về làm giấy tờ chịu chức, bà đang định đưa tiền cho con, thì con trai đã nói:
-        Má cứ yên tâm. Có người lo hết rồi! Con đã nói rồi, con của Chúa thì Chúa lo. Má lo làm gì!
-        Thì cũng biết vậy, nhưng làm mẹ mà không lo được cho con thì chẳng có gì buồn hơn nữa -  bà nghĩ bụng.
Cậu con trai nói tiếp.
-        Ngày con chịu chức má không phải lo gì hết. Bữa đó má đi lễ thôi. Còn mọi việc có ba mẹ nuôi của con lo rồi.
-        Ba mẹ nuôi nào? Bà ngạc nhiên hỏi lại.
-        Thì ba mẹ nuôi con mười mấy năm nay. Má bán bún, không có tiền lo cho con ăn học và tu trì. Ba mẹ nuôi đỡ đầu cho con ăn học. Ba mẹ nuôi thương con lắm.
-        Trời đất ơi, người ta tốt thế, sao con không nói với má bao giờ - bà trợn trừng mắt vì ngạc nhiên, nói với con.
-        Thì giờ con nói đó. Mà bữa đó, khi trao áo cho Tân linh mục, má cứ ngồi ở ghế, để ba mẹ nuôi đưa lên cho con được rồi. Mình chịu ơn người ta. Giờ mình cho người ta vinh dự một chút.
-        Ừ, thì má biết mà, con yên tâm.
***
Bà nói vậy nhưng sao nghe nghẹn ở cổ họng! Làm sao mà không buồn cho được, con mình sinh ra, mình nuôi lớn, rồi người ta giúp đỡ đâu được vài triệu, lo cho con mình ăn học, vậy mà người ta tự cho mình cái quyền lấy luôn cái danh hiệu làm mẹ của mình. Câu nói: “Đời chẳng ai cho không cái gì bao giờ” của mấy bà ngoài chợ năm nào giờ sao nghe thấm thía đến thế. Chỉ nghĩ đến đó thôi, bà đã không cầm được nước mắt. Nhưng đã hy sinh nhiều rồi, giờ hy sinh nữa cũng đâu có gì là lạ. Tất cả là vì con và hạnh phúc của con thôi mà. Nghĩ vậy để tự an ủi mình.
***
Ngày chịu chức linh mục đã đến, sau khi Đức Giáo Mục đặt tay, lần lượt các ông bà cố tiến lên gian cung thánh trao áo cho các Tân linh mục. Bà ngồi yên không nhúc nhích, mắt ráo hoảnh nhìn con trai của bà. Một cặp vợ chồng trẻ, quần áo sang trọng tiến bước lên gian cung thánh trao áo cho con của mình. Đâu đó có tiếng khen: “Trời ơi, ông bà cố gì mà trẻ đẹp thế!”
Bà không khóc, nhưng sao nước mắt lại cứ trào ra như không gì có thể ngăn cản được.
Cuối thánh lễ, bà lặng lẽ bước ra ngoài để lại đằng sau một đám người đang vây quanh con trai của bà chụp ảnh. Bà thoáng nghĩ: Không! Tân Linh Mục mới phải. Cha đâu chỉ là con của mình, con của người ta. Mà không! Con của Chúa…
Bước ra đài Đức Mẹ, bà ngước mắt nói trong nghẹn ngào:
-        Mẹ ơi, Mẹ có một mình Chúa Giêsu là con, con cũng chỉ có mỗi một đứa. Con đã dâng con của con cho Chúa như xưa Mẹ cũng dâng Chúa Giêsu cho Chúa Cha. Xin Mẹ thêm ơn cho con vững mạnh để chấp nhận thực tế: con của con đã là con của mọi người chứ không còn là của riêng con nữa, như xưa Chúa Giêsu đã trối Mẹ cho thánh Gioan vậy.
Bên ngoài, nắng lên cao! 
- Phúc ! dậy, trễ giờ đi lễ rồi kìa - giọng cha quản lý gọi to.
Nó mở mắt, rồi cười...chỉ là mơ...



MA.PHUC,sss

Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

Chúa nhật 25 TN – A – CĐ Is 55,6-9; Pl 1,20c-24.27a; Mt 20,1-16a “GHEN TỊ” - KẺ THẦM LẶNG GÂY CHIA RẼ TRONG ĐỜI SỐNG GIA ĐÌNH

Chúa nhật 25 TN – A – CĐ
Is 55,6-9; Pl 1,20c-24.27a; Mt 20,1-16a

“GHEN TỊ” - KẺ THẦM LẶNG GÂY CHIA RẼ 
TRONG ĐỜI SỐNG GIA ĐÌNH

       
    Cộng đoàn thân mến! Người Do Thái cũng có quan niệm về con cái nối dõi, nối dõi như người Việt chúng ta. Người con trưởng thường được thừa hưởng quyền trưởng nam, được xức dầu và được thừa hưởng nhiều của cải vật chất, cũng như quyền lực trong gia đình, dòng tộc. Chính điều bất công này làm nảy sinh não trạng bài trừ con trưởng. Họ cho rằng người con thứ cũng phải được thừa hưởng gia tài và quyền lợi như người con trưởng.
        Nhìn rộng hơn, Dân Ítraen cho rằng họ là người con trưởng của Thiên Chúa, nên họ có thể được thừa hưởng mọi ân sủng và quyền năng của Ngài. Chúa Giêsu đã kể dụ ngôn Người thợ vườn nho để chống trả lại não trạng này và nhấn mạnh người con thứ, tức là dân ngoại, cũng được thừa hưởng gia tài như con trưởng.
Thưa cộng đoàn! Dựa vào hình ảnh người con trưởng và con thứ đó, trong bài chia sẻ này với cộng đoàn con chỉ nói một khía cạnh nhỏ với chủ đề: Ghen tị - kẻ thầm lặng gây chia rẽ trong đời sống gia đình.
Trong cuộc sống gia đình, ghen tị vốn là một thói xấu, một điều tệ hại mà không gia đình nào mong muốn. Nhiều gia đình chỉ vì con cái ghen tị nhau mà biết bao đau thương đổ vỡ xảy ra. Cha mẹ con cái không nhìn mặt nhau, thậm chí nhiều gia đình còn đưa nhau ra tòa chỉ vì tranh chấp gia tài, quyền lợi, vật chất… Thật vậy, ghen tị là kẻ âm thầm gây ra chia rẽ người với người, thân bằng quyến thuộc, cha mẹ, con cái, anh chị em…là cơ hội để ma quỷ chiếm đoạt và thống trị lòng người.
1. Trước hết ghen tị khép lại tương lai của chúng ta.
Con đầu của A-đam và Ê-va là Ca-in đã tức giận khi Thiên Chúa chấp nhận lễ vật của A-ben nhưng lại không chấp nhận lễ vật của ông. Ca-in có thể khắc phục hoàn cảnh này vì Thiên Chúa đã cảnh tỉnh ông: “Tội lỗi, tức lòng ghen tị đang nằm phục ở cửa, nó thèm muốn ngươi, nhưng ngươi phải chế ngự nó.” (St 4,7b). Tuy vậy, Ca-in đã không chế ngự được lòng ghen tị, ông đã giết em mình (St 4,4-8). Hành động đó đã khép lại tương lai của ông và dòng dõi ông. Bởi chính máu của em ngươi đã kêu thấu đến ta và ngươi bị nguyền rủa bởi chính đất đã từng há miệng hút lấy máu em ngươi do chính ngươi đổ ra. (St4,11)
Một khi chúng ta để cho lòng ghen tị thống trị, điều tệ hại nào cũng có thể xảy đến. Anh chị em đấu đá, kiện tụng, chối bỏ nhau…Tất cả những hậu quả gây ra khép lại tương lai của chúng ta và con cái và gia đình chúng ta. Đó là những vết thương mà thời gian cũng không dễ gì có thể hàn gắn lại.
2. Kế đến ghen tị gây tổn thương cho tâm hồn chính mình và hãm hại người khác.
Thật vậy, một khi ta ghen tị là lòng ta đã tức tối và bất an. Bao nhiêu câu hỏi đặt ra: Tại sao tôi cũng là con, nó cũng là con mà ba mẹ cho nó nhiều hơn cho tôi? Để rồi, từ những tổn thương đó, lòng ghen tị dâng trào, khiến ta hành động cách mù quáng, theo sự xúi dục của ma quỷ. Câu chuyện Mười người anh của Giuse cho thấy điều đó. Lòng ghen tị của các anh ông đã dâng tràn  khi thấy ông được cha thương yêu hơn. Họ càng ghét Giuse hơn khi nghe ông kể về những giấc mơ mang ý nghĩa tiên tri của mình. Thậm chí họ còn muốn giết ông. Cuối cùng, họ bán ông làm nô lệ và tàn nhẫn khiến cha tin rằng Giuse đã chết (St 37,4-11, 23-28, 31-33).
Vâng! Thưa cộng đoàn! Ghen tị là cảm giác tức tối với người khác vì những gì họ có như tài sản, sự thịnh vượng, lợi thế v.v. Sự ghen tị không chỉ nói đến cảm giác muốn được bằng người khác mà còn muốn chiếm đoạt những gì họ có. Lòng ghen tị có thể gây ra những hậu quả vô cùng tai hại. Những trường hợp trên cho thấy nó dẫn đến sự thù ghét, bất công và hành vi giết người.
Các bạn trẻ thân mến, nhiều cặp vợ chồng trẻ lấy nhau không biết tự nỗ lực làm ăn kiếm sống mà cậy dựa vào tiền bạc của cải của gia đình bên vợ, hoặc chồng. Nhưng khi những mong mỏi đó chẳng may không được cha mẹ đôi bên đáp ứng, hoăc bị từ chối, hoặc phân chia gia tài không theo ý mình thì ngay lập tức sự ghen tức xảy ra. Để rồi, từ đó gây ra biết bao đổ vỡ trong tương quan huynh đệ. Thậm chí vợ chồng cũng vì thế mà cãi cọ, ly tán.
Vậy làm cách nào để chúng ta có thể chữa trị lòng ghen tị. Con xin được gợi ý với cộng đoàn 3 điểm sau:
1. Chấp nhận quyền năng tự quyết của Thiên Chúa
Thiên Chúa có quyền định đoạt về những gì là của Thiên Chúa. “Trời cao hơn đất chừng nào, thì đường lối của ta cũng cao hơn đường lối các ngươi và tư tưởng của ta cũng cao hơn tư tưởng của các ngươi bấy nhiêu.” (Is55,9). Thiên Chúa ban quyền làm chủ gia đình cho ba mẹ chúng ta, cho dù họ chỉ là những con người yếu đuối, tội lỗi, bất toàn. Nhiều khi con cái muốn tác động vào ba mẹ để ba mẹ có thể ưu tiên hơn cho mình. Con nào mà chẳng là con, dù trai hay gái. Ba mẹ chúng ta đã vất vả cả đời để sinh thành, dưỡng dục và lo lấy vợ gả chồng cho chúng ta. Vậy mà một khi đã thành gia thất, chúng ta không những không biết báo hiếu chăm lo cho các ngài lại còn chăm chăm chỉ muốn cái gia tài, cho dù nhiều cha mẹ không còn gì để cho nữa. Hãy tôn trọng quyền định đoạt, tự quyết của ba mẹ vì các ngài là người được Thiên Chúa ủy quyền để chăm lo cho chúng ta.
2. Sống đức Mến triệt để.
Thánh Phao-lô nói rõ trong thư thứ 1 gửi tín hữu Cô-rin-tô: “Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, … (1Cr13,4-5). Chính vì thế, Đức mến thúc đẩy chúng ta vui với người vui, khóc với người khóc (Rm 12, 15). Nghĩa là chúng ta biết đồng cảm, chứ không ghen tuông, ích kỷ chỉ muốn thu góp cho mình.
Thật vậy, có của cải vật chất, có quyền lực,… nhưng đánh mất tình yêu trong tương quan huynh đệ, anh chị em thì đời sống chúng ta còn ý nghĩa gì. Bởi chúng ta sống là sống với, sống cùng trước hết là anh chị em trong gia đình. Nếu những người thân yêu mà chúng ta không sống được thì làm thế nào chúng ta có thể sống yêu thương tha nhân được.
3. Sống là Đức Ki-tô và chết là một mối lợi. (Rm1,21)
Một khi để cho lòng ghen tị làm chủ, chúng ta sẽ bấp chấp tất cả, đánh đổi tất cả để có được thứ này thứ kia. Cha mẹ cho chúng ta nhiều thứ, nhưng những thứ ba mẹ cho chúng ta không quan trọng bằng chúng ta có ba có mẹ để yêu để thương, để hờn để giận, có anh chị em để chia sẻ, chăm sóc. Gia đình là điều gì đó thiêng liêng biết bao mà Thiên Chúa ban tặng cách nhưng không. Nếu chúng ta chỉ để cho lòng ghen tị thống trị mà đánh mất gia đình điều đó có đáng không. “Mối lợi duy nhất của chúng ta là Đức Ki-tô” chứ không phải của cải vật chất hoặc những ơn ban của Người. Đức Ki-tô đó là ai, không ai xa lạ cả. Đức Ki-tô hiện diện ở những người chúng ta sống với, sống cùng, và sống cho. Đó là gia đình.
Vâng ! Thưa cộng đòan! Ai mà lại chẳng muốn gia đình mình hạnh phúc, ai mà lại chẳng muốn gia đình mình được êm ấm, an bình.  Vậy thì đừng để cho lòng ghen tị - kẻ thù âm thầm gây chia rẽ trong đời sống gia đình thống trị lòng ta. Thánh Phao-lô nhắc nhở: Chúng ta đừng tìm hư danh, đừng khiêu khích nhau, đừng ghen tị nhau (Gl 5,26). Thật khó để không ghen tị nhau. Nhưng nếu chúng ta biết tin tưởng và xác tín vào quyền tự quyết của Thiên Chúa, biết sống yêu thương và quan trọng là chúng ta có sống là sống cho Chúa, có chết cũng là chết cho Chúa thì ắt hẳn lòng ghen tị sẽ bị diệt trừ.
MA.PHUC,sss




Thứ Bảy, 16 tháng 9, 2017

CHÚA NHẬT 24 TN – A – CĐ (Hc 27,30-28-7; Rm 14,7-9; Mt 18,21-35) THA THỨ TRONG ĐỜI SỐNG GIA ĐÌNH

CHÚA NHẬT 24 TN – A – CĐ
(Hc 27,30-28-7; Rm 14,7-9; Mt 18,21-35)

THA THỨ TRONG ĐỜI SỐNG GIA ĐÌNH
       
        Kính thưa cộng đoàn! Cộng đoàn có khi nào nghe đến cụm từ: Bia căm thù chưa? Ở Việt Nam con thấy có rất nhiều nơi có bia căm thù. Nghĩa là lòng căm thù đó phải khắc vào bia, tạc vào đá, ăn sâu đến tận xương tủy. Hoặc khi xem các phim kiếm hiệp của Trung Quốc ta dễ dàng nhận ra đề tài chính trong các bộ phim là oan oan tương báo. Nghĩa là có thù thì phải trả. Đời này chưa trả được thì đời sau sẽ trả. Tư tưởng báo thù đó có phần nào giống với não trạng của người Do thái thời Cựu ước. Theo trình thuật Sáng Thế, có thù thì phải trả: “Ca-in sẽ được báo thù gấp bảy, nhưng La-méc thì gấp bảy mươi bảy!” (St 4, 24). Do vậy, theo Tin mừng hôm nay, việc một người Do Thái chính gốc như Phê-rô có quan điểm phải tha thứ 7 lần cho kẻ thù đã hẳn là một ý tưởng vượt xa với não trạng chung lúc bấy giờ. Tuy nhiên, không dừng lại ở đó, Chúa Giêsu muốn ông đi đến sự tha thứ cách trọn vẹn hơn qua việc đòi hỏi Phê-rô phải  tha thứ 70 lần 7, nghĩa là tha thứ mãi mãi.
Không khó để nhận ra chủ đề chính của Lời Chúa Chúa nhật 24 TN này là tha thứ, phải tha thứ thì mới được Thiên Chúa tha thứ. Tuy vậy, tha thứ là một đề tài rất rộng trong đời sống, không có sự tha thứ chung chung. Vì vậy, trong bài chia sẻ này con xin chỉ nói gọn sự tha thứ trong đời sống gia đình. Bởi năm nay là năm Hội Thánh quan tâm đến các bạn trẻ chuẩn bị đời sống gia đình.
Có một bộ phim về bi kịch gia đình mà con từng được xem đó là phim Cánh Đồng Bất Tận, phim được chuyển thể từ truyện ngắn cùng tên của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Bộ phim xoay quanh 4 nhân vật, người cha và hai đứa con, cùng cưu mang một người đàn bà làm nghề mại dâm. Bốn người lênh đên trên một chiếc xuồng máy, nuôi vịt chạy đồng, không nhà không cửa, nay đây mai đó theo con nước. Đời sống của họ ngập chìm đau khổ dằn vặt xuất phát từ sự thù hằn.
Đầu tiên là người cha. Số là anh ta lấy vợ và có hai con. Cuộc sống cơ cực, anh phải vất vả để lo cho ba mẹ con. Ấy vậy mà người vợ ham sang phụ khó theo một thương lái người Hoa, bỏ lại hai đứa con cho anh. Đau khổ tột cùng vì bị chính người vợ yêu thương phản bội, anh đốt căn nhà, đốt cái mái ấm bấy lâu nay xuống ghe lênh đênh, bắt đầu một cuộc sống trôi sông lạc chợ, nay đây mai đó, không tương lai, không định hướng. Bao nhiêu hận thù, người cha trút hết lên đầu hai đứa con.
Kế đến là sự thù hận của cô gái điếm. Vì hận cha mẹ ly dị bỏ rơi cô, nên cô làm gái để trả thù đời. Trong một lần đi khách, cô bị đám đông các bà vợ bắt và đổ keo dán sắt vào vùng kín. Cô đau đớn chạy trốn và được ba cha con đưa lên ghe cứu chữa. Cuộc sống của 4 người cứ lênh đênh trên sông nước, buồn tẻ vì mỗi người đều mang trong mình những nỗi thù hằn, căm phẫn vì bị chính những người thương yêu phản bội. Ông bố hận vợ, thù người bạc tình luôn cau có, bạo lực đánh đập 2 đứa con. Cậu con trai tuy còn nhỏ nhưng đã mang trong mình nỗi hận thù của cha, cậu nói rằng cậu ghét cái ác, và muốn trả thù, có thù thì phải trả. Cô gái làm điếm vì hận thù gia đình, hận thù bố mẹ…
        Cũng vì sự hận thù và lòng muốn trả thù nên 4 người trở thành thù địch của nhau. Và đi đâu cũng gây oán thù chỗ đó, nên nhiều bọn giang hồ ghen ghét. Cậu con trai vì không chịu nổi người ta ức hiếp người đàn bà nên giết người. Và vì sợ cậu đã bỏ trốn. Người đàn bà không chịu được sự thù hằn của người bố nên cũng bỏ đi. Chỉ còn lại người cha và đứa con gái. Câu chuyện được đẩy lên đỉnh điểm khi đứa con gái bị nhóm côn đồ hiếp dâm ngay trước mặt ông bố. Chúng nó đánh ông bố ngã quỵ để rồi buộc ông phải nhìn cảnh bọn côn đồ từng thằng hiếp dâm đứa con gái của mình trong bất lực. Không còn đau khổ nào hơn nữa.
Kết thúc bộ phim, cô gái có bầu không biết cha đứa bé là ai. Cô đi trên một cánh đồng mênh mông, bất tận, vừa đi vừa nói với đứa con trong bụng: Là trẻ con, nên tha thứ lỗi lầm cho người lớn. Và mẹ sẽ đặt tên con là Thương.
Vâng! Thưa cộng đoàn, không biết Nguyễn Ngọc Tư có đạo Công giáo hay không nhưng rõ ràng với những bế tắc của các nhân vật, cuối cùng chỉ có giáo lý Kitô giáo mới giải quyết được vấn đề. Hận thù chỉ làm cho con người bế tắc, chỉ có sự tha thứ và tình yêu sẽ cứu rỗi thân phận con người.
Trong đời sống gia đình vợ chồng, cha mẹ, con cái, sự tha thứ thật sự rất quan trọng. Nói tha thứ thì dễ nhưng trên thực tế thật khó biết chừng nào. Bình thường thì chúng ta có thể tha thứ nhưng nếu chẳng may lấy phải người chồng rượu chè bê bết, đánh vợ đánh con hết ngày này qua ngày khác hoặc với những ai từng bị phản bội, bị chính người mình sẻ ái chia ân phản bội thật không gì có thể đau hơn. Chính những nỗi đau đó, và không thể tha thứ cho nhau nên đã có biết bao nhiêu gia đình tan vỡ, cha mẹ mỗi người một nẻo, con cái không ai nuôi dưỡng. Và cứ thế, sự thù hằn truyền từ người này qua người khác, từ thế hệ này qua thế hệ khác. Vậy làm thế nào chúng ta có thể tha thứ được?
        Xin được gợi ý với cộng đoàn 2 điều kiện để chúng ta có thể tha thứ dựa vào chính đời sống của Chúa Giêsu.
1.               Hy sinh bản thân
Không biết cha ông ta đã cảm nghiệm đời sống vợ chồng như thế nào mà thường dùng hai chữ duyên nợ để diển tả nghĩa vợ tình chồng. Vợ chồng lấy nhau không chỉ là duyên mà còn là nợ. Và nói theo tư tường Phật giáo thì do kiếp trước nợ nhau nên kiếp này phải trả nợ. Tuy vậy, với Đức Giêsu lại khác. Dù chẳng mắc nợ gì với con người nhưng chính lòng thương xót, Đức Giêsu đã chấp nhận thân phận con người, gánh lấy tội lỗi và cao điểm là hy sinh thân mình để cứu chuộc con người. Đời sống vợ chồng cũng cần lắm sự hy sinh cho nhau. Sỡ dĩ ngày nay nhiều gia đình tan vỡ là do vợ chồng, cha mẹ, con cái không biết hy sinh cho nhau. Bài đọc 2 trích thư thánh Phaolô gửi tín hữu Rôma có nói: “không ai trong chúng ta sống cho chính mình, cũng như không ai chết cho chính mình. Chúng ta có sống là sống cho Chúa và có chết cũng là chết cho Chúa.” (Rm14,7-8) Vợ chồng, con cái, cha mẹ là những người Chúa gửi đến để chúng ta sống với, sống cùng, chính họ là hình ảnh sống động của Thiên Chúa ngay trong gia đình chúng ta. Vậy, hãy bắt chước noi gương Đức Giêsu hy sinh bản thân để phục vụ và yêu thương những người trong gia đình. 
2.               Cầu nguyện cho người phản bội
Ngay trên thập giá, đỉnh cao của sự phản bội, Đức Giêsu không những không thù hằn mà Người còn cầu nguyện cho những kẻ giết người: “Lạy Cha xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm”(Lc 23,34). Bài đọc 1 trích sách Huấn Ca nói rõ hơn: “oán hờn và giận dữ là điều ghê tởm, về chuyện đó, kẻ tội lỗi có biệt tài.” (Hc 27,30). Chúa đã cầu nguyện và tha thứ cho những kẻ thù của mình, chính vì thế Thiên Chúa Cha đã mở ra cho Người một cơ hội mới, một sự sống mới. Thật vậy, khi ta không tha thứ cho một ai đó, tức là chúng ta đang quay lưng lại với tương lai của mình. Sự tha thứ không thể làm thay đổi quá khứ, nhưng nó có thể mở rộng tương lai. Khi chúng ta bao dung, điều đó có nghĩa chúng ta đang tiến về phía trước, mở ra cho đời sống gia đình một tương lai mới, một sự cứu chữa. Và chính vì làm được điều đó nên Chúa Giêsu đã cứu chữa được cả nhân loại.
Tóm lại, Lời Chúa Chúa nhật 24TN cho chúng ta bài học về sự tha thứ. Nói tha thứ chung chung thì dễ nhưng để tha thứ thật sự, và nhất là trong đời sống gia đình thì khó. Những người chúng ta thực sự yêu thương mà phản bội, hoặc gây tổn thương chúng ta, yêu càng nhiều thì đau càng nhiều, thì thật khó mà có thể tha thứ. Khó, không có nghĩa là không thể. Hãy chiêm ngắm đời sống đức Giêsu nhất là ở khía cạnh hy sinh và cầu nguyện. Có như vậy chúng ta mới có thể tha thứ cho nhau và chính khi tha thứ cũng là lúc chúng ta được Chúa thứ tha vì “hãy bỏ qua điều sai trái cho kẻ khác, thì khi bạn cầu khẩn, tội lỗi bạn đã được tha.” (Hc28,2)


 MA.PHUC,SSS

Tùy bút NHỮNG KẺ THA PHƯƠNG CỦA THỜI ĐẠI

Tùy bút NHỮNG KẺ THA PHƯƠNG CỦA THỜI ĐẠI ---|sss|--- Con đã ngồi suốt nhiều giờ trong tòa giải tội ở Giáo xứ Thánh Gia, Berlin, Đức qu...