Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2019

MINH OAN CHO CHÚA


Chúa nhật Lễ Lá - C
--------
Is 50,4-7; Pl 2,6-11; Lc 22,14-23,56
LỜI DẪN ĐẦU LỄ
        Kính thưa cộng đoàn phụng vụ! Chúa của chúng ta vì yêu thương đã xuống thế gian làm người để chịu chết chuộc tội chúng ta. Hôm nay, chúng ta bước vào Chúa nhật lễ Lá, khai mạc tuần thánh, cao điểm nhất là mừng Tam Nhật Vượt qua, mừng biến cố Chúa tử nạn và phục sinh.
        Mặc dù đang bị những người Do thái tìm giết, nhưng Chúa vẫn quyết định vào thành Giê-ru-sa-lem theo thánh ý Chúa Cha. Đám đông khi thấy Chúa vào thành thì tung hô hoan hỉ. Tuy vậy, ngay sau đó, cũng chính đám đông ấy là những người lên án đòi giết Chúa.
        Dâng thánh lễ này, chúng ta cầu xin Chúa ban ơn để mỗi người biết xác tín và trung thành với Thiên Chúa, đừng để những dụ dỗ của thế gian mà chối bỏ niềm tin, gạt Thiên Chúa ra bên ngoài.
        Giờ đây chúng ta cùng thành tâm sám hối đế xứng đáng cử hành mầu nhiệm thánh.


SÁM HỐI
1.   Lạy Chúa, Chúa đã vào thành Giê-ru-sa-lem và được mọi người chào đón. – Xin Chúa thương xót chúng con.
2.   Lạy Chúa Ki-tô, Chúa đã bị người ta lên án giết chết. – Xin Chúa Ki-tô thương xót chúng con.
3.   Lạy Chúa, Chúa đã chấp nhận chịu chết để cứu chuộc chúng con. – Xin Chúa thương xót chúng con.

Xin Thiên Chúa toàn năng, thương xót và dẫn đưa chúng con đến sự sống muôn đời.



BÀI GIẢNG
MINH OAN CHO CHÚA

1.   Chúa Giê-su bị xử oan

Con người thật lạ. Luôn đòi hỏi chân lý và sự thật được thượng tôn, thế nhưng lại thường hùa vào dư luận và số đông để quyết định một sự việc nào đó, dù việc đó là sai trái. Rõ ràng khi chứng kiến những việc Chúa Giê-su làm và nghe những lời giảng dạy của Người, dân chúng ai cũng biết và xem Chúa chính là Con Vua Đa-vít, Đấng ngự đến nhân danh Chúa. Sứ mạng của Người chính là giải thoát con người khỏi sự kìm kẹp của ma quỷ, phục hồi cho con người quyền làm Con Thiên Chúa mà tộ phụ đã đánh mất khi phạm tội. Vì thế, khi Chúa vào thành Giê-ru-sa-lem dân chúng nhận ra và reo mừng, tu hô, đón chào…: Chúc tụng Đức Vua, Đấng ngự đến nhân danh Chúa

Ấy vậy mà chẳng mấy chốc, tất cả những con người chào đón ấy lại trở mặt đến lạ lùng khi tu hô: Đóng đinh nó vào thập giá.

        Trước sự kiên quyết của nhà lãnh đạo Do Thái giáo và được sự ủng hộ nhiệt tình của đám đông, người ta đã xử ép Chúa vào hàng phạm pháp. (Lc 22, 37). Thật vậy, trước thượng hội đồng: “Họ tìm lời chứng buộc tội Đức Giê-su để lên án tử hình, nhưng không tìm ra, vì tuy có nhiều kẻ đưa chứng gian tố cáo Người, nhưng các chứng ấy lại không ăn khớp với nhau” (Mc 14, 55- 56). Sau khi Phi-la-tô hỏi: “Ông là Vua Do thái sao?; Chúa Giê-su đã khẳng định: “Phải, chính ngài nói đó ... Rồi các ông sẽ thấy Con Người ngự bên hữu Đấng toàn năng và ngự giá mây trời mà đến” (Mc 14, 6). Qua đây Đức Giê-su công khai tuyên bố tư cách Thiên Sai của Người; lời tuyên bố hàm ý nói rõ sứ mạng của Ngôi Hai Thiên Chúa, Đấng sẽ được tôn vinh với Thiên Chúa Ba Ngôi và ngày nào đó sẽ đến trong uy quyền, để phán xét thế gian. Dựa vào đó, cái cớ để họ kết án Đức Giê-su phạm tội đáng chết là tội phạm thượng.

        Như vậy, rõ ràng, Chúa của chúng ta bị xử oan và chết oan. Một vụ án giết người cách bất công mà không một ai dám đứng ra bảo vệ chân lý, bảo vệ sự thật.

2.   Minh oan cho Chúa

Nói đến đây, xin kể cho cộng đoàn nghe câu chuyện sau:
Một ông bố thiểu năng có một đứa con gái nhỏ. Một hôm, sau khi đưa con gái đi học, ông trở về nhà thì một cháu bé bị trượt tuyết và ngã đập đầu chết. Anh ta đã tìm cách cứu thương, nhưng bị người ta hiểu lầm, và nhất là người cha của đứa bé, một cảnh sát, đã quyết truy cứu anh ta về tội ấu âm và giết người bịt miệng. Vì là người thiểu năng, anh không thể đủ lý trí để biện minh cho hành vi mình. Hơn nữa, cha của nạn nhân là một cảnh sát, vì thương con, ông ta đã gây áp lực nếu anh không nhận tội thì sẽ hãm hại con gái của anh ta. Vì thương con, không muốn con gặp nạn, nên anh ta đã nhận tội. Thế là anh ta bị xử oan và kết án tử hình.

        Sau nhiều năm, đứa con gái lớn lên trở thành luật sư và quyết tâm minh oan cho cha của mình. Và cuối cùng cô đã thành công. Tòa tuyên án, cha cô là người vô tội, dù rằng ông đã chết.
       
        Trên đây là nội dung của bộ phim: ĐIỀU KỲ DIỆU TRONG PHÒNG GIAM SỐ 7 – của Hàn quốc. Một bộ phim lấy đi nước mắt của rất nhiều khán giả. Một bộ phim nói về sự hy sinh cao cả của người cha đối với con gái của mình.

        Kể về bộ phim về một vụ xử oan như thế để liên hệ đến vụ án của Chúa. Chúa của chúng ta cũng vì yêu thương con cái mình, nên đã chấp nhận án phạt dù rằng mình chẳng có tội. Nếu như người con trong bộ phim đã minh oan cho cha của mình, thì chúng ta, những người con của Chúa, có bao giờ chúng ta đặt vấn đề là cần phải minh oan cho Chúa không?

        Thật ra Chúa của chúng ta chẳng cần chúng ta minh oan, vì Chúa chẳng có tội gì, vì tự Chúa đã là chân lý và sự thật, và cái chết của Chúa mang lại giá trị to lớn là để chúng ta được sống. Thế nhưng, trong trách nhiệm và bổn phận của người con, chúng ta phải hành động để làm chứng cho Chúa. Chúng ta sống làm sao để minh oan cho cái chết oan của Chúa.

        Vậy, chúng ta phải minh oan cho Chúa như thế nào đây? Không lẽ cũng trở thành luật sư như cô bé trong bộ phim để minh oan cho cha của mình? Thưa chúng ta chỉ cần sống lại chính lối sống mà Chúa chúng ta đã sống. Đó là sống yêu thương, phụ vụ và hy sinh. Bao lâu chúng ta chưa sống được ba điều này, thì bấy lâu chúng ta chưa thể minh oan cho Chúa.

        Nói tóm lại, hôm nay chúng ta được nghe lại cuộc xử án bất công Chúa Giê-su cách đây 2000 năm, để cho thấy cách mà người ta đối xử với Chúa chúng ta, khi Người đến thế gian để giải thoát chúng ta. Mỗi người chúng ta, trong phận vị của một người con, có nhiệm vụ minh oan cho Chúa trong chính đời sống của mình. Đó là một đời sống yêu thương, phụ vụ và hy sinh.

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

THEO CHÚA


Chúa nhật IV Phục Sinh – Lễ Chúa Chiên Lành – cầu cho Ơn Thiên Triệu

DẪN ĐẦU LỄ
        Hôm nay chúng ta bước vào Chúa nhật IV Phục sinh, truyền thống Giáo hội gọi đây là lễ Chúa Chiên Lành – Cầu nguyện cho Ơn Thiên Triệu.
        Mỗi người chúng ta là những người đang theo lời mời gọi của Chúa. Nhưng việc Chúa gọi và việc đáp lại, đi theo lời mời gọi đó thì hoàn toàn khác nhau. Trên hành trình theo Chúa này, rất nhiều khó khăn thử thách, qua đó Chúa rèn luyện mỗi người chúng ta ngày càng trưởng thành hơn để có thể vững mạnh mà thực thi những sứ vụ nặng nhọc mà Chúa sẽ trao phó sau này.
        Dâng thánh lễ này, chúng ta cầu nguyện cho mỗi người chúng ta ngày các xác tín vào ơn kêu gọi của Chúa, và dù khó khăn đến mấy cũng không thối chí bỏ cuộc.
        Giờ đây, chúng ta cùng thành tâm sám hối để xứng đáng cử hành mầu nhiệm thánh.


BÀI GIẢNG
THEO CHÚA
Bài Tin mừng chúng ta vừa nghe thuật lại cho chúng ta chân dung người Mục Tử Nhân Lành, là gương mẫu và cùng đích cho tất cả những ai đang khao khát trở thành linh mục. Người Mục Tử ấy trỗi vượt với hai khía cạnh: tình yêu thương và sự hy sinh mạng sống của mình cho chiên được sống. Như vậy, điều kiện cơ bản nhất để có thể đi theo Chúa trở thành mục tử đó là phải có Tình Yêu và Sự Hy Sinh.
1.   Trước hết là Tình Yêu.
Đó không phải là tình yêu nói chung chung, nhưng là tình yêu trong tất các các tương quan: với Thiên Chúa, với tha nhân và với chính mình.
·    Với Chúa, hãy cầu nguyện liên lỷ và thân mật như Chúa là người bạn, người thân nhất trong tất các các tương quan.
·    Với chính mình, hãy biết rèn luyện bản thân tất cả các lĩnh vực: Đời sống nhân bản, tri thức, đạo đức, sức khỏe, …
·    Với tha nhân: thì biết đồng cảm, sẻ chia, …

2.   Kế đến, điều kiện thứ hai để có thể trở thành một mục tử đó là sự hy sinh.
Nhiều bạn trẻ muốn dấn thân theo ơn gọi mà lại không muốn hy sinh, sợ hy sinh, sợ thiệt thòi. Hy sinh là đích đến của ơn gọi dâng hiến. Theo Chúa là để hy sinh, để chết. Ấy vậy mà nhiều anh em có dám hy sinh đâu. Sáng dậy sớm đi lễ mà ù lỳ, sợ khó, sợ học nhiều, sợ thiệt thân, chưa kể là tính toán theo Chúa tôi được gì và mất gì?...
Đời tu là bước theo Chúa từ Phòng Tiệc Ly đến Đồi Gôn-gô-tha, nghĩa là theo Chúa là đi chết, mà nếu để chết đi bằng những hy sinh rất nhỏ như học tập, chăm chỉ rèn luyện bản thân, mà còn chưa làm được…thì đừng hòng mơ có thể hy sinh để làm những việc to lớn hơn. Việc nhỏ chúng ta còn chưa làm được thì làm sao Chúa dám trao phó cho chúng ta những việc lớn.
Anh em ơi, anh em cứ than rằng đi tu học hành khó quá, cự quá…Trời ơi, học là một sự hi sinh rất nhỏ, vậy mà chúng ta còn than vãn và chưa làm được, thì thử hỏi làm sao chúng ta có thể hy sinh cả thân mình vì nhà dòng, vì đàn chiên?
Nói tóm lại, để trở thành một mục tử trong tương lai, chúng ta cần rèn luyện cho mình một tình yêu vững mạnh và một sự hy sinh triệt để, bắt đầu bằng những hy sinh đơn giản nhất.

Thưa anh em, hôm nay cũng là Ngày Của Mẹ. Có thể nói nếu như các thế lực thần linh cha cảm nhận được sự nâng đỡ của Đức Maria, thì trong đời sống thường ngày, phải nói rằng cha được như ngày hôm nay là nhờ sự hy sinh và cầu nguyện của mẹ cha. Vì thế, xin được gửi đến anh em tâm tình rất cá nhận của cha về mẹ của mình, với thông điệp: Chúng ta có ơn kêu gọi một phần lớn là nhờ sự hy sinh và những gương lành được nhận lãnh từ mẹ, vì thế hãy cầu nguyện nhiều cho mẹ, đừng bao giờ làm mẹ buồn.

MÁ ƠI MÁ…
-----
P/v: Viết để dành tặng cho những ai đang còn mẹ…


Có một điều mà cho đến bây giờ má tôi vẫn còn chưa an lòng cho dù tôi đã là linh mục. Đó là má không thể đứng ra tổ chức Lễ Tạ Ơn Tân Linh Mục cho tôi. Má nói má đã đứng ra lo 10 cái đám cưới cho các chị, và em con, chỉ có một mình con là con trai, mà con lại đi tu, má hi vọng một ngày nào đó má cũng đứng ra tổ chức Lễ Tạ Ơn Tân Linh Mục cho con, như má đã lo cho các chị.

***

Vậy là má bắt đầu chắt chiu dành dụm tiền bạc với ước vọng ấy.

***

Bữa được cha giám đốc cho về nhà, tôi gọi mãi, không thấy má ra mở cổng, linh tính báo cho tôi biết má có việc chẳng lành. Người ta báo má bị tai biến mạch máu não, đã được cấp cứu kịp thời, má đang nằm ở bệnh viện. Tôi vội vã đến thăm, vừa thấy tôi má đã khóc. Má nói con là hi vọng duy nhất của cuộc đời má.

***

Rồi tôi lại đi.

***

Má gọi điện bảo tôi về gấp, má có chuyện muốn nói với con. Tôi càu nhàu nói con đi tu đâu dễ về nhà đâu má. Sắp xếp công việc ôn thỏa, xin cha bề trên, tôi mới về thăm má. Bước vô nhà, nhìn thấy má nằm trên võng bõm bẽm nhai trầu, tôi đến bên úp mặt vào ngực má, rồi nín thinh không nói gì. Má ôm tôi khóc. Má nói má nhớ con. Má sợ Chúa cất má về lúc nào không hay. Má có để dành tiền cho con ngày con chịu chức, giờ má đưa cho con, con giữ đi. Chẳng may má chết, các chị tìm thấy tiền này, lại dùng vô việc khác không đúng với nguyện vọng của má.

Thế là má lục lọi ngóc ngách trong canh phòng mãi mới lấy ra được mấy phân vàng. Cái này là tiền mấy chị và người này người kia cho má để má chữa bệnh ngày má nằm viện, má để dành đây cho con, mai mốt con làm linh mục có tiền mà tổ chức lễ. Còn bệnh của má, má xin người ta trợ cấp cho người cao tuổi và lấy thuốc bảo hiểm, con đừng có lo. Tôi nín thinh không nói nên lời. Nghĩ bụng thôi thì cứ giữ cho má vui.

***

Rồi tôi lại trở về Dòng, tiếp tục công việc học tập. Chiếc xe hon-da cũ rích của tôi đến ngày đến tháng, tôi không có tiền để sửa chữa, mà nếu có sửa cũng không chạy được bao lâu. Tôi rất cần một chiếc xe mới để đi học. Má nói con lấy tiền đó để mua xe đi học, nhưng đừng nói má mua. Cứ nói là ân nhân cho con, má sợ mấy chị con lại tưởng má có nhiều tiền đến mượn má. Các chị con cũng nghèo! Mua xe mới đi học, tôi vui lắm. Xe của má mà. Nhưng với các chị, tôi phải nói là ân nhân cho. Nhiều chị nói đi tu sao mà sướng ghê, cái gì cũng có ân nhân cho.

***

Rồi thời gian trôi qua, tôi tiếp tục tu tập. Má lại tiếp tục dành dụm. Ai cho gì cũng cất đó, tằng tiện không dám ăn, không dám uống thuốc chỉ để dành cho tôi.

***

Thế là cũng gần đến ngày tôi chịu chức, má vui lắm.

***

Nhưng trước ngày tôi chịu chức, gia đình của một chị gặp chuyện chẳng lành. Nguy cơ bị siết nhà rất lớn, má đành lấy số tiền dành dụm đó mà dàn xếp công việc. Chị của con cũng là con của má!

***

Ngày Lễ Tạ Ơn của tôi diễn ra suông sẻ, ai cũng vui cười, chúc mừng. Má khóc thật nhiều khi thấy tôi đừng trên gian cung thánh. Má nói má vui lắm, nhưng đâu đó trong ánh mắt, tôi biết má buồn. Buồn vì không thể tổ chức Lễ Tạ Ơn cho tôi như đã tổ chức lễ cưới cho các chị. Để an ủi, tôi nói, má ơi đừng buồn nữa, con là con của Chúa, Chúa lo, chứ má lo làm gì. Thì má biết thế, nhưng má vẫn áy náy vì không lo được cho con như các chị.

***

Tôi lại về Dòng, thực hiện sứ mạng của một linh mục. Giờ làm cha rồi, có tiền người ta xin lễ, cũng có đồng ra đồng vào, thỉnh thoảng về thăm, mua cho má hộp sữa. Má nói con đừng mua sữa cho má nữa, má uống sữa má lại nhớ con.

Nếu má không chịu uống sữa, tôi nghĩ mỗi tháng sẽ về cho má một ít tiền để má ăn trầu. Nghĩ vậy mà từ ngày chịu chức đến nay đã gần hai năm, có khi nào tôi cho má tiền đâu. Bữa nay được nghỉ về thăm má, tôi dành dụm được chút ít, rồi nhét vào tay má một triệu nói, con cho má, má mua trầu ăn. Má không chịu lấy, nói con đi tu sao có tiền. Tôi không dám nhìn ánh mắt của má, nói bữa nay lễ Phục Sinh con có tiền mà.

Má ơi, cả cuộc đời má cho con, mà từ ngày con làm “cha thiên hạ”  đến nay, con có thể cho ai đó rất nhiều, nhưng con chưa bao giờ cho má điều gì.

***

Chúa nhật Ngày Của Mẹ, tôi chạy về thăm má. Về đến cổng, gọi to: Má ơi, má ơi…, mãi mới thấy má chân thấp chân cao cố đẩy cái xe lăn ra mở cổng cho tôi. Tự nhiên tôi rơi nước mắt, một nỗi sợ tràn ngập trong tâm hồn, sợ một ngày nào đó con về nhà mà không thấy má ra mở cổng cho con vào.

Má ơi, nếu má không cầm tiền con cho má, nếu mà không uống sữa con mua cho má, thì con để dành tiền, con chắt chiu không hoang phí nữa đâu, con để dành tiền để chuẩn bị cho ngày má được Chúa đưa về trời. Má đã dành cả cuộc đời để cho con, không lẽ con làm cha rồi mà không thể lo cho má một cái đám tang đàng hoàng hay sao?

Ngày Của Mẹ 6/11/2019
Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS


SỐNG TƯƠNG QUAN


Chúa nhật IV Mùa Chay – C – CĐ
Gs 5, 9a.10-12; 2Cr5,17-21; Lc 15,1-3.11-32
LỜI DẪN ĐẦU LỄ
        Kính thưa cộng đoàn! Hôm nay chúng ta bước vào Chúa nhất IV mùa Chay. Phụng vụ Lời Chúa nhấn mạnh cho chúng ta Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Trong tương quan với Thiên Chúa, chúng ta là con, còn Ngài là Cha. Chúng ta chính là đứa con hoang đàng luôn muốn đi hoang và Thiên Chúa là người cha nhân từ ngày đêm mong ngóng chúng ta trở về.
        Dâng Thánh lễ này chúng ta cầu xin Chúa ban ơn cho mỗi người chúng ta biết thực lòng ăn năn thống hối quay trở về để đón nhận sự tha thứ của Thiên Chúa.
        Giờ đây chúng ta cùng thành tâm sám hối để xứng đáng cử hành mầu nhiệm thánh.


BÀI GIẢNG
SỐNG TƯƠNG QUAN

        Cộng đoàn có thấy nhiều lúc, trong cuộc sống, tự nhiên các tương quan cha mẹ, vợ chồng, con cái làm cho chúng ta cảm thấy nặng nề, khó thở và chúng ta muốn buông bỏ tất cả không?

        Thiết nghĩ ai trong chúng ta cũng đã từng có kinh nghiệm về trách nhiệm nặng nề mà chúng ta phải mang, để sống tốt các tương quan trong gia đình.

        Tin mừng hôm nay không chỉ đơn giản nói về người con hoang đàng, hay người cha nhân hậu, nhưng là một bài học dạy cho chúng ta cách sống tốt các tương quan của mình.
        Vậy tương quan đó là gì?

1.   Trước hết, tương quan Cha – Con giữa Thiên  Chúa và con người.

Ai trong chúng ta cũng thừa biết rằng, con người có nguồn gốc từ Thiên Chúa. Ngài chính là cha và chúng ta là con. Ấy vậy mà, ngày từ thủa tạo thiên lập địa, qua việc ăn trái cấm, nguyên tổ của chúng ta đã tự ý cắt đứt tương quan này. Và vì Chúa là nguồn sống và hạnh phúc, nên ngay lập tức ông bà phải đau khổ và phải chết. Thế nhưng, Thiên Chúa là người cha giàu lòng xót thương, Ngài không bỏ mặc con người, Ngài đã hứa ban Con Một để cứu chuộc và phục hồi cho con người quyền làm con. Qua việc chọn một dân riêng – dân Ít-ra-en, để từ một dân tộc này, Ngôi Hai sẽ xuống thế làm người. Và chính Ngôi Hai Thiên Chúa sẽ chịu chết để chuộc tội cho nhân loại, qua đó mang con người trở về với Thiên Chúa.

Bài đọc 1 trích sách Giô-suê tường thuật lại cho chúng ta việc dân Ít-ra-en sau khi trải qua 40 năm lưu lạc trong sa mạc, nay đã được vào đất hứa, vùng đất của sữa và mật. Chính tại đây, họ đã cử hành Lễ Vượt Qua, để tưởng nhớ việc Đức Chúa cứu thoát họ khỏi ách nô lệ Ai Cập. Thật vậy, việc cử hành lễ Vượt Qua của dân Ít-ra-en là hình bóng tiên báo về cuộc vượt qua của Đức Giê-su sau này. Chính Người là A-đam mới. Và nói như thánh Phao-lô trong bài đọc hai trích thư thứ 2 gửi tín hữu Cô-rin-tô: “Phàm ai ở trong Đức Ki-tô đều là thọ tạo mới. Thật vậy, trong Đức Ki-tô, Thiên Chúa đã cho thế gian được hòa giải với Người. Người không còn chấp tội nhân loại nữa…” (2Cr 5, 17-19)

Như vậy, trong tương quan với Thiên Chúa, chúng ta là con và Ngài là Cha. Thế nhưng, nhân loại, trong đó có mỗi người chúng ta, hết lần này đến lần khác muốn chối bỏ tương quan này, gạt Thiên Chúa ra bên ngoài, để tự quyết định cuộc đời mình, để được sống theo ý thích của mình.

Và một khi gạt Thiên Chúa ra bên ngoài thì cuối cùng chúng ta sẽ như thế nào thưa cộng đoàn? Cuối cùng thì dù “ao ước lấy đậu muồng heo ăn, mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho.” (Lc15, 15). Con heo, theo văn hóa Do thái là con vật bẩn thỉu, ô uế, tội lỗi. Nghĩa là vắng Thiên Chúa, con người không còn sống cho ra con người nữa, muốn được như con heo cũng không được.
Cuối cùng, chỉ có sự sám hối thật sự, chỉ có quay đầu trở về với Thiên Chúa, chúng ta mới có thể sống cho ra con người đúng nghĩa.

2.   Kế đến, tương quan thứ hai là tương quan giữa chúng ta với mọi người xung quanh, mà tôi muốn nói cụ thể ở đây là tương quan giữa ông bà cha mẹ và vợ chồng, con cái trong gia đình với nhau.

Trong gia đình, chính vì chịu không  nổi những lề thói của cha mẹ mà con cái lần lượt bỏ nhà ra đi để tìm hạnh phúc riêng của mình. Điều này chúng ta thường thấy rất rõ nơi các bạn trẻ, nhất là những bạn di dân. Nghèo khổ, không có việc làm ở quê chỉ là chuyện bên ngoài, sâu xa bên trong là muốn được tự do, muốn thoát khỏi sự kiểm soát của cha mẹ để sống với ý thích của mình. Và thế là vắng cha mẹ, là bao nhiêu điều tốt lành đạo đức ở quê chẳng mấy chốc được thay thế bằng sự ăn chơi, buông thả, tha hóa về đời sống đạo, xem thường bản thân qua việc buông thả về  mặt tính dục, sống thử, sống tạm trước hôn nhân…

Nhiều người được cha mẹ nuôi lớn, đến khi khôn lớn trưởng thành và có gia đình riêng và khi cha mẹ già đi, không còn tự kiếm sống lo cho mình được nữa, phải cậy dựa vào các con, thì các con lại trốn trách trách nhiệm phụng dưỡng cha mẹ, bằng cách đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, hoặc đòi chia đều ra theo cái kiểu mẹ ở nhà tao rồi, còn tụi mày phải chu cấp tiền bạc…

Cũng vậy, rất nhiều cặp vợ chồng khi sảy ra mâu thuẩn thì chọn cách ly dị như là cách giải quyết vấn đề tốt nhất.

Điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là mỗi khi chúng ta gặp khó khăn trong đời sống, mỗi khi trách nhiệm và bổn phận trong gia đình cần phải thực hiện là chúng ta chọn cách thức “CẮT ĐỨT TƯƠNG QUAN” để được giải thoát. Con cái muốn cắt đứt tương quan với cha mẹ để được tự do sống theo ý thích của mình, để không phải phụng dưỡng cha mẹ khi các ngài về già. Vợ chồng muốn cắt đứt tương quan để giải thoát cho nhau, để tìm một hạnh phúc mới.
Vậy liệu rằng, chúng ta giải quyết các vấn đề trong gia đình bằng cách cắt đứt tương quan, làm như thế có đúng không?

Chúng ta làm như thế là hoàn toàn sai, thưa cộng đoàn! Bởi chúng ta không tự mình được sinh ra. Chúng ta được Thiên Chúa tạo dựng, cho sinh ra trong một gia đình cụ thể, và để nhờ sống các tương quan trong gia đình mà chúng ta trở nên người hơn, cũng như thực hiện lời mời gọi nên thánh trong chính đời sống gia đình của mình. Chúng ta không thể nào cắt đứt tương quan với Thiên Chúa như thế nào thì chúng ta cũng không thể cắt đứt các tương quan trong gia đình như vậy.

Nói tóm lại, Lời Chúa hôm nay nhắc nhở cho chúng ta việc sống và chu toàn các trách nhiệm trong tương quan với Thiên Chúa và với những người thân trong gia đình.

Đối với tương quan với Thiên Chúa, chúng ta được mời gọi học gương của đứa con hoang đàng, biết sám hối, quay đầu trở về để được Thiên Chúa tha thứ và xót thương.

Trong tương quan với các thành viên trong gia đình, chúng ta được mời gọi sống các tương quan bằng cách chu toàn bổn phận và trách nhiệm, qua đó có thể nên thánh trong chính gia đình của mình.

Chính khi chúng ta sống tốt các tương quan với Thiên Chúa và tha nhân là chúng ta đã sống trọn vẹn giới răn quan trọng trong mọi giới răn: Đó là mến Chúa và yêu người.

Lm. Mar  - Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

NUÔI DƯỠNG TÌNH YÊU TRONG GIA ĐÌNH


Chúa nhật III Phục sinh – C
Cv 5, 27-41; Kh 5, 11-14; Ga 21, 1-14

LỜI DẪN ĐẦU LỄ

Kính thưa cộng đoàn! Hôm nay chúng ta bước vào Chúa nhật thứ 3 phục sinh. Lời Chúa theo thánh Gio-an thuật lại cho chúng ta việc Chúa Giê-su hiện ra với các tông đồ và giúp các ông đánh được mẻ cả lạ lùng. Qua sự việc này, chúng ta học được một bài học mọi việc làm nếu không có Chúa chỉ dẫn thì sẽ không có thành công.

Dâng thánh lễ này, chúng ta cầu xin Chúa ban ơn để trong tất cả các công việc từ khởi sự cho đến hoàn thành chúng ta luôn biết trông cậy vào Chúa.

Giờ đây chúng ta cùng thành tâm sám hối để xứng đáng cử hành Mầu nhiệm Thánh.




BÀI GIẢNG
NUÔI DƯỠNG TÌNH YÊU
TRONG GIA ĐÌNH

Có một người phụ nữ gửi cho tôi lá thư như sau:
Cha có biết là con khổ như thế nào không? Cha có sống đời sống gia đình đâu mà cha hiểu được những nổi khổ, vất vả, trăm ngàn đắng cay trong đời sống vợ chồng.

Là một người đàn bà, con luôn phải chịu đựng thiệt thòi. Con liên tục bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần. Người mà con gọi bằng chồng chỉ xem con là một thứ đồ chơi để thỏa mãn dục vọng. Những lúc say xỉn, chồng con hành hạ con, những lúc bức bách thiếu thốn tiền bạc ảnh lôi gia đình cha mẹ con ra chửi rủa, những lúc tức giận vì bất đồng quan điểm ảnh thượng cẳng chân, hạ cẳng tay, có khi đấm thẳng vào mặt con…Mỗi khi đêm xuống con chỉ biết ôm con mà khóc. Con con còn nhỏ chẳng hiểu sao mẹ khóc cũng khóc theo. Nhìn con của con ngày ngày phải chứng kiến cảnh cha mẹ cãi nhau, con sợ con con sẽ bị tổn thương và không được vô tư vui chơi như bao đứa trẻ khác.

Lúc nào cha cũng giảng rằng vợ chồng hãy chịu đựng, hy sinh, cầu nguyện cho nhau, rằng noi gương thánh Mô-ni-ca …cha có biết những việc đó nếu con không làm, thì con đã li dị từ lâu rồi. Nhưng con càng chịu đựng, càng hy sinh, càng cầu nguyện bao nhiêu thì dường như đời sống gia đình càng tệ hại hơn, đến nỗi dường như không thể hàn gắn. Mới đây, miếng đất hai vợ chồng dành dụm bao nhiêu năm, chồng con giả chữ ký của con rồi bán luôn. Số tiền đó đi đâu con không hề biết. Người ta nói thấy ảnh chở người đàn bà khác, con cũng không màng. Nhiều khi con muốn mua sắm gì cho gia đình hoặc bản thân ảnh cho rằng bộ muốn làm đĩ hay sao mà chưng diện? Rồi con tự mày mò học hành nghề nghiệp thì ảnh phá bỏ, nói học ba cái thứ vô bổ.

Cha ơi! Nếu con không tin Chúa, nếu con không nghĩ đến con của con, nếu con không sợ ba mẹ con bị mất mặt thì con đã li dị từ lâu rồi cha ơi.
Cha đừng giảng về gia đình nữa, sáo rỗng lắm vô vị lắm cha biết không. Những thứ mà cha giảng chỉ là một mớ những lề luật chỉ làm cho đời sống gia đình thêm nặng gánh, bế tắc mà thôi. Cha giảng hùng hồn như một người đã từng trải trong đời sống vợ chồng rồi bảo rằng Chúa dạy phải yêu thương, rằng hôn nhân phải một vợ một chồng, rằng không được phá thai, hoặc chỉ dẫn tránh thai bằng phương pháp tự nhiên thôi, rằng vợ chồng đã trở nên một xương một thịt…Con mệt mỏi với một mớ những luật lệ đó rồi cha ơi.

Đời người chỉ mong có hạnh phúc, mà nếu cuộc sống hiện tại không mang lại cho chúng ta hạnh phúc thì chúng ta có nên giải thoát cho nhau để tìm hạnh phúc mới không cha? Không lẽ Chúa của chúng ta thích nhìn con cái mình đau khổ và bế tắc hay sao?

Kính thưa cộng đoàn! Trên đây là tâm tình của một người phụ nữ đang phải trải qua thời gian khó khăn, cùng quẫn trong đời sống gia đình. Thật vậy, hiện nay, có biết bao phụ nữ rơi vào hoàn cảnh như chị ấy. Và chị ấy cố gắng chịu đựng để hàn gắn gia đình, nhưng tình trạng càng ngày càng tệ hại hơn. Không khí gia đình trở nên nặng nề, chỉ muốn thoát ra mà thôi.
Vậy làm cách nào chúng ta có thể nuôi dưỡng và phát triển tình yêu trong gia đình?

Thưa để tình yêu được dưỡng nuôi chúng ta cần làm 2 việc sau:

1.   Bằng lời nói
Đang khi Thầy trò quây quần ăn uống bên nhau thì Chúa hỏi Phê-rô: “Này anh Phê-rô, anh có yêu mến Thầy không?” (Ga 21, 15-17). Điều làm cho chúng ta khó hiểu là Chúa hỏi đến 3 lần: Anh có yêu mến thầy không? Phê-rô thưa: Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự, Thầy biết con yêu mến Thầy.

Vâng, thưa cộng đoàn, Chúa thừa sức biết lòng yêu mến của Phê-rô như thế nào, nhưng Người vẫn cứ hỏi, Người muốn Phê-rô phải nói ra, phải xác tín bằng chính môi miệng của mình.

Cũng vậy, trong đời sống gia đình, chúng ta có thường xuyên nói những lời yêu mến nhau? Ai mà chẳng biết vợ chồng con cái yêu thương nhau. Nhưng những lời yêu thương cũng cần phải được thốt ra bên ngoài. Có nhiều gia đình vợ chồng lấy nhau được vài ba tháng là dường như những lời yêu thương không còn nữa. Có những ông chồng mà cả một đời chưa bao giờ mở miệng ra khen vợ được một tiếng. Vợ buôn bán cả ngày ngoài chợ, lại còn tranh thủ về nhà nấu ăn cho chồng con, vậy mà có bao giờ chồng khen: Em nấu ăn ngon lắm!, em có mệt không? Em có cần anh phụ gì không? Cũng vậy, có những bà vợ không bao giờ nói những lời ngọt ngào với chồng. Mở miệng ra là ông thế này, ông thế kia. Hay nhiều cha mẹ cũng thế, rất ngại khen con cái. Có những bé học hành chăm chỉ, ngoan hiền  nhưng cũng không bao giờ khen ngợi, khích lệ.

Tình yêu trước hết cần thể hiện qua lời nói. Ai mà chẳng biết vợ chồng yêu mến nhau, nhưng tình yêu ấy rất cần phải được thể hiện những lời yêu thương, lời khích lệ, lời xây dựng.
Đàng này, rất nhiều cặp vợ chồng mở miệng ra là khắc khẩu, cãi nhau. Đâm ra cứ im đi cho lành. Nhưng càng như thế, chúng ta sẽ càng làm cho tình yêu bị lụi tàn.

Nếu như Phê-rô 3 lần chối Chúa, và ông đã phải 3 lần xác tín lại tình yêu dành cho Chúa, thì trong gia đình cũng thế. Nếu vì lý do nào đó mà vợ chồng cự cãi thì cũng bấy nhiêu lần vợ chồng cần những lời ngọt ngào để âu yếm, hàn gắn và để xây dựng lại tình yêu với nhau.

2.   Bằng việc làm
Sau khi Phê-rô tuyên xưng tình yêu của mình, Chúa phán: “Hãy chăm sóc chiên của Thầy.” (Ga 21, 17). Nghĩa là tình yêu không chỉ trên môi miệng cần phải được thể hiện qua việc làm cụ thể. Bài đọc 1 trích sách Công Vụ thể hiện việc làm cụ thể của Phê-rô. Ông đã mạnh dạn tuyên xưng loan truyền danh Giê-su cho mọi người mặc dù bị cấm đoán, bắt bớ. Hơn ai hết, thánh Phê-rô xác tín rằng: Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm. (Cv 5, 29)

Cũng vậy, sống tình yêu trong đời sống gia đình giữa vợ chồng và con cái cần phải được thể hiện qua những hành động, những việc làm cụ thể. Tại sao vợ chồng con cái không đưa nhau đi chơi đâu đó? Tại sao gia đình không cùng nhau nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa? Tại sao cả gia đình không cùng nhau đọc kinh mỗi khi đêm về? Đó là những việc làm rất cụ thể để phát triển mối tương quan cũng như triển nở tình yêu trong gia đình mà chúng ta có thể làm được.
Đàng này, nhiều bà vợ cả ngày buôn bán, tối về lại la rầy con cái, cự cãi với chồng. Các ông chồng sau khi ta ca thì ché chén với bạn bè. Con cái cứ ôm khư khư cái điện thoại. Chúng ta sống trong cùng gia đình mà chúng ta lại không có những hành động việc làm xây dựng tình yêu trong gia đình, thì làm sao gia đình ấy có thể bền vững được?

3.   Nhận ra sự hiện diện của Chúa trong từng biến cố
Tuy nhiên, nãy giờ chúng ta bàn về tình yêu trong những gia đình chưa có rạn rút, đổ vỡ. Vậy những gia đình đã rạn nứt tình yêu, đã đổ vỡ thì phải làm sao?
Khi Chúa chết, các tông đồ chạy tán loạn, mất phương hướng. Đời sống của các ông ngập tràn trong bế tắc. Cuối cùng thì Phê-rô quyết định đứng lên để vượt ra khỏi bế tắc ấy bằng việc mời gọi những tông đồ khác đi đánh cá. Nhưng kết quả là cả đêm các ông không bắt được con nào. Đến khi Chúa hiện ra, thì người môn đệ Chúa yêu nhận ra rồi la lên: Chúa đó! Tất cả cùng nhận ra sự hiện diện của Chúa và khi nghe lời Người, thả lưới theo cách Người chỉ dẫn thì các ông được một mẻ cá lạ lùng.
Đời sống gia đình nào cũng có khó khăn, bế tắc giống như các tông đồ. Những lúc đó, chúng ta quyết tâm gầy dựng lại, giống như người phụ nữ đầu bài giảng tôi nói đến, nhưng kết quả lại càng tệ hại, gia đình lại càng tan nát. Có một thứ rất quan trọng mà chúng ta quên: Không có Thầy anh em không thể làm được gì. (Ga 15, 5). Quan trọng là mỗi người trong gia đình cần có nhiệm vụ nhận ra sự hiện diện của Chúa trong từng biến cố. Để rồi qua đó biết thực hiện theo thánh ý Chúa muốn. Có như vậy chúng ta mới có thể làm sống lại tình yêu đã lịm tắt trong gia đình chúng ta.

Nói tóm lại, Lời Chúa hôm nay dạy cho chúng ta cách thức nuôi dưỡng tình yêu trong gia đình. Tình yêu cần được thể hiện bằng lời nói yêu thương và những hành động cụ thể. Bên cạnh đó, chẳng may gia đình chúng ta đang có khó khăn thì mỗi người cần học gương người môn đệ Chúa yêu, nhận ra Chúa hiện diện và thực thi thánh ý Người. Có như thế chúng ta mới cứu được gia đình của chúng ta. Có như vậy chúng ta mới làm cho tình yêu trong gia đình được triển nở. Amen.

Lm. Mar  - Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

QUỶ BỎ ĐI VÀ CHỜ ĐỢI THỜI CƠ


CHÚA NHẬT I MÙA CHAY – C – DỰ TU
Đnl 26,4-10; Rm 10, 8-13; Lc 4, 1-13
DẪN ĐẦU LỄ
        Hôm nay chúng ta bước vào Chúa nhật I Mùa chay. Phụng vụ Lời Chúa hôm nay tường thuật lại cho chúng ta sự việc Chúa vào hoang địa để ăn chay 40 đêm ngay.
        Qua việc Chúa ăn chay, mỗi người chúng ta cũng được mời gọi vào hoang địa với Chúa để ăn chay, hãm mình, hầu có thể chống chọi được với những thử thách trong thời gian tới.
        Giờ đây chúng ta cùng thành tâm sám hối để xứng đáng cử hành mầu nhiệm thánh.

BÀI GIẢNG
        QUỶ BỎ ĐI VÀ CHỜ ĐỢI THỜI CƠ
       
        Anh em thân mến! Câu kết của bài tin mừng chúng ta vừa nghe đáng để chúng ta suy gẫm: Quỷ bỏ đi và chờ đợi thời cơ.
        Chúng ta biết rằng, Chúa Giê-su vào hoang mạc để ăn chay 40 đêm ngày, trong suốt thời gian đó Chúa không ăn uống gì cả. Vì thế, trong thân phận con người Chúa cảm thấy đói. Nhưng cơn đói mà tác giả Luca muốn nói ở đây không đơn giản chỉ là đói bụng, thèm cơm gạo, nhưng cái đói thể hiện ở 3 cơn thèm khát căn bản của con người.
1.   Thèm khát vật chất
Đã làm người thì ai cũng cần cái ăn để nuôi sống bản thân. Thế nhưng cơn cám dỗ Chúa Giê-su trải qua nhằm chứng mình rằng của ăn dù quan trọng nhưng cũng không bằng việc lắng nghe Lời Chúa. Chính Lời Chúa sẽ làm kim chỉ nan để định hướng cho ta cách thức biết sử dụng của ăn như thế  nào cho đúng với thánh ý của Thiên Chúa. Bài đọc 1 làm rõ thêm điều này, khi Mô-sê phán với dân rằng: “Anh em dâng của đầu mùa, đặt trước bàn thờ Đức Chúa.” (Đnl 26,4). Có nghĩa là của ăn vật chất chúng ta sử dụng ngoài việc nuôi sống thân xác này, chúng ta còn phải dâng lên cho Thiên Chúa vì chính Người làm chủ và ban phát cho ta.
Mỗi người chúng ta được mời gọi đừng quá bán víu vào của ăn, nhưng quan trọng hơn là biết tìm kiếm thánh ý Thiên Chúa mà thực hành.
2.   Thèm khát quyền lực
Nhiều người đặt câu hỏi: Anh em đi tu để hiến thân hay để tiến thân? Thiết nghĩ có nhiều người trong anh em chúng ta đi tu với ý nghĩ tiêu cực. Cũng giống như việc Chúa bị cám dỗ thờ lạy ma quỷ thì chúng sẽ cho Chúa quyền thống trị muôn dân, quyền lực trong tay sinh sát muôn loài. Thế nhưng quyền lực đó không là cùng đích của chúng ta. Việc được làm con Thiên Chúa và được tôn thờ Thiên Chúa mới là ân ban cao trọng nhất.
Như vậy, nếu anh em nào còn có suy nghĩ để tìm cho mình một chỗ đứng thì hãy cầu nguyện để nhận ra rằng tôi đi tu là bước đi theo Chúa Giê-su từ phòng tiệc ly đến đồi Gôn-gô-tha. Nghĩa là không phải đi tu để tìm cho mình một chỗ đứng, nhưng là dám hy sinh bản thân để phụng sự Chúa, ngang qua linh đạo của Dòng Thánh Thể. Đó là phụng sự Thánh Thể Chúa.

3.   Thèm khát danh vọng
Thèm khát danh vọng để rồi loại bỏ Thiên Chúa ra bên ngoài. Người ta cho rằng con người có thể làm được tất cả. Vì thế đôi khi chúng ta theo Chúa chỉ để thỏa mãn cái tôi của mình thay vì càng đi tu thì càng yêu mến Chúa nhiều hơn. Chúng ta thường hay thử thách Chúa trong chính đời sống của mình.
Chẳng hạn như việc học ngoại ngữ để thi vào các giai đoạn sau này, nhiều người nói rằng Chúa đã gọi thì học dở cũng được vào, nhưng nếu bản thân chúng ta không cộng tác với ơn Chúa mà sống ỉ lại, lưới biếng thì trước sau gì chúng ta cũng bị loại trừ. Hoặc nhiều anh em lại nghĩ rằng mình giỏi rồi, thi thế nào cũng đậu. không cần ơn Chúa làm gì.
Không chỉ có vấn đề học vấn, nhưng theo Chúa, chúng ta cũng cần thay đổi một lối sống mới, con người mới, suy nghĩ mới ngang qua việc không ngừng tự đào tạo cải thiện bản thân hằng ngày. Đó là rèn luyện đức tin, nhân bản, sức khỏe, tập sống đời sống cộng đoàn…
Như vậy, chúng ta luôn phải biết tín thác vào Thiên Chúa, không cậy dựa vào sức mình cũng giống như Đức Giê-su đã không thử thách Thiên Chúa.

Vậy là Chúa đã vượt qua được những cơm cám dỗ gọi nôm na là vượt qua cơn thèm khát.
Tuy nhiên, sau khi Chúa đã vượt qua tất cả những thử thách ấy, ma quỷ không bao giờ chịu thua. Chúng chờ đợi thời cơ. Mà rõ nhất là trong biến cố tử nạn, Chúa liên tục bị ma quỷ cám dỗ hầu có thể từ bỏ sứ mạng cứu độ mà Chúa Cha đã sai phái Người. Trong vườn cây dầu, Chúa đau buồn đến chảy cả mồ hôi máu, nghĩa là Chúa phải chiu đựng một cơn cám dỗ cực kỳ khủng khiếp.
Mỗi người chúng ta, rồi cũng sẽ trải qua những cơn cám dỗ như thế, nhưng nếu chúng ta không có đời sống cầu nguyện và kết hiệp thâm sâu với Thiên Chúa như Đức Giê-su đã làm thì e rằng không sớm thì muộn chúng ta cũng sẽ thất bại.

Nói tóm lại, qua Lời Chúa Chúa nhật I mùa chay hôm nay, mỗi người chúng ta cần nhận ra sự hiện diện của ma quỷ như sư tử rảo quanh tìm mời cắn xé. Chúng chờ đợi thời cơ thích hợp để có thể cám dỗ và chiến thắng chúng ta.
Đời tu là một hành trình theo Chúa, chắc rằng ma quỷ sẽ tấn công nhiều hơn những người thuộc về Thiên Chúa. Thế nên, mỗi người chúng ta nếu muốn vượt qua được sự cám dỗ của ma quỷ, không còn cách nào khác hơn ngoài 2 việc sau:
1 là cầu nguyện liên lỷ, không ngừng.
2 là không ngừng kết hiệp với Chúa Giê-su Thánh Thể.
Bởi chỉ có sức mạnh của Thánh Thể mới có thể chiến thắng được sức mạnh của ma quỷ mà thôi .

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2019

SỐNG TƯƠNG QUAN Chúa nhật IV Mùa Chay – C – CĐ Gs 5, 9a.10-12; 2Cr5,17-21; Lc 15,1-3.11-32


Chúa nhật IV Mùa Chay – C – CĐ
Gs 5, 9a.10-12; 2Cr5,17-21; Lc 15,1-3.11-32

LỜI DẪN ĐẦU LỄ
        Kính thưa cộng đoàn! Hôm nay chúng ta bước vào Chúa nhất IV mùa Chay. Phụng vụ Lời Chúa nhấn mạnh cho chúng ta Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Trong tương quan với Thiên Chúa, chúng ta là con, còn Ngài là Cha. Chúng ta chính là đứa con hoang đàng luôn muốn đi hoang và Thiên Chúa là người cha nhân từ ngày đêm mong ngóng chúng ta trở về.
        Dâng Thánh lễ này chúng ta cầu xin Chúa ban ơn cho mỗi người chúng ta biết thực lòng ăn năn thống hối quay trở về để đón nhận sự tha thứ của Thiên Chúa.
        Giờ đây chúng ta cùng thành tâm sám hối để xứng đáng cử hành mầu nhiệm thánh.

BÀI GIẢNG
SỐNG TƯƠNG QUAN

        Cộng đoàn có thấy nhiều lúc, trong cuộc sống, tự nhiên các tương quan cha mẹ, vợ chồng, con cái làm cho chúng ta cảm thấy nặng nề, khó thở và chúng ta muốn buông bỏ tất cả không?

        Thiết nghĩ ai trong chúng ta cũng đã từng có kinh nghiệm về trách nhiệm nặng nề mà chúng ta phải mang, để sống tốt các tương quan trong gia đình.

        Tin mừng hôm nay không chỉ đơn giản nói về người con hoang đàng, hay người cha nhân hậu, nhưng là một bài học dạy cho chúng ta cách sống tốt các tương quan của mình.
        Vậy tương quan đó là gì?

1.   Trước hết, tương quan Cha – Con giữa Thiên  Chúa và con người.

Ai trong chúng ta cũng thừa biết rằng, con người có nguồn gốc từ Thiên Chúa. Ngài chính là cha và chúng ta là con. Ấy vậy mà, ngày từ thủa tạo thiên lập địa, qua việc ăn trái cấm, nguyên tổ của chúng ta đã tự ý cắt đứt tương quan này. Và vì Chúa là nguồn sống và hạnh phúc, nên ngay lập tức ông bà phải đau khổ và phải chết. Thế nhưng, Thiên Chúa là người cha giàu lòng xót thương, Ngài không bỏ mặc con người, Ngài đã hứa ban Con Một để cứu chuộc và phục hồi cho con người quyền làm con. Qua việc chọn một dân riêng – dân Ít-ra-en, để từ một dân tộc này, Ngôi Hai sẽ xuống thế làm người. Và chính Ngôi Hai Thiên Chúa sẽ chịu chết để chuộc tội cho nhân loại, qua đó mang con người trở về với Thiên Chúa.

Bài đọc 1 trích sách Giô-suê tường thuật lại cho chúng ta việc dân Ít-ra-en sau khi trải qua 40 năm lưu lạc trong sa mạc, nay đã được vào đất hứa, vùng đất của sữa và mật. Chính tại đây, họ đã cử hành Lễ Vượt Qua, để tưởng nhớ việc Đức Chúa cứu thoát họ khỏi ách nô lệ Ai Cập. Thật vậy, việc cử hành lễ Vượt Qua của dân Ít-ra-en là hình bóng tiên báo về cuộc vượt qua của Đức Giê-su sau này. Chính Người là A-đam mới. Và nói như thánh Phao-lô trong bài đọc hai trích thư thứ 2 gửi tín hữu Cô-rin-tô: “Phàm ai ở trong Đức Ki-tô đều là thọ tạo mới. Thật vậy, trong Đức Ki-tô, Thiên Chúa đã cho thế gian được hòa giải với Người. Người không còn chấp tội nhân loại nữa…” (2Cr 5, 17-19)

Như vậy, trong tương quan với Thiên Chúa, chúng ta là con và Ngài là Cha. Thế nhưng, nhân loại, trong đó có mỗi người chúng ta, hết lần này đến lần khác muốn chối bỏ tương quan này, gạt Thiên Chúa ra bên ngoài, để tự quyết định cuộc đời mình, để được sống theo ý thích của mình.

Và một khi gạt Thiên Chúa ra bên ngoài thì cuối cùng chúng ta sẽ như thế nào thưa cộng đoàn? Cuối cùng thì dù “ao ước lấy đậu muồng heo ăn, mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho.” (Lc15, 15). Con heo, theo văn hóa Do thái là con vật bẩn thỉu, ô uế, tội lỗi. Nghĩa là vắng Thiên Chúa, con người không còn sống cho ra con người nữa, muốn được như con heo cũng không được.
Cuối cùng, chỉ có sự sám hối thật sự, chỉ có quay đầu trở về với Thiên Chúa, chúng ta mới có thể sống cho ra con người đúng nghĩa.

2.   Kế đến, tương quan thứ hai là tương quan giữa chúng ta với mọi người xung quanh, mà tôi muốn nói cụ thể ở đây là tương quan giữa ông bà cha mẹ và vợ chồng, con cái trong gia đình với nhau.

Trong gia đình, chính vì chịu không  nổi những lề thói của cha mẹ mà con cái lần lượt bỏ nhà ra đi để tìm hạnh phúc riêng của mình. Điều này chúng ta thường thấy rất rõ nơi các bạn trẻ, nhất là những bạn di dân. Nghèo khổ, không có việc làm ở quê chỉ là chuyện bên ngoài, sâu xa bên trong là muốn được tự do, muốn thoát khỏi sự kiểm soát của cha mẹ để sống với ý thích của mình. Và thế là vắng cha mẹ, là bao nhiêu điều tốt lành đạo đức ở quê chẳng mấy chốc được thay thế bằng sự ăn chơi, buông thả, tha hóa về đời sống đạo, xem thường bản thân qua việc buông thả về  mặt tính dục, sống thử, sống tạm trước hôn nhân…

Nhiều người được cha mẹ nuôi lớn, đến khi khôn lớn trưởng thành và có gia đình riêng và khi cha mẹ già đi, không còn tự kiếm sống lo cho mình được nữa, phải cậy dựa vào các con, thì các con lại trốn trách trách nhiệm phụng dưỡng cha mẹ, bằng cách đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, hoặc đòi chia đều ra theo cái kiểu mẹ ở nhà tao rồi, còn tụi mày phải chu cấp tiền bạc…

Cũng vậy, rất nhiều cặp vợ chồng khi sảy ra mâu thuẩn thì chọn cách ly dị như là cách giải quyết vấn đề tốt nhất.

Điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là mỗi khi chúng ta gặp khó khăn trong đời sống, mỗi khi trách nhiệm và bổn phận trong gia đình cần phải thực hiện là chúng ta chọn cách thức “CẮT ĐỨT TƯƠNG QUAN” để được giải thoát. Con cái muốn cắt đứt tương quan với cha mẹ để được tự do sống theo ý thích của mình, để không phải phụng dưỡng cha mẹ khi các ngài về già. Vợ chồng muốn cắt đứt tương quan để giải thoát cho nhau, để tìm một hạnh phúc mới.
Vậy liệu rằng, chúng ta giải quyết các vấn đề trong gia đình bằng cách cắt đứt tương quan, làm như thế có đúng không?

Chúng ta làm như thế là hoàn toàn sai, thưa cộng đoàn! Bởi chúng ta không tự mình được sinh ra. Chúng ta được Thiên Chúa tạo dựng, cho sinh ra trong một gia đình cụ thể, và để nhờ sống các tương quan trong gia đình mà chúng ta trở nên người hơn, cũng như thực hiện lời mời gọi nên thánh trong chính đời sống gia đình của mình. Chúng ta không thể nào cắt đứt tương quan với Thiên Chúa như thế nào thì chúng ta cũng không thể cắt đứt các tương quan trong gia đình như vậy.

Nói tóm lại, Lời Chúa hôm nay nhắc nhở cho chúng ta việc sống và chu toàn các trách nhiệm trong tương quan với Thiên Chúa và với những người thân trong gia đình.

Đối với tương quan với Thiên Chúa, chúng ta được mời gọi học gương của đứa con hoang đàng, biết sám hối, quay đầu trở về để được Thiên Chúa tha thứ và xót thương.

Trong tương quan với các thành viên trong gia đình, chúng ta được mời gọi sống các tương quan bằng cách chu toàn bổn phận và trách nhiệm, qua đó có thể nên thánh trong chính gia đình của mình.

Chính khi chúng ta sống tốt các tương quan với Thiên Chúa và tha nhân là chúng ta đã sống trọn vẹn giới răn quan trọng trong mọi giới răn: Đó là mến Chúa và yêu người.

Lm. Mar  - Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2019

VỢ CHỒNG - HÃY CHO NHAU CƠ HỘI SỬA ĐỔI


Chúa Nhật III Mùa Chay – C – CĐ
Xh 3, 1-18a.13-15; 1Cr 10, 1-6.10-12; Lc13,1-9

LỜI DẪN ĐẦU LỄ
        Kính thưa cộng đoàn phụng vụ! Hôm nay chúng ta bước vào Chúa nhật III Mùa Chay. Phụng vụ Lời Chúa mời gọi chúng ta đừng xét đoán người khác khi người ta gặp nạn, mà tốt nhất, mỗi người hãy tỏ lòng ăn năn sám hối để được ơn tha thứ.
        Dâng Thánh Lễ này, chúng ta cầu nguyện cho mỗi người chúng ta biết nhìn ra được lòng thương xót của Thiên Chúa đã bao lần tha thứ và cho chúng ta cơ hội để sửa đổi bản thân. Qua đó, chúng ta cũng biết cho người khác cơ hội để sửa đổi.
        Để của lễ của chúng ta được Thiên Chúa là Cha toàn năng chấp nhận, giờ đây chúng ta cùng thành tâm sám hối.


- VỢ CHỒNG -
HÃY CHO NHAU CƠ HỘI SỬA ĐỔI

        Trong đời sống gia đình, nhất là trong tương quan vợ chồng có khi nào cộng đoàn cảm thấy vợ chồng khắc khẩu với nhau không? Hễ cứ mở miệng nói có một hai câu là đã muốn gây chuyện, cãi nhau rồi. Bực mình chịu không nổi. Nhiều khi nghĩ không biết ngày xưa tại sao lại lấy nhau nữa.

        Thiết nghĩ nhiều người trong chúng ta đang ngồi ở đây rơi vào tình trạng như thế. Riết rồi đời sống vợ chồng ngày càng tẻ nhạt, không khí gia đình cứ vậy mà trở nên nặng nề. Và từ đó, gây ra biết bao thảm họa cho đời sống gia đình. Những gia đình có tỉnh cảnh như thế thì nguy cơ đổ vỡ rất lớn.

        Vậy, nguyên nhân nào khiến cho nhiều gia đình trở nên căng thẳng và nặng nề, vợ chồng cha mẹ con cái trở nên khắc khẩu, đấu đá nhau?

        Thưa, nguyên nhân chính đó là là chúng ta không cho nhau cơ hội để sửa sai, để làm lại.
        Mời cộng đoàn cùng nhìn vào hình ảnh cây vả mà bài Tin mừng chúng ta vừa nghe. Số là chủ vườn có trồng một cây vả, đã 3 năm mà lại không có trái. Ông ta định bụng sẽ chặt đi, nhưng người làm vườn xin: “Cứ để nó lại 1 năm nữa, tôi sẽ vun xới chung quanh, và bón phân cho nó, may ra nó còn có trái, nếu không thì ông sẽ chặt nó đi.” (Lc 13, 7-9).

        Vâng, mỗi người chúng ta là cây vả như thế trong tương quan với Thiên Chúa và tương quan với nhau.

1.   Trước hết, trong tương quan với Thiên Chúa.
 Vì yêu thương, Thiên Chúa đã tạo dưng nên chúng ta, đặt chúng ta vào trong địa vị cao cả, đó là được làm con cái Thiên Chúa. Nhưng thử hỏi, trong đời sống, chúng ta đã phạm tội phản bội lại Chúa biết bao nhiêu lần?  Chúng ta có sinh hoa kết quả gì trong đời sống của mình chưa? Và Chúa đã cho chúng ta bao nhiêu cơ hội để chúng ta sửa đổi lỗi lầm?

        Như chúng ta đã biết, dân Ít-ra-en là một dân tộc được Chúa chọn, lập thành dân riêng để phụng sự Người. Nhưng hết lần này đến lần khác, dân ấy phản bội Thiên Chúa, thờ tà thần. Chính vì lẽ đó nên họ phải trải qua thời gian lưu đày đau khổ trên đất Ai cập.   

        Thế nhưng, qua bài đọc 1 trích sách Xuất Hành cho thấy, Chúa đã cho dân một cơ hội để sửa đổi, để quay trở về với Ngài. Qua việc kêu gọi ông Mô-sê làm trung gian để giải cứu dân Ít-ra-en ra khỏi Ai-cập. Bởi hơn ai hết: “Ta thấy rõ cảnh khổ cực dân ta bên Ai cập, Ta đã nghe tiếng chúng kêu than vì bọn cai hành hạ.” (Xh 3, 7).

        Thật vậy, hình ảnh ông Mô-sê giải thoát dân Ít-ra-en ra khỏi Ai-cập tiên báo về việc Đức Giê-su sẽ xuống thế làm người, để giải thoát toàn thể nhân loại ra khỏi quyền lực tử thần, phục hồi cho nhân loại quyền làm Con Thiên Chúa. Trong đó bao gồm mỗi người chúng ta.

        Vâng! Chúng ta mang thân phận tội lỗi thấp hèn, ấy vậy mà chúng ta lại thường xuyên lên án người khác. Thậm chí giống như tư tưởng của người Do thái trong phần đầu của bài Tin mừng. Họ cho rằng những người bị tai nạn này, hay tai nạn kia là do phạm tội nhiều. Chúa đã khẳng định: “Không phải thế đâu! Nhưng nếu các ông không sám hối thì các ông sẽ chết hết giống như vậy.” (Lc 13, 3)

        Như vậy, trong tương quan với Thiên Chúa, rõ ràng chúng ta phạm tội làm mất lòng Chúa rất nhiều lần. Nhưng Chúa luôn cho chúng ta cơ hội để sửa đổi, mong một ngày nào đó chúng ta quay về nẻo chính đường ngay.

2.   Điểm thứ 2: Trong tương quan với tha nhân: Cụ thể tôi muốn nói ở đây là trong tương quan vợ chồng.

        Nếu chúng ta đã được Chúa tha thứ và cho cơ hội sửa đổi, thế thì tại sao trong tương quan vợ chồng, chúng ta không cho nhau cơ hội để sửa đổi? Có rất nhiều người không bao giờ tha thứ, hay cho chồng mình, vợ mình cơ hội để sửa đổi, để làm lại.
        Khi tôi nói điều này chắc rằng nhiều người sẽ nghĩ: Có chứ, tôi vẫn thường xuyên cho chồng tôi, vợ tôi cơ hội để sửa đổi, nếu không có cho cơ hội thì đã ly dị từ lâu rồi. Cho cơ hội đấy mà có sửa đổi đâu. Vẫn chứng nào tật đấy.

Vì thế có người từng chia sẻ với tôi rằng: Con cầu cho chồng con bị tai nạn nằm đó, để chồng con biết thân biết phận mà không làm khổ vợ con. Cộng đoàn thấy một suy nghĩ như thế có nên không? Tôi nghĩ là không nên, nhưng tôi dám chắc trên thực tế nhiều người vợ ngày nay vẫn có suy nghĩ như thế đó. Bởi đã tha thứ cho chồng không biết bao nhiêu lần rồi, nói cũng nhiều rồi mà chồng có chịu thay đổi đâu. Suốt ngày cứ rượu chè, cờ bạc, gái gú… Ngược lại, cũng có nhiều ông chồng phải chịu đựng một bà vợ đanh đá, dữ dằn, nhiều chuyện không biết lo cho chồng con,…

Thế thì một câu hỏi đặt ra cho chúng ta, những lúc mà sức chịu đựng không còn nữa, chúng ta không thể nào tha thứ và cho nhau cơ hội để sửa đổi nữa, vậy chúng ta sẽ làm gì? Phải chăng chúng ta cũng giải quyết vấn đề bằng cách ly thân, ly dị như bao nhiêu cặp vợ chồng khác đã làm?

Nếu chúng ta không thể cho nhau cơ hội để sửa đổi nữa thì xin mỗi người chúng ta làm hai việc sau:

THỨ NHẤT: Nhìn vào bản thân mình. Thánh Phao-lô nói trong thư thứ nhất gửi tín hữu Cô-rin-tô: “Ai tưởng mình đứng vững thì hãy coi chừng kẻo ngã. (1Cr 10, 12).” Đừng tưởng mình luôn luôn đúng còn vợ mình, chồng mình thì lúc nào cũng sai. Sẽ có lúc mình là người vấp ngã trước. Có một chị luôn bực mình vì chồng hay bè bạn nhậu nhẹt. Nói hoài mà chồng không thay đổi. Trong thâm tâm chị lúc nào cũng nghĩ mình đúng, mình luôn là người tha thứ và cho chồng cơ hội sửa đổi. Nhưng cũng vì thế mà chị bắt đầu chia sẻ với một người khác, rồi so sánh người đó với chồng mình. Cuối cùng, chính chị ta lại là người phạm tội ngoại tình, bỏ chồng, bỏ con. Và đến lúc đó thì không còn cứu vãn được nữa.

THỨ HAI: Hãy nhìn vào Chúa Giê-su nơi Bí tích Thánh Thể.
Các tông đồ đã hứa hẹn như thế nào với Chúa trong phòng tiệc ly. Ấy vậy mà ngay sau khi Chúa bị bắt thì ngay những môn đệ thân cận nhất cũng phản bội, bỏ Chúa ra đi. Và Chúa đã âm thầm chờ đợi cách riêng là các tông đồ, nói chung là toàn thể nhân loại hoán cải trở về trong suốt hơn 2000 năm qua.

Thế thì, việc chúng ta cho chồng mình, vợ mình cơ hội sửa đổi và quay trở về trong 5 năm, 10 năm, thậm chí hơn nữa 50 năm thì có đáng gì với 2000 năm chờ đợi của Chúa. Thưa cộng đoàn!

Nói tóm lại, qua Lời Chúa Chúa nhật III Mùa Chay hôm nay, mỗi người chúng ta được mời gọi nhìn lại 2 tương quan.

Trong tương quan với Thiên Chúa: Tôi đã bao nhiêu lần phạm tội, chối bỏ Ngài? Và Chúa đã thứ tha và cho tôi cơ hội để sửa đổi như thế nào?
Trong tương quan vợ chồng, cha mẹ con cái với nhau. Chúng ta đã thật sự tha thứ và cho nhau cơ hội để sửa đổi và trở lại chưa?
Đừng vội trả lời trong lúc này, mỗi người hãy dành thời gian thinh lặng bên Chúa để có thể tự đưa ra câu trả lời cho chính bản thân mình.

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS


Tùy bút NHỮNG KẺ THA PHƯƠNG CỦA THỜI ĐẠI

Tùy bút NHỮNG KẺ THA PHƯƠNG CỦA THỜI ĐẠI ---|sss|--- Con đã ngồi suốt nhiều giờ trong tòa giải tội ở Giáo xứ Thánh Gia, Berlin, Đức qu...