Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2019

VỢ CHỒNG - HÃY CHO NHAU CƠ HỘI SỬA ĐỔI


Chúa Nhật III Mùa Chay – C – CĐ
Xh 3, 1-18a.13-15; 1Cr 10, 1-6.10-12; Lc13,1-9

LỜI DẪN ĐẦU LỄ
        Kính thưa cộng đoàn phụng vụ! Hôm nay chúng ta bước vào Chúa nhật III Mùa Chay. Phụng vụ Lời Chúa mời gọi chúng ta đừng xét đoán người khác khi người ta gặp nạn, mà tốt nhất, mỗi người hãy tỏ lòng ăn năn sám hối để được ơn tha thứ.
        Dâng Thánh Lễ này, chúng ta cầu nguyện cho mỗi người chúng ta biết nhìn ra được lòng thương xót của Thiên Chúa đã bao lần tha thứ và cho chúng ta cơ hội để sửa đổi bản thân. Qua đó, chúng ta cũng biết cho người khác cơ hội để sửa đổi.
        Để của lễ của chúng ta được Thiên Chúa là Cha toàn năng chấp nhận, giờ đây chúng ta cùng thành tâm sám hối.


- VỢ CHỒNG -
HÃY CHO NHAU CƠ HỘI SỬA ĐỔI

        Trong đời sống gia đình, nhất là trong tương quan vợ chồng có khi nào cộng đoàn cảm thấy vợ chồng khắc khẩu với nhau không? Hễ cứ mở miệng nói có một hai câu là đã muốn gây chuyện, cãi nhau rồi. Bực mình chịu không nổi. Nhiều khi nghĩ không biết ngày xưa tại sao lại lấy nhau nữa.

        Thiết nghĩ nhiều người trong chúng ta đang ngồi ở đây rơi vào tình trạng như thế. Riết rồi đời sống vợ chồng ngày càng tẻ nhạt, không khí gia đình cứ vậy mà trở nên nặng nề. Và từ đó, gây ra biết bao thảm họa cho đời sống gia đình. Những gia đình có tỉnh cảnh như thế thì nguy cơ đổ vỡ rất lớn.

        Vậy, nguyên nhân nào khiến cho nhiều gia đình trở nên căng thẳng và nặng nề, vợ chồng cha mẹ con cái trở nên khắc khẩu, đấu đá nhau?

        Thưa, nguyên nhân chính đó là là chúng ta không cho nhau cơ hội để sửa sai, để làm lại.
        Mời cộng đoàn cùng nhìn vào hình ảnh cây vả mà bài Tin mừng chúng ta vừa nghe. Số là chủ vườn có trồng một cây vả, đã 3 năm mà lại không có trái. Ông ta định bụng sẽ chặt đi, nhưng người làm vườn xin: “Cứ để nó lại 1 năm nữa, tôi sẽ vun xới chung quanh, và bón phân cho nó, may ra nó còn có trái, nếu không thì ông sẽ chặt nó đi.” (Lc 13, 7-9).

        Vâng, mỗi người chúng ta là cây vả như thế trong tương quan với Thiên Chúa và tương quan với nhau.

1.   Trước hết, trong tương quan với Thiên Chúa.
 Vì yêu thương, Thiên Chúa đã tạo dưng nên chúng ta, đặt chúng ta vào trong địa vị cao cả, đó là được làm con cái Thiên Chúa. Nhưng thử hỏi, trong đời sống, chúng ta đã phạm tội phản bội lại Chúa biết bao nhiêu lần?  Chúng ta có sinh hoa kết quả gì trong đời sống của mình chưa? Và Chúa đã cho chúng ta bao nhiêu cơ hội để chúng ta sửa đổi lỗi lầm?

        Như chúng ta đã biết, dân Ít-ra-en là một dân tộc được Chúa chọn, lập thành dân riêng để phụng sự Người. Nhưng hết lần này đến lần khác, dân ấy phản bội Thiên Chúa, thờ tà thần. Chính vì lẽ đó nên họ phải trải qua thời gian lưu đày đau khổ trên đất Ai cập.   

        Thế nhưng, qua bài đọc 1 trích sách Xuất Hành cho thấy, Chúa đã cho dân một cơ hội để sửa đổi, để quay trở về với Ngài. Qua việc kêu gọi ông Mô-sê làm trung gian để giải cứu dân Ít-ra-en ra khỏi Ai-cập. Bởi hơn ai hết: “Ta thấy rõ cảnh khổ cực dân ta bên Ai cập, Ta đã nghe tiếng chúng kêu than vì bọn cai hành hạ.” (Xh 3, 7).

        Thật vậy, hình ảnh ông Mô-sê giải thoát dân Ít-ra-en ra khỏi Ai-cập tiên báo về việc Đức Giê-su sẽ xuống thế làm người, để giải thoát toàn thể nhân loại ra khỏi quyền lực tử thần, phục hồi cho nhân loại quyền làm Con Thiên Chúa. Trong đó bao gồm mỗi người chúng ta.

        Vâng! Chúng ta mang thân phận tội lỗi thấp hèn, ấy vậy mà chúng ta lại thường xuyên lên án người khác. Thậm chí giống như tư tưởng của người Do thái trong phần đầu của bài Tin mừng. Họ cho rằng những người bị tai nạn này, hay tai nạn kia là do phạm tội nhiều. Chúa đã khẳng định: “Không phải thế đâu! Nhưng nếu các ông không sám hối thì các ông sẽ chết hết giống như vậy.” (Lc 13, 3)

        Như vậy, trong tương quan với Thiên Chúa, rõ ràng chúng ta phạm tội làm mất lòng Chúa rất nhiều lần. Nhưng Chúa luôn cho chúng ta cơ hội để sửa đổi, mong một ngày nào đó chúng ta quay về nẻo chính đường ngay.

2.   Điểm thứ 2: Trong tương quan với tha nhân: Cụ thể tôi muốn nói ở đây là trong tương quan vợ chồng.

        Nếu chúng ta đã được Chúa tha thứ và cho cơ hội sửa đổi, thế thì tại sao trong tương quan vợ chồng, chúng ta không cho nhau cơ hội để sửa đổi? Có rất nhiều người không bao giờ tha thứ, hay cho chồng mình, vợ mình cơ hội để sửa đổi, để làm lại.
        Khi tôi nói điều này chắc rằng nhiều người sẽ nghĩ: Có chứ, tôi vẫn thường xuyên cho chồng tôi, vợ tôi cơ hội để sửa đổi, nếu không có cho cơ hội thì đã ly dị từ lâu rồi. Cho cơ hội đấy mà có sửa đổi đâu. Vẫn chứng nào tật đấy.

Vì thế có người từng chia sẻ với tôi rằng: Con cầu cho chồng con bị tai nạn nằm đó, để chồng con biết thân biết phận mà không làm khổ vợ con. Cộng đoàn thấy một suy nghĩ như thế có nên không? Tôi nghĩ là không nên, nhưng tôi dám chắc trên thực tế nhiều người vợ ngày nay vẫn có suy nghĩ như thế đó. Bởi đã tha thứ cho chồng không biết bao nhiêu lần rồi, nói cũng nhiều rồi mà chồng có chịu thay đổi đâu. Suốt ngày cứ rượu chè, cờ bạc, gái gú… Ngược lại, cũng có nhiều ông chồng phải chịu đựng một bà vợ đanh đá, dữ dằn, nhiều chuyện không biết lo cho chồng con,…

Thế thì một câu hỏi đặt ra cho chúng ta, những lúc mà sức chịu đựng không còn nữa, chúng ta không thể nào tha thứ và cho nhau cơ hội để sửa đổi nữa, vậy chúng ta sẽ làm gì? Phải chăng chúng ta cũng giải quyết vấn đề bằng cách ly thân, ly dị như bao nhiêu cặp vợ chồng khác đã làm?

Nếu chúng ta không thể cho nhau cơ hội để sửa đổi nữa thì xin mỗi người chúng ta làm hai việc sau:

THỨ NHẤT: Nhìn vào bản thân mình. Thánh Phao-lô nói trong thư thứ nhất gửi tín hữu Cô-rin-tô: “Ai tưởng mình đứng vững thì hãy coi chừng kẻo ngã. (1Cr 10, 12).” Đừng tưởng mình luôn luôn đúng còn vợ mình, chồng mình thì lúc nào cũng sai. Sẽ có lúc mình là người vấp ngã trước. Có một chị luôn bực mình vì chồng hay bè bạn nhậu nhẹt. Nói hoài mà chồng không thay đổi. Trong thâm tâm chị lúc nào cũng nghĩ mình đúng, mình luôn là người tha thứ và cho chồng cơ hội sửa đổi. Nhưng cũng vì thế mà chị bắt đầu chia sẻ với một người khác, rồi so sánh người đó với chồng mình. Cuối cùng, chính chị ta lại là người phạm tội ngoại tình, bỏ chồng, bỏ con. Và đến lúc đó thì không còn cứu vãn được nữa.

THỨ HAI: Hãy nhìn vào Chúa Giê-su nơi Bí tích Thánh Thể.
Các tông đồ đã hứa hẹn như thế nào với Chúa trong phòng tiệc ly. Ấy vậy mà ngay sau khi Chúa bị bắt thì ngay những môn đệ thân cận nhất cũng phản bội, bỏ Chúa ra đi. Và Chúa đã âm thầm chờ đợi cách riêng là các tông đồ, nói chung là toàn thể nhân loại hoán cải trở về trong suốt hơn 2000 năm qua.

Thế thì, việc chúng ta cho chồng mình, vợ mình cơ hội sửa đổi và quay trở về trong 5 năm, 10 năm, thậm chí hơn nữa 50 năm thì có đáng gì với 2000 năm chờ đợi của Chúa. Thưa cộng đoàn!

Nói tóm lại, qua Lời Chúa Chúa nhật III Mùa Chay hôm nay, mỗi người chúng ta được mời gọi nhìn lại 2 tương quan.

Trong tương quan với Thiên Chúa: Tôi đã bao nhiêu lần phạm tội, chối bỏ Ngài? Và Chúa đã thứ tha và cho tôi cơ hội để sửa đổi như thế nào?
Trong tương quan vợ chồng, cha mẹ con cái với nhau. Chúng ta đã thật sự tha thứ và cho nhau cơ hội để sửa đổi và trở lại chưa?
Đừng vội trả lời trong lúc này, mỗi người hãy dành thời gian thinh lặng bên Chúa để có thể tự đưa ra câu trả lời cho chính bản thân mình.

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS


Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2019

Chúa nhật tuần VII TN – C – CĐ ANH EM HÃY CÓ LÒNG NHÂN TỪ NHƯ CHA ANH EM LÀ ĐẤNG NHÂN TỪ


Chúa nhật tuần VII TN – C – CĐ
1 Sm 26, 2. 7-9. 12-13. 22-23; 1Cr 15, 45-49; Lc 6, 27-38


LỜI DẪN ĐẦU LỄ
        Kính thưa cộng đoàn phụng vụ! Hôm nay chúng ta bước vào Chúa nhật VII thường niên, phụng vụ Lời Chúa hôm nay nhấn mạnh đến lòng nhân từ của Thiên Chúa, qua đó Chúa cũng mời gọi chúng ta cũng hãy đối xử nhân từ với tha nhân như Chúa đã nhân từ với chúng ta: “ Anh em hãy có lòng nhân từ như cha anh em là Đấng nhân từ.”
        Dâng thánh lễ này chúng ta cầu xin Chúa ban ơn để qua từng ngày sống, chúng ta cũng nhận ra thân phận khố khổ nghèo nàn của mình để rồi biết tín thác vào lòng nhân từ Chúa, qua đó, chúng ta cũng biết xót thương và tha thứ cho những người đã xúc phạm đến chúng ta.
        Giờ đây chúng ta cùng thành tâm sám hối để xứng đáng cử hành mầu nhiệm thánh.

SÁM HỐI
1.   Lạy Chúa Giê-su, Chúa mời gọi chúng con hãy yêu thương kẻ thù, vậy mà chúng con luôn tìm cách trả thù, xin Chúa thương xót chúng con.
2.   Lạy Chúa Giê-su Ki-tô, Chúa mời gọi chúng con đừng xét đoán, vậy mà chúng con liên tục lên án tha thân, xin Chúa Ki-tô thương xót chúng con.
3.   Lạy Chúa Giê-su, Chúa mời gọi chúng con hãy có lòng nhân từ như Chúa Cha, vậy mà chúng con luôn ghen ghét, lên án, và thù hằn tha nhân, xin Chúa thương xót chúng con.

Xin Thiên Chúa toàn năng thương xót tha tội và dẫn đưa chúng ta đến cuộc sống muôn đời.


BÀI GIẢNG
ANH EM HÃY CÓ LÒNG NHÂN TỪ
NHƯ CHA ANH EM LÀ ĐẤNG NHÂN TỪ

Thật là nực cười và khó có thể chấp nhận khi nghe những lời Chúa Giê-su nói trong Tin mừng hôm nay phải không cộng đoàn?
-        Làm sao có thể tha thứ cho kẻ thù, cầu nguyện cho kẻ thù?
-        Làm sao có thể không đánh lại nếu như người ta đánh chúng ta? Chứ đừng nói là đưa cả má kia cho người ta đánh.
-        Làm sao có thể cho người ta vay mà không đòi lại?
-        Làm sao mà nó cướp áo ngoài mà lại còn cởi luôn áo trong cho nó? (x. Lc 6, 27-35)

Ấy vậy mà Chúa Giê-su lại nói: Anh em hãy tha thứ và cầu nguyện cho kẻ thù.

Trong văn hóa Trung Hoa, nhất là mỗi khi chúng ta xem phim kiếm hiệp, nội dung chính trong hầu hết các tác phẩm là oan oan tương báo, có thù thì phải trả, đời này không trả được thì đời sau sẽ trả…
Não trạng báo thù đó phần nào ảnh hưởng đến suy nghĩ và lối sống của chúng ta. Đã là kẻ thù thì không bao giờ thành bạn được.
“Anh em hãy có lòng nhân từ như Cha anh em là Đấng nhân từ.” Vậy, nhân từ như Chúa Cha là nhân từ như thế nào? Xin gợi lên cho cộng đoàn 3 hình ảnh để chúng ta cùng suy nghĩ:

1.   Hình ảnh thứ nhất Vua Đa-vít
Chúng ta biết rằng Vua Sa-un là người được Đức Chúa xức dầu phong vương và trở thành vị vua đầu tiên của dân Ít-ra-en. Thế nhưng, vì ông đã không đi theo đường lối của Đức Chúa nên Ngài đã chọn Đa-vít để thay thế ông. Và vì lo sợ mất ngai vàng, Vua Sa-un hết lần này đến lần khác tìm cách giết hại Đa-vít. Bài đọc một chúng ta vừa nghe thuật lại cho chúng ta việc Đa-vít có cơ hội để trả thù, giết Vua Sa-un trong tầm tay, nhưng Đa-vít đã tha thứ không giết hại Sa-un.

2.   Hình ảnh thứ hai Đức Giê-su
Từ khi sinh ra, Đức Giê-su đã phải trốn chạy qua Ai cập để khỏi bị giết hại bởi vua Hê-rô-đê. Rồi khi bị xét xử oan, Chúa không hề phản ứng lại trước những bất công mà người ta gây ra cho Chúa. Đến khi chịu treo lơ lững giữa trời và đất, Đức Giê-su vẫn không chống lại kẻ thù. Ngược lại, Người còn cầu nguyện: Lạy Cha xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm.
Thật vậy, nói như thánh Phao-lô trong thư thứ nhất gửi tín hữu Cô-rin-tô thì: Đức Giê-su chính là A-đam mới. A-đam cũ được Thiên Chúa dựng nên từ đất, nên thuộc về đất. Còn A-đam mới đến từ trời nên thuộc về trời, có thần trí ban sự sống. Sở dĩ có thần trí ban sự sống là do Đức Giê-su đã sống lòng nhân từ như Cha trên trời. Người đã đón nhận tất cả những bất cộng, giết hại do chính con người gây ra. Để rồi, trên thánh giá, Đức Giê-su đã hóa giải tất cả sự thù hận, giết chóc bằng sự tha thứ trọn vẹn.
        Như vậy, qua hình ảnh Vua Đa-vít trong Cựu ước và Đức Giê-su trong Tân Ước, chúng ta được mời gọi sống triệt để lòng nhân từ của Thiên Chúa, qua việc biết tha thứ trọn vẹn và cầu nguyện cho kẻ thù.

        Kính thưa cộng đoàn! Nếu ai trong chúng ta cũng dễ dàng tha thứ và cầu nguyện như Đa-vít và Đức Giê-su thì đâu còn gì để nói. Vấn đề là nhiều khi lòng tự trọng và sự tổn thương làm cho chúng ta không thể nào tha thứ được.
Chẳng nói đâu tha thứ cho những người xa xôi, ngay những người thân trong gia đình như: cha mẹ, vợ chồng, con cái, nhiêu khi chúng ta còn không thể tha thứ và cầu nguyện được.

        Chẳng hạn như mấy ngày nay báo đài liên tục đăng tin về sự kiện vợ chồng của Cà-phê Trung Nguyên ra tòa li dị. Tôi không nói đến vấn đề phân chia tài sản, hay tìm hiểu nguyên nhân sâu xa về sự đổ vỡ gia đình, nhưng tôi chỉ nói đến nghĩa vợ tình chồng. Bao nhiêu năm chung chăn sẻ gối, có với nhau mấy mặt con; bao nhiêu năm chia ngọt sẻ bùi…ấy vậy mà người ta có thể bỏ qua tất cả hạnh phúc đó để kiện cáo nhau như những kẻ thù, như những người chưa từng đi qua đời nhau.
        Mỗi người chúng ta thử nhìn lại bản thân mình xem, chúng ta có đã rơi, đang dần rơi vào hoàn cảnh như thế không?

3.   Cuối cùng, xin được mượn hình ảnh của đất, để như một thông điệp gửi đến mỗi người chúng ta.  

Thật vậy, mặt đất lạ kỳ dường bao. Đất khác biệt với những thứ vật chất khác. Bởi những thứ mà đất nhận toàn là những thứ hôi thối nhất, bẩn thỉu nhất, tồi tệ nhất…Nhưng càng nhận những thứ hôi thối bẩn thủi bao nhiêu, thì đất lại trổ sinh nhiều hoa trái tươi tốt nhất, đẹp đẽ bấy nhiêu.
Cũng vậy, trong đời sống, nếu như chúng ta bị bắt bớ, bị thù ghét, bị hiểu lầm, bị thiếu lòng thương xót, bị bỏ rơi…thì hãy học trở nên như đất, đón nhận tất cả để rồi từ sâu thẳm trong linh hồn là sự tha thứ trọn vẹn như Đức Giê-su đã làm. Qua đó, chúng ta hóa giải, và trổ sinh những hoa trái tươi tốt.

Đấy, “Anh em hãy có lòng nhân từ như Cha anh em” là như thế đấy. Có nghĩa là hãy tha thứ trọn vẹn. Hãy sẵn sàng trở nên như đất, đón nhận tất cả những hôi thối, bẩn thỉu là bất công, thù hận, ghen ghét…để qua đó, trổ sinh sự sống, bình an và hoan lạc. Amen.

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2018

NẾU TÔI LÀ THIÊN CHÚA! Lễ Giáng Sinh – Lễ Đêm 24.12.2018


Lễ Giáng Sinh – Lễ Đêm 24.12.2018
Is 9, 1-6; Tt 2, 11-14; Lc 2, 1-14

NẾU TÔI LÀ THIÊN CHÚA!

Kính thưa cộng đoàn!
Trong đêm linh thánh này, đêm trời đất giao hòa, đêm mà con người và Thiên Chúa gặp nhau, đêm tràn đầy niềm vui, chúng ta cùng chúc mừng nhau bằng một băng reo nho nhỏ:
Giáng sinh – an lành
Giáng sinh – hạnh phúc
Giáng sinh – an lành hạnh phúc

XIN CÁM ƠN CỘNG ĐOÀN!

Vâng! Với một bầu khí vui tươi như thế này, lẽ ra không nên nói những điều tiêu cực, tuy vậy, xin được mở đầu bài chia sẻ hôm nay với một trích đoạn trong Thư Gửi Các Gia Đình Công Giáo của Hội Đồng Giáo Mục Việt Nam - 2016:“Chúng ta không thể phủ nhận thực tế này là tình trạng vợ chồng Công giáo ly thân và ly dị đang có chiều hướng gia tăng, cách riêng nơi các gia đình trẻ; bạo hành gia đình vẫn là điều nhức nhối; một số bạn trẻ sa đà vào lối sống buông thả về mặt tình dục, chủ trương sống chung, sống thử trước hôn nhân; tệ nạn phá thai lan tràn đến mức coi thường…

Khi nghe những điều như thế, cộng đoàn nghĩ gì?
Nhưng! Với tôi, tôi nghĩ rằng:

1.   Nếu tôi là Thiên Chúa tôi sẽ cho phép ly dị.
Bởi nếu tình yêu ban đầu không còn nữa, nếu vợ chồng không còn có thể chung sống được với nhau được nữa, nếu gia đình không còn là tổ ấm nữa, không còn là nơi bình yên để trở về nữa, thì còn cố níu kéo làm gì. Thôi thì hãy giải thoát cho nhau.

2.   Nếu tôi là Thiên Chúa, tôi sẽ cho phép phá thai.
Vì thà đứa trẻ không được sinh ra đời, còn hơn ra đời mà bị bỏ rơi, bị hắt hủi, bị giết chết cách tàn nhẫn bởi chính những người đã sinh ra chúng.

3.   Nếu tôi là Thiên Chúa, tôi sẽ cho phép hôn nhân đồng tính.
Có rất nhiều người sinh ra thuộc giới tính thứ ba bị khinh miệt, bị kỳ thị, bị bỏ rơi …thậm chí bị coi là bệnh hoạn, là biến thái…
Những người như thế, hoàn toàn không phải là lỗi của họ, họ cũng có quyền sống, quyền được yêu thương, quyền được kết hôn…

TUY NHIÊN, rất tiếc tôi không là Thiên Chúa, và tất cả chúng ta ở đây cũng không phải là Thiên Chúa. Thế thì tại sao Thiên Chúa lại cấm ly dị, cấm phá thai, và không cho kết hôn đồng tính?

CÂU CHUYỆN GỢI Ý

Trước khi trả lời cầu hỏi này xin phép kể hầu cho cộng đoàn một câu chuyện, mà chính bản thân tôi là người đã trải qua.
Tôi còn nhớ rất rõ một đề thi trong một môn mà tôi được học khi còn là sinh viên, nội dung như sau: Anh/chị hãy so sánh sự khác biệt cơ bản về lòng yêu thương con người giữa vị chủ tịch của chúng ta với Chúa Giê-su?
Tất cả các sinh viên Công giáo, trong đó có tôi, rất bối rối vì không biết trả lời câu hỏi này như thế nào? Sau đó, khi được hỏi, giáo viên trả lời rằng: Vị chủ tịch của chúng ta yêu thương con người bằng cách đến với con người, đồng hành với con người, cụ thể là làm cách mạng để giải phóng dân tộc. Còn ông Giê-su thì cũng yêu con người đấy, nhưng là yêu từ trên cao, không đồng hành với con người…

Vâng thưa cộng đoàn! Một ông Giê-su mà người ta cho rằng xa cách với con người, yêu thương con người từ trên cao; thế thì tại sao hôm nay, hơn 1,3 tỷ người Công giáo trên thế giới mừng Lễ Chúa Giáng Sinh? Vì đêm nay, trong niềm tin của tất cả các ki-tô hữu trên thế giới: Đấng Cứu Độ đã sinh ra cho anh em.” (Lc 2, 11); “vì một trẻ thơ đã chào đời để cứu chúng ta…danh hiệu của người là Cố Vấn Kỳ Diệu, Thần Linh dũng mãnh, người Cha muôn thủa, Thủ Lãnh hòa bình…” (Is 9,5).

Bài Tin mừng chúng ta vừa nghe tường thuật lại thân phận làm người của Đức Giê-su. Quả thật, Vị Thiên Chúa mà người ta cho là ở trên cao, xa cách con người đó, nhưng đã hoàn toàn tự nguyện trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên người phàm nhân, sống như người trần thế. Không dừng lại ở đó: Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập giá, để cứu chuộc con người khỏi chết muôn đời. (x. Pl 2, 6-11).

Vì thế, nếu như người ta hết lòng ca ngợi một ai đó vì đã có công làm cách mạng để giải phóng cho một dân tộc ở một thời điểm nào đó trong lịch sử; thì chúng ta tin rằng, Đức Giê-su giải thoát con người được tự do khỏi ách nô lệ của ma quỷ, cho mọi người, mọi thời và mọi nơi. Người chính là ánh sáng soi lối con người đang lầm lũi trong tối tăm của bóng đêm sự chết, như những lời trích sách Tiên tri I-sa-ia đã nói: Đoàn dân đang lần bước trong tối tăm, đã thấy một ánh sáng huy hoàng; đám người sống trong vùng bóng tối nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi. (Is 9, 1).

 Chính khi đã làm người cách trọn vẹn, thấu hiểu được thân phận con người, nên Đức Giê-su đã ban ÂN SỦNGLUẬT YÊU THƯƠNG để đổi mới và cứu độ con người. Như lời của thánh Phao-lô gửi ông Ti-tô mà chúng ta vừa nghe trong bài đọc 2: “Ân sủng đó dạy chúng ta phải từ bỏ lối sống vô luân và những đam mê trần tục, mà sống chừng mực, công chính và đạo đức…” (Tt 2, 12)

Đến đây chúng ta có thể trả lời được câu hỏi: Tại sao luật Chúa không được ly dị, không được phá thai, và không được kết hôn đồng tính?

Thưa, là vì Chúa đến thế gian để cho chiên được sống và sống dồi dào (x. Ga 10, 1-10). Do đó, Chúa đã ban Luật Yêu Thương, luật mang lại sự sống. Sở dĩ, chúng ta đòi ly dị, đòi phá thai, đòi kết hôn đồng tính là vì nhiều người trong chúng ta vẫn tăm tối, chưa nhận ra ánh sáng chân lý của Đức Giê-su, để rồi vẫn tiếp tục sống vô luân và những đam mê trần tục.

-        Chính đời sống vô luân và những đam mê trần tục ấy nên nhiều cặp vợ chồng hễ gặp khó khăn một chút là đòi ly dị, lầm lỡ một tý là đòi phân ly, như kiểu hăm dọa lẫn nhau.

-        Chính sống vô luân và những đam mê trần tục ấy mà người ta phá thai một cách vô tội vạ, không một chút áy náy lương tâm.

-        Chính sống vô luân và những đam mê trần tục ấy mà người ta biện minh, cổ xúy cho những quan hệ đồng giới là tốt lành, là đáng hoan nghênh. (Giáo Lý Số 2357)

Nói tóm lại, Mừng Lễ Chúa Giáng Sinh năm nay, mỗi người chúng ta, không phân biệt người sống đời thánh hiến hay ơn gọi gia đình, ai cũng được mời gọi TRỞ NÊN MỘT HÀI NHI GIÊ-SU SỐNG ĐỘNG trong chính gia đình, giáo xứ và môi trường của mình; thể hiện qua việc sống lời dạy của thánh Phao-lô: Phải từ bỏ lối sống vô luân và những đam mê trần tục mà sống chừng mực, công chính và đạo đức.

Cộng đoàn phụng vụ thân mến! Những gì chúng ta vừa bàn bạc ở trên nghe có vẻ rất dễ dàng để có thể giữ được Luật Chúa. Nhưng những ai đã, đang trải qua đời sống gia đình, mới hiểu được những khó khăn, nghịch cảnh ngoài ý muốn gây ra đau khổ như thế nào. Tôi tin chắc rằng, bản thân những người đang sống trong bế tắc của đời sống gia đình cũng không bao giờ muốn mình lỗi luật Chúa.
        Để chứng minh đều đó, xin cộng đoàn dành thêm một ít phút nữa thôi để nghe một bức tâm thư, của một em thiếu nhi gửi cho Chúa Hài Đồng, nhân dịp lễ Giáng Sinh.

THƯ GỬI CHÚA HÀI ĐỒNG

        Kính gửi Chúa Hài Đồng!

        Chúa Hài Đồng ơi! Ngày nào cũng vậy, mỗi khi đi ngủ là mẹ lại khóc. Con hỏi tại sao mẹ khóc, mẹ nói nếu con ngoan, chăm học thì mẹ sẽ không khóc nữa.

Để mẹ không buồn, không khóc, mỗi sáng con tự thức dậy rửa mặt đánh răng, dù rằng con rất thích ngủ nướng. Mỗi buổi đến trường con chăm chú học dù con rất thích chơi đùa với các bạn. Mỗi bữa cơm con tự động ăn dù có những ngày phải ăn cơm với cá, mà con ghét nhất là cá. Mỗi buổi chiều, con tự một mình đi lễ mà không cần mẹ nhắc nhở. Chúa ơi, con cố gắng thật ngoan, chăm học…nhưng không biết tại sao đêm đêm mẹ con vẫn khóc?

Con còn nhớ năm ngoái, sau khi đi lễ Giáng Sinh về, ba mẹ cãi nhau. Thật ra con cũng đã chứng kiến biết bao nhiêu lần ba mẹ cãi nhau như thế. Nhưng lần này, linh cảm báo cho con rằng, con sẽ không bao giờ được nhìn thấy ba mẹ cãi nhau nữa.
Vậy là mẹ dẫn con về nhà ngoại, rồi ở luôn không về nhà mình nữa. Và từ khi đó, con không bao giờ gặp lại ba; và cũng từ khi đó, đêm nào mẹ cũng khóc.
        Chúa Hài Đồng ơi, năm nay con lên lớp một rồi, con đã biết đánh vần, biết đọc chữ. Bữa hôm, một tờ giấy nhàu nát dưới gối mẹ rớt ra, con vô tình đọc được vài chữ in đậm:

ĐƠN LY HÔN

Chúa ơi, bạn con nói, ly hôn nghĩa là ba mẹ mày không bao giờ về ở với nhau nữa đâu.

        Có thật như thế không, Chúa Hài Đồng?

        Nếu vậy, thà ngày ngày, con được nhìn thấy ba mẹ cãi nhau, còn hơn là đêm đêm nhìn thấy mẹ khóc. Thà ngày ngày, con được nhìn thấy ba mẹ gây gỗ, còn hơn là con không bao giờ được gặp lại ba con nữa. 


Kính thưa cộng đoàn phụng vụ! Khởi đầu bài chia sẻ, tôi tuyên bố có vẻ hùng hồn, làm như thấu hiểu, đồng cảm với thân phận con người lắm. Nếu tôi là Thiên Chúa thì tôi sẽ cho phép li dị, cho phép phá thai, ủng hộ hôn nhân đồng tính. Thiết nghĩ nhiều người trong chúng ta cũng có suy nghĩ giống tôi. Và cho rằng suy nghĩ như thế là tiến bộ, là văn minh, là hợp với thời đại.

Suy nghĩ như thế là hoàn toàn sai lầm thưa cộng đoàn!

Hãy nhìn lại đi,
-        nhìn lại cách mà chúng ta đang giải quyết những mâu thuẫn trong đời sống gia đình,
-        nhìn lại cách mà chúng ta cho rằng phá thai là chọn lựa tốt nhất,
-        nhìn lại cách chúng ta đối xử với những người thuộc giới tính thứ ba;
có thật sự mang lại cho chúng ta hạnh phúc hay không? Hay chúng ta lại tiếp tục bế tắc, đau khổ, để rồi trầm ải, trầm luân ngay khi còn sống ở đời này.
Vậy thì trên thực tế, biết bao gia đình đang gặp khó khăn thử thách, đứng trên bờ vực của chia ly, phân tán; biết bao nhiêu phụ nữ không còn chọn lựa nào khác ngoài việc phải giết đi đứa con đang tượng hình trong bụng mình; biết bao nhiêu người thuộc giới tính thứ ba cũng đang khao khát được chấp nhận, được yêu thương; thì làm thế nào để cứu vãn tình thế đây, để có thể giữ được luật Chúa cách trọn vẹn đây? 
        Tôi xin lỗi vì không thể trả lời câu hỏi này. Nhưng xin được nói rằng: Giáng Sinh không là thời gian chỉ để mãi mê vui chơi, chụp ảnh, ăn nhậu..., và các sinh hoạt tục hóa khác. Giáng Sinh chính là thời gian tốt nhất để lắng đọng, chiêm ngắm Hài Nhi Giê-su bị con người khước từ ngay từ khi xuống trần; để nhìn lại gia đình mình; nhìn lại bản thân mình; nhìn lại trách nhiệm của mình; nhìn lại biết bao trẻ em đang khao khát được sống, khao khát có đầy đủ cha mẹ như tâm sự em nhỏ trong bức tâm thư chúng ta vừa nghe. Để rồi, trước mặt Chúa, mỗi người chúng ta phải tự có câu trả lời cho chính cuộc đời của mình. Amen.

Lm. Mar - Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2018

Lễ Giáng Sinh - NẾU TÔI LÀ THIÊN CHÚA!


Lễ Giáng Sinh – Lễ Đêm 24.12.2018
Is 9, 1-6; Tt 2, 11-14; Lc 2, 1-14

NẾU TÔI LÀ THIÊN CHÚA!

Kính thưa cộng đoàn!
Trong đêm linh thánh này, đêm trời đất giao hòa, đêm mà con người và Thiên Chúa gặp nhau. Chúng ta cùng vỗ một tràng pháo tay thật lớn, thật dài, để Mừng Lễ Chúa Giáng Sinh.

XIN CÁM ƠN CỘNG ĐOÀN!

Vâng! Trong đêm linh thánh, tràn đầy không khí vui tươi như thế này, lẽ ra không nên nói những điều tiêu cực, tuy vậy, xin được mở đầu bài chia sẻ hôm nay với một trích đoạn trong Thư Gửi Các Gia Đình Công Giáo của Hội Đồng Giáo Mục Việt Nam - 2016:“Chúng ta không thể phủ nhận thực tế này là tình trạng vợ chồng Công giáo ly thân và ly dị đang có chiều hướng gia tăng, cách riêng nơi các gia đình trẻ; bạo hành gia đình vẫn là điều nhức nhối; một số bạn trẻ sa đà vào lối sống buông thả về mặt tình dục, chủ trương sống chung, sống thử trước hôn nhân; tệ nạn phá thai lan tràn đến mức coi thường…

Khi nghe những điều như thế, cộng đoàn nghĩ gì?
Nhưng! Với tôi, tôi nghĩ rằng:

1.   Nếu tôi là Thiên Chúa tôi sẽ cho phép ly dị.
Bởi nếu vợ chồng không còn có thể chung sống được với nhau được nữa, nếu gia đình không còn là tổ ấm nữa, không còn là nơi bình yên để trở về nữa, thì còn cố níu kéo làm gì. Thôi thì hãy giải thoát cho nhau.

2.   Nếu tôi là Thiên Chúa, tôi sẽ cho phép phá thai.
Vì thà đứa trẻ không được sinh ra đời, còn hơn ra đời mà bị bỏ rơi, bị hắt hủi, bị giết chết cách tàn nhẫn bởi chính những người đã sinh ra chúng.

3.   Nếu tôi là Thiên Chúa, tôi sẽ cho phép hôn nhân đồng tính.
Có rất nhiều người sinh ra đã không có một đời sống tình yêu và tính dục như bao người khác. Họ luyến ái những người cùng giới tính với mình. Chính vì thế, họ bị khinh miệt, bị kỳ thị, bị bỏ rơi …thậm chí bị coi là bệnh hoạn, là biến thái…
Những người như thế, hoàn toàn không phải là lỗi của họ, họ cũng có quyền sống, quyền được yêu thương, quyền được kết hôn…

TUY NHIÊN, rất tiếc tôi không là Thiên Chúa, và tất cả chúng ta ở đây cũng không phải là Thiên Chúa. Thế thì tại sao Thiên Chúa lại cấm ly dị, cấm phá thai, và không cho kết hôn đồng tính?

CÂU CHUYỆN GỢI Ý

Trước khi trả lời cầu hỏi này xin phép kể hầu cho cộng đoàn một câu chuyện, mà chính bản thân tôi là người đã trải qua.
Tôi còn nhớ rất rõ một đề thi trong một môn mà tôi được học khi còn là sinh viên, nội dung như sau: Anh/chị hãy so sánh sự khác biệt cơ bản về lòng yêu thương con người giữa vị chủ tịch của chúng ta với Chúa Giê-su?
Tất cả các sinh viên Công giáo, trong đó có tôi, rất bối rối vì không biết trả lời câu hỏi này như thế nào? Và chủ trương của người ra đề, muốn chúng tôi phải trả lời như thế nào?
        Sau đó, giáo viên trả lời rằng: Vị chủ tịch của chúng ta yêu thương con người bằng cách đến với con người, đồng hành với con người, cụ thể là làm cách mạng để giải phóng dân tộc. Còn ông Giê-su thì cũng yêu con người đấy, nhưng là yêu từ trên cao, không đồng hành với con người…

Vâng thưa cộng đoàn! Một ông Giê-su mà người ta cho rằng xa cách với con người, yêu thương con người từ trên cao; thế thì tại sao hôm nay, hơn 1,3 tỷ người Công giáo trên thế giới mừng Lễ Chúa Giáng Sinh. Vì đêm nay: Đấng Cứu Độ đã sinh ra cho anh em.” (Lc 2, 11); “vì một trẻ thơ đã chào đời để cứu ta…danh hiệu của người là Cố Vấn Kỳ Diệu, Thần Linh dũng mãnh, người Cha muôn thủa, Thủ Lãnh hòa bình…” (Is 9,5).

Bài Tin mừng chúng ta vừa nghe tường thuật cho chúng ta biết thân phận làm người của Đức Giê-su. Vì muốn đồng hành với con người, yêu thương con người cách trọn vẹn nên Đức Giê-su không chỉ làm người, nhưng còn làm một con người sinh ra trong cảnh khốn cùng nhất, không một nơi nương náu, không một ai chấp nhận, giữa trời giá rét.
Quả thật, Vị Thiên Chúa mà người ta cho là ở trên cao đó, xa cách con người đó, nhưng đã hoàn toàn tự nguyện trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên người phàm nhân, sống như người trần thế. Không dừng lại ở đó: Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập giá, để cứu chuộc con người khỏi chết muôn đời. (x. Pl 2, 6-11).

Vì thế, nếu như vị lãnh tụ, một vĩ nhân nào đó mà người ta hết lòng ca ngợi vì đã có công làm cách mạng để giải phóng cho một dân tộc ở một thời điểm nào đó trong lịch sử; thì Đức Giê-su giải thoát con người được tự do khỏi ách nô lệ của ma quỷ, cho mọi người, mọi thời và mọi nơi. Người chính là ánh sáng soi lối con người đang lầm lũi trong tối tăm của bóng đêm sự chết: Đoàn dân đang lần bước trong tối tăm, đã thấy một ánh sáng huy hoàng; đám người sống trong vùng bóng tối nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi. (Is 9, 1).

 Đức Giê-su, một khi đã làm người cách trọn vẹn, thấu hiểu được thân phận con người nên đã ban ân sủng để đổi mới và cứu độ con người. Như lời của thánh Phao-lô gửi ông Ti-tô mà chúng ta vừa nghe trong bài đọc 2: “Ân sủng đó dạy chúng ta phải từ bỏ lối sống vô luân và những đam mê trần tục, mà sống chừng mực, công chính và đạo đức…” (Tt 2, 12)

Đến đây chúng ta có thể trả lời được câu hỏi tại sao luật Chúa không được ly dị, không được phá thai, và không được kết hôn đồng tính?

Thưa, Chúa đến thế gian để cho chiên được sống và sống dồi dào (x. Ga 10, 1-10). Do đó, Luật Chúa chính là luật yêu thương, luật mang lại sự sống. Sở dĩ, chúng ta đòi ly dị, đòi phá thai, đòi kết hôn đồng tính là vì nhiều người trong chúng ta vẫn tăm tối, chưa nhận ra ánh sáng chân lý của Đức Giê-su, để rồi vẫn tiếp tục sống vô luân và những đam mê trần tục.
-        Chính đời sống vô luân và những đam mê trần tục ấy nên nhiều người sống trong đời sống gia đình hễ gặp khó khăn một chút là đòi ly dị, lầm lỡ một tý là đòi phân ly, như kiểu hăm dọa lẫn nhau.

-        Chính sống vô luân và những đam mê trần tục ấy mà người ta phá thai một cách vô tội vạ, không một chút áy náy lương tâm.

-        Chính sống vô luân và những đam mê trần tục ấy mà người ta biện minh cho những quan hệ đồng giới. Thật vậy, quan hệ cùng giới “tự bản chất là vô trật tự. Chúng nghịch với luật tự nhiên. Chúng khép kín hành vi tính dục khỏi việc ban tặng sự sống. Chúng không phát xuất từ tính bổ sung thật sự về tình cảm và tính dục.” (Giáo Lý Số 2357)

        Nói đến đây, thì một câu hỏi đặt ra cho mỗi người chúng ta: Vậy với các gia đình đang gặp khó khăn có nguy cơ đổ vỡ rất cao; hoặc có những người rơi vào tình trạng bị buộc phải phá thai, hay có những người đồng tính cũng đang khao khát được yêu thương thật sự, thì làm thế nào để biến đổi được tình thế, để có thể giữ được luật Chúa?
        Thưa chúng ta chỉ có một chỗ dựa duy nhất. Đó chính là Đức Giê-su. Cụ thể là Chúa Giê-su Hài Đồng.
        Giáng Sinh không là thời gian chỉ để mãi mê vui chơi, chụp ảnh, ăn nhậu... Giáng Sinh còn là thời gian lắng đọng, để chiêm ngắm Hài Nhi nằm trong máng cỏ. Để nhận ra rằng:
-        Một Thiên Chúa vì yêu thương nên đã làm người, để hàn gắn những vết thương, đổ vỡ trong đời sống gia đình chứ không phải để phân ly chia rẽ.
-        Một Thiên Chúa vì yêu thương nên đã làm người, để cứu sống chứ không phải để giết chết, như bao nhiêu thai nhi và trẻ em bị chính cha mẹ ruột của mình sát hại.
-        Một Thiên Chúa vì yêu thương nên đã làm người, để đưa hôn nhân trở lại với trật tự ban đầu chứ không phải chỉ để sống theo bản năng tình dục, như một số người biện minh cho những lệnh lạc của mình.

Nói tóm lại, Mừng Lễ Chúa Giáng Sinh năm nay, mỗi người chúng ta, không phân biệt người sống đời thánh hiến hay ơn gọi gia đình, ai cũng được mời gọi, TRỞ NÊN MỘT HÀI NHI GIÊ-SU SỐNG ĐỘNG trong chính gia đình, và môi trường của mình. Để rồi chính mỗi người trở thành mối nối, hàn gắn mọi vết thương rạn nứt, là người cản ngăn người ta phá thai, và là người biết yêu thương đúng nghĩa.

Để kết thúc bài chia sẻ hôm nay, xin phép được thêm vài phút, để đọc cho cộng đoàn nghe một lá thư của một em nhỏ, gửi Chúa Hài Đồng nhân dịp lễ Giáng Sinh.

THƯ GỬI CHÚA HÀI ĐỒNG
--------------------------------
       
        Kính gửi Chúa Hài Đồng!

        Chúa Hài Đồng ơi! Ngày nào cũng vậy, mỗi khi đi ngủ là mẹ lại khóc. Con hỏi tại sao mẹ khóc, mẹ nói nếu con ngoan, chăm học thì mẹ sẽ không khóc nữa.
Để mẹ không buồn, không khóc, mỗi sáng con tự thức dậy rửa mặt đánh răng, dù rằng con rất thích ngủ nướng. Mỗi buổi đến trường con chăm chú học dù con rất thích chơi đùa với các bạn. Mỗi bữa cơm con tự động ăn dù có những ngày phải ăn cơm với cá, mà con ghét nhất là cá. Mỗi buổi chiều, con tự một mình đi lễ mà không cần mẹ nhắc nhở. Chúa ơi, con cố gắng thật ngoan, chăm học…nhưng không biết tại sao đêm đêm mẹ con vẫn khóc?

Con còn nhớ năm ngoái, sau khi đi lễ Giáng Sinh về, ba mẹ cãi nhau. Thật ra con cũng đã chứng kiến biết bao nhiêu lần ba mẹ cãi nhau như thế. Nhưng lần này, linh cảm báo cho con rằng, con sẽ không bao giờ được nhìn thấy ba mẹ cãi nhau nữa.

Mẹ dẫn con về nhà ngoại, rồi ở luôn không về nhà mình nữa. Và từ khi đó, con không bao giờ gặp lại ba; và cũng từ khi đó, đêm nào mẹ cũng khóc.

        Chúa Hài Đồng ơi, năm nay con lên lớp một rồi, con đã biết đọc chữ. Bữa hôm, một tờ giấy nhàu nát dưới gối mẹ rớt ra, con  vô tình đọc được vài chữ in đậm: ĐƠN LY HÔN. Bạn con nói, ly hôn nghĩa là ba mẹ mày không bao giờ về ở với nhau nữa đâu.

        Có thật như thế không, Chúa Hài Đồng?

        Nếu vậy, con ước gì:
Thà ngày ngày được nhìn thấy ba mẹ cãi nhau, còn hơn là đêm đêm nhìn thấy mẹ khóc.
Thà ngày ngày được nhìn thấy ba mẹ cãi nhau, còn hơn là con không bao giờ được gặp lại ba con nữa.  
                                                       
                                                Ký tên
                                                Gà con

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS


Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2018

SỐNG LÝ TƯỞNG THÁNH THỂ


Thứ Ba tuần II Mùa Vọng
Is 40, 1-11; Mt 18, 12-14

SỐNG LÝ TƯỞNG THÁNH THỂ

Kính thưa cộng đoàn! Thủ bản Huynh đoàn Thánh Thể, số 2 ghi rõ: “Lý tưởng của chúng ta là sống sung mãn mầu nhiệm Thánh Thể và giải bày ý nghĩa của mầu nhiệm ấy, ngõ hầu nước Đức Ki-tô trị đến và vinh quang Thiên Chúa rạng tỏ khắp trần gian. Để đáp lại ơn gọi đã lãnh nhận nơi Bí tích Thánh Tẩy, chúng ta làm chứng cho Đức Ki-tô giữa lòng xã hội loài người, và khởi đi từ Thánh Thể là nguồn mạch và chóp đỉnh toàn thể công cuộc Phúc Âm hóa, chúng ta đưa tinh thần Phúc âm vào mọi thực tại con người.”
Vâng! Lý tưởng của chúng ta là sống sung mãn mầu nhiệm Thánh Thể và giải bày ý nghĩa của mầu nhiệm ấy.
1.   Vậy! Sống sung mãn là sống như thế nào?
        Các bà, các mẹ và các chị ở đây chắc hẳn rất thích đá quý, hoặc kim cương. Bởi vì nó óng ánh, rất đẹp, dùng để làm đồ trang sức, rất quý giá mà mắc tiền.
Hãy tưởng tượng Thánh Thể là một viên kim cương đẹp và quý giá. Sở dĩ viên kim cương đẹp và lấp lánh là do có nhiều mặt, nhiều góc  cạnh. Với Thánh Thể cũng thế, mỗi một mặt ấy là một chiều kích, khía cạnh khác nhau. Chẳng hạn như: Chiều kích phục vụ, chiều kích hy sinh, chiều kích bác ái, chiều kích giáo hội, chiều kích hôn nhân, chiều kích tha tội, chiều kích hiện diện, hy tế, chiều kích hiệp thông…Tất cả các chiều kích này tập họp lại mới làm nên giá trị đích thực của Thánh Thể.
Vì thế, sống sung mãn mầu nhiệm Thánh Thể, TỨC LÀ: chúng ta sống trọn vẹn các chiều kích ấy. Đời sống của chúng ta phải là một đời sống bác ái, yêu thương, phục vụ, hy sinh, hiệp thông, …v.v, như những gì Thánh Thể có. Khi sống được như thế, có thể gọi chúng ta đang sống sung mãn mầu nhiệm Thánh Thể Chúa

2.   Điểm thứ hai đó là: Trình bày ý nghĩa của mầu nhiệm Thánh Thể cho mọi người.
Vâng! Một khi chúng ta sống tốt các chiều kích của bí tích Thánh Thể, chúng ta được mời gọi đi một bước nữa là trình bày ý nghĩa của Thánh Thể cho mọi người.
Nếu như các linh mục tu sĩ Dòng Thánh Thể có nhiệm vụ trình bày ý nghĩa của mầu nhiệm Thánh Thể thông qua những bài giảng, cử hành phụng vụ, mục vụ giải tội, mục vụ di dân, mục vụ huynh đoàn… thì khi chúng ta gia nhập hoặc quyết định tuyên hứa trong Huynh Đoàn Thánh Thể, chúng ta có nhiệm vụ loan truyền Thánh Thể bằng chính đời sống của mình. Đó là siêng năng và trung thành tuân giữ các điều luật của hội, trung thành chầu Thánh Thể và yêu mến Thánh Lễ.

3.   Cụ thể lời mời gọi trình bày ý nghĩa của mầu nhiệm Thánh Thể trong Mùa Vọng này mà chúng ta có thể làm, đó chính là ăn năn sám hối, quay trở về với Thiên Chúa.
Thật vậy, bài Tin mừng chúng ta vừa nghe đề cập đến dụ ngôn Chiên lạc trở về. Khi một con chiên lạc quay trở về, thì “Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì 99 con không bị lạc.” Mỗi người chúng ta trở về, sám hối không chỉ bằng việc đi xưng tội, hay tham dự các thánh lễ, nhưng hơn bất cứ ai hết, đã mang danh là hội viên của huynh đoàn Thánh Thể, chúng ta được mời gọi trở nên gương sáng cho những ki-tô hữu khác qua việc sám hối thực sự.
Sám hối thật sự tức là cần phải kèm theo hành động. Đó là quyết tâm sửa đổi bản thân, từ bỏ những ý riêng, trong gia đình bớt tranh cải giữa vợ chồng con cái, yêu thương nhường nhịn lẫn nhau. Ngoài giáo xứ thì bác ái, yêu thương, sẵn sàng cộng tác với cha xứ trong những công việc chung của giáo xứ…

Nói tóm lại, trong ngày tuyên hứa của các hội viên Huynh Đoàn Thánh Thể hôm nay, mỗi người chúng ta được mời gọi sống sung mãn mầu nhiệm Thánh Thể và trình bày ý nghĩa của mầu nhiệm ấy cho mọi người.
Sống sung mãn là sống mọi chiều kích, khía cạnh của Thánh Thể, qua đó trình bày tình yêu của Chúa Thánh Thể qua chính đời sống bác ái, yêu thương và phục vụ của mình.
Cầu chúc các hội viên tuyên hứa hôm nay, luôn là chứng nhân sống động cho Tình Yêu của Chúa Giê-su Thánh Thể cho mọi người xung quanh. Ngõ hầu, Nước Đức Ki-tô trị đến và vinh quang Thiên Chúa rạng tỏ khắp trần gian. Đúng như lời cha thánh Eymard tổ phụ của chúng ta hằng thao thức: “Tôi ao ước thế giới tràn ngập những tông đồ nhiệt thành để thức tỉnh thế giới khỏi tình trạng thờ ơ, lãnh đạm và uể oải.” Amen.

Thứ Năm tuần II Mùa Vọng


Thứ Năm tuần II Mùa Vọng
Is 41, 13-20; Mt 11,11-15

SỐNG LÝ TƯỞNG THÁNH THỂ

Kính thưa cộng đoàn! Bài Tin Mừng chúng ta vừa nghe nói về ông Gio-an Tẩy Giả, là tiếng hô trong hoang địa. Chúa Giê-su đã khẳng định: “Trong số phàm nhân lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gio-an tẩy giả.” Thật vậy, ông chính là vị ngôn sứ được sánh ngang hàng với vị ngôn sứ vĩ đại trong Cựu ước được xe lửa đưa về trời, đó chính là ông Ê-li-a.
Ông Gio-an tẩy giả có sứ mạng cao cả là giới thiệu Đức Giê-su cho mọi người. Ông đã sống trong hoang địa, ăn châu chấu và uống mật ong. Rao giảng và kêu gọi sám hối. Rồi khi Đức Giê-su bắt đầu rao giảng công khai, ông giới thiệu Chúa và lui vào sa mạc: Người cao trọng hơn tôi, và tôi không đáng cởi quai dép cho Người.”
Gợi lên hình ảnh Gio-an như thế, mỗi người chúng ta được mời gọi trở nên một Gio-an tẩy giả thứ hai, sống động, giới thiệu Chúa cho mọi người trong đời sống hằng ngày của chúng ta.

Thủ bản Huynh đoàn Thánh Thể, số 2 ghi rõ: “Lý tưởng của chúng ta là sống sung mãn mầu nhiệm Thánh Thể và giải bày ý nghĩa của mầu nhiệm ấy, ngõ hầu nước Đức Ki-tô trị đến và vinh quang Thiên Chúa rạng tỏ khắp trần gian. Để đáp lại ơn gọi đã lãnh nhận nơi Bí tích Thánh Tẩy, chúng ta làm chứng cho Đức Ki-tô giữa lòng xã hội loài người, và khởi đi từ Thánh Thể là nguồn mạch và chóp đỉnh toàn thể công cuộc Phúc Âm hóa, chúng ta đưa tinh thần Phúc âm vào mọi thực tại con người.”
Vâng! Lý tưởng của chúng ta là sống sung mãn mầu nhiệm Thánh Thể và giải bày ý nghĩa của mầu nhiệm ấy.
1.   Vậy! Sống sung mãn là sống như thế nào?
        Các bà, các mẹ và các chị ở đây chắc hẳn rất thích đá quý, hoặc kim cương. Bởi vì nó óng ánh, rất đẹp, dùng để làm đồ trang sức, rất quý giá mà mắc tiền.
Hãy tưởng tượng Thánh Thể là một viên kim cương đẹp và quý giá. Sở dĩ viên kim cương đẹp và lấp lánh là do có nhiều mặt, nhiều góc  cạnh. Với Thánh Thể cũng thế, mỗi một mặt ấy là một chiều kích, khía cạnh khác nhau. Chẳng hạn như: Chiều kích phục vụ, chiều kích hy sinh, chiều kích bác ái, chiều kích giáo hội, chiều kích hôn nhân, chiều kích tha tội, chiều kích hiện diện, hy tế, chiều kích hiệp thông…Tất cả các chiều kích này tập họp lại mới làm nên giá trị đích thực của Thánh Thể.
Vì thế, sống sung mãn mầu nhiệm Thánh Thể, TỨC LÀ: chúng ta sống trọn vẹn các chiều kích ấy. Đời sống của chúng ta phải là một đời sống bác ái, yêu thương, phục vụ, hy sinh, hiệp thông, …v.v, như những gì Thánh Thể có. Khi sống được như thế, có thể gọi chúng ta đang sống sung mãn mầu nhiệm Thánh Thể Chúa

2.   Điểm thứ hai đó là: Trình bày ý nghĩa của mầu nhiệm Thánh Thể cho mọi người.
Vâng! Một khi chúng ta sống tốt các chiều kích của bí tích Thánh Thể, chúng ta được mời gọi đi một bước nữa là trình bày ý nghĩa của Thánh Thể cho mọi người.
Nếu như các linh mục tu sĩ Dòng Thánh Thể có nhiệm vụ trình bày ý nghĩa của mầu nhiệm Thánh Thể thông qua những bài giảng, cử hành phụng vụ, mục vụ giải tội, mục vụ di dân, mục vụ huynh đoàn… thì khi chúng ta gia nhập hoặc quyết định tuyên hứa trong Huynh Đoàn Thánh Thể, chúng ta có nhiệm vụ loan truyền Thánh Thể bằng chính đời sống của mình. Đó là siêng năng và trung thành tuân giữ các điều luật của hội, trung thành chầu Thánh Thể và yêu mến Thánh Lễ.

Như vậy, để trở thành một Gio-an tẩy giả thứ hai, chúng ta cần sống trọn vẹn lý tưởng mà cha Thánh Eymard đã vạch ra cho chúng ta. Sống sung mãn và trình bày ý nghĩa mầu nhiệm Thánh Thể cho con người ngày nay.
Trong phận vụ là một hội viên Thánh Thể, chúng ta sống sung mãn mầu nhiệm Thánh Thể bằng việc siêng năng chầu Thánh Thể, yêu mến Lời Chúa và cử hành Thánh Lễ.
Trình bày ý nghĩa của mầu nhiệm thánh thể bằng đời sống yêu thương, phục vụ từ trong chính đời sống gia đình, bớt tranh cải giữa vợ chồng con cái, yêu thương nhường nhịn lẫn nhau. Ngoài giáo xứ thì bác ái, yêu thương, sẵn sàng cộng tác với cha xứ trong những công việc chung của giáo xứ…

Nói tóm lại, trong ngày tuyên hứa của các hội viên Huynh Đoàn Thánh Thể hôm nay, mỗi người chúng ta được mời gọi trở nên một Gio-an thứ hai qua việc sống sung mãn mầu nhiệm Thánh Thể và trình bày ý nghĩa của mầu nhiệm ấy cho mọi người.
Cầu chúc các hội viên tuyên hứa hôm nay, luôn là chứng nhân sống động cho Tình Yêu của Chúa Giê-su Thánh Thể cho mọi người xung quanh. Ngõ hầu, Nước Đức Ki-tô trị đến và vinh quang Thiên Chúa rạng tỏ khắp trần gian. Đúng như lời cha thánh Eymard tổ phụ của chúng ta hằng thao thức: “Tôi ao ước thế giới tràn ngập những tông đồ nhiệt thành để thức tỉnh thế giới khỏi tình trạng thờ ơ, lãnh đạm và uể oải.” Amen.

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Tùy bút NHỮNG KẺ THA PHƯƠNG CỦA THỜI ĐẠI

Tùy bút NHỮNG KẺ THA PHƯƠNG CỦA THỜI ĐẠI ---|sss|--- Con đã ngồi suốt nhiều giờ trong tòa giải tội ở Giáo xứ Thánh Gia, Berlin, Đức qu...