Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2018

CHÚA NHẬT 26 TN – B – CĐ Ds 11,25-29; Gc 5, 1-6; Mc 9,38-43.45.47-48


CHÚA NHẬT 26 TN – B – CĐ
Ds 11,25-29; Gc 5, 1-6; Mc 9,38-43.45.47-48

LÀM THẾ NÀO ĐỂ TRỞ THÀNH MỘT CHUYÊN VIÊN TRUYỀN THÔNG TIN MỪNG?
        Chúng ta đang sống trong thời đại cách mạng truyền thông. Chưa bao giờ trong lịch sử loài người mà các phương tiện truyền thông lại phổ biến và dễ sử dụng đến thế. Truyền thông có những mặt tích cực như: mang con người xích lại gần nhau, dễ dàng cập nhật các thông tin, học hỏi, trau dồi kiến thức qua các phương tiện truyền thông… Bên cạnh đó, truyền thông cũng có những mối nguy hại: Rất nhiều những sự chia rẽ, tội phạm, sự xấu đầy dẫy trên các phương tiện truyền thông. Nếu chúng ta không sáng suốt, rất dễ rơi vào cạm bẫy của ma quỷ.
        Đặt nền tảng trên sứ điệp Lời Chúa Chúa nhật 26 Thường niên hôm nay, xin được chia sẻ với cộng đoàn đề tài: LÀM THẾ NÀO ĐỂ TRỞ THÀNH MỘT CHUYÊN VIÊN TRUYỀN THÔNG TIN MỪNG?

        Muốn trở thành một chuyên viên truyền thông Tin mừng ta cần hội đủ 3 yếu tố sau:

1.   Để trở thành một chuyên viên truyền thông Tin mừng điều đâu tiên cần có đó là phải biết lắng nghe Lời Chúa qua tiếng nói của Thần Khí.

Bài tin mừng chúng ta vừa nghe đề cập đến việc ông Gio-an cảm thấy khó chịu khi nhiều người dùng Danh của Chúa mà trừ quỷ, vì thế ông đã ngăn cản họ. Tuy vậy, Chúa Giê-su đã trả lời: “Đừng ngăn cản người ta, vì không ai lấy danh Thầy mà làm phép lạm, rồi sau đó lại có thể nói xấu về Thầy.” (Mc 9, 39).

        Thật vậy, việc trừ quỷ, hay tất cả những việc khác, đặc biệt là trong công việc rao truyền Tin Mừng, đó không phải là một đặc quyền, đặc lợi của một tập thể hay cá nhân nào mà là của cả mọi người, những người mang danh Ki-tô hữu. Bởi Thần Khí Chúa hoàn toàn tự do và không lệ thuộc vào các cơ cấu phẩm trật. Thần Khí Chúa ban cho mỗi người ơn ích khác nhau. Thánh Phao-lô cũng đã nói: “Chính Người đã ban ơn cho kẻ này làm Tông đồ, người nọ làm ngôn sứ, kẻ khác nữa làm người loan báo Tin Mừng, kẻ khác nữa làm người coi sóc và dạy dỗ…”(Ep 4, 11-13).

        Ngay từ thời Cựu ước cũng đã có những người được Thần Khí Chúa ban ơn nhưng không để trở thành những ngôn sứ của Chúa. (Ds 11,29). Mà bài đọc 1 trích sách Dân số đã nói rõ điều đó.

        Như vậy, mỗi người chúng ta cũng được mời gọi lắng nghe Lời Chúa qua tiếng nói của Thần Khí. Để có thể lắng nghe được tiếng của Thần Khí thì buộc chúng ta phải thực tập. Bằng cách thường xuyên học hỏi Tin mừng, nghe giảng dạy, đặc biệt hơn cả là suy niệm Lời Chúa trước Chúa Giê-su Thánh Thể. Nếu chúng ta thường xuyên làm như thế, chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra được tiếng nói của Thần Khí trong đời sống hằng ngày.
         
2.   Muốn trở thành một chuyên viên truyền thông Tin mừng thì chúng ta cần phải biết sống Lời Chúa.

Lắng nghe Lời Chúa là một chuyện mà thực hành, sống Lời Chúa lại là một chuyện khác. Lời Chúa tuy rất dễ nhưng những đòi hỏi của Tin mừng lại rất khó thực hiện. Vì những giá trị của Nước Trời đôi khi trái ngược với não trạng của chúng ta. Vì thế Chúa cũng đã nói: “Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ Lời Thiên Chúa.” (Lc 11, 18).

Thực hành Lời Chúa đơn giản là sống giới răn mến Chúa yêu người.

·    Mến Chúa

Có nghĩa là chúng ta không bám vào bất cứ thứ gì ở đời này, đặc biệt là của cải vật chất. Những ai bám vào của cải trần gian này sẽ phải gặp cảnh hư nát. Như bài đọc 2 trích thư của thánh Gia-cô-bê có nói: “ hỡi những kẻ giàu có, các ngươi hãy than van rên rỉ về những tai họa sắp đổ trên đầu các ngươi.” (Gc 5, 1)

·    Yêu người

Cụ thể như bài Tin mừng hôm nay Chúa gợi ý cho chúng ta 2 điều. Đó là chuyên cần làm phúc bố thí và không làm cớ vấp phạm cho những kẻ bé mọn. (x. Mc 9, 41 - 48)
Như vậy, để có thể trở thành một chuyên viên truyền thông Tin mừng thì chúng ta cần sống Lời Chúa mỗi ngày. Đó là một đời sống mến Chúa và yêu người.

3.   Một chuyên viên truyền thông đích Tin Mừng thực thì cần thường xuyên rao truyền Lời Chúa cho mọi người.

Về điều này, Thánh Phao-lô đã khẳng định: “Thưa anh em, rao giảng Tin mừng không phải là lý do để tự hào, mà đó là một sự cần thiết bắt buộc tôi phải làm. Khốn thân tôi nếu tôi không rao giảng Tin mừng. (1 Cr 9, 16).”
Cũng vậy, sau khi nghe và thực hành Lời Chúa qua tiếng nói của Thần Khí thì chính Thần Khí cũng sẽ tác động khiến chúng ta ra đi loan báo Tin Mừng.

Loan báo Tin mừng không chỉ bằng lời nói, lời rao giảng mà quan trọng là qua cách sống của chúng ta. Một đời sống bác ái yêu thương. “Vì cứ dấu này người ta sẽ nhận ra anh em là một đệ Thầy, đó là anh em hãy yêu thương nhau.”(Ga 13, 35).  

Nói tóm lại, Mỗi người chúng ta được mời gọi trở thành một chuyên viên truyền thông  Tin mừng của Chúa.
Thoạt nghe đến truyền thông, chúng ta thấy không liên quan mấy đến chúng ta. Nhưng chúng ta nên nhớ rằng, một khi đã lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội, chúng ta trở thành một ngôn sứ của Chúa. Ngôn sứ có nghĩa là rao truyền Lời Chúa cho mọi người. Như vậy, ai trong chúng ta cũng có nhiệm vụ truyền thông Tin mừng cho. Chúng ta truyền thông bằng chính đời sống của mình. Đó chính là một đời sống tích cực, bác ái, yêu thương. Amen.
Cầu chúc cho mỗi người chúng ta, dù trong phận vụ và vai trò nào thì chúng ta cũng trở thành một chuyên viên truyền thông Tin Mừng đích thực. Có như thế, Nước Chúa sẽ ngày càng phát triển và triều đại Thiên Chúa sẽ hiển trị khắp trần gian. Amen.

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSs


Thứ Ba, 25 tháng 9, 2018

TÔI ĐÃ SỐNG CHỮ HIẾU NHƯ THẾ NÀO? (Lễ An Táng: Mt 28:1-8)


TÔI ĐÃ SỐNG CHỮ HIẾU NHƯ THẾ NÀO?
(Lễ An Táng: Mt 28:1-8)


Kính thưa cộng đoàn! Khi còn sống ở trần gian, Chúa Giê-su đã tiên báo, sau khi chết chưa đủ 3 ngày thì Người đã sống lại. Tuy vậy, các môn đệ của Chúa trong cơn hoảng loạn đã không nhớ điều đó. Vì thế, đang khi trời còn sáng, các bà đi tìm người sống giữa những kẻ chết vì quên lời dạy của Thầy. Chính lúc này sứ thần hiện ra loan báo Tin mừng Phục sinh: “Người đã trỗi dậy từ cõi chết,và hãy mau chóng loan báo cho các tông đồ hay.”
Vâng! Đức Kitô phục sinh đã chiến thắng mọi sự dữ và quyền lực của sự chết. Người chính là trưởng tử của những kẻ chết sống lại và tất cả những ai tin vào Người cũng sẽ được sống lại với Người.
Tất cả chúng ta ngồi đây, đều xác tín rằng: Chết không phải là ra đi vĩnh viễn nhưng là bước qua một sự sống mới, trở về với nguồn cội của mình là chính Thiên Chúa. Nếu còn vướng những tham sân si của trần gian thì sau một thời gian thanh luyện, sẽ được hưởng hạnh phúc thiên đàng. Cụ bà Tê-rê-sa của chúng ta đây, sau thời gian làm người và làm con Chúa đã được Chúa gọi về trong sự thương tiếc của con cháu. Chúng ta xác tín sớm muộn gì Chúa cũng đưa bà về Thiên Quốc. Tuy vậy, trong thân phận làm người chắc hẳn không ít lần bà có những lầm lỗi mà giờ đây bà không còn cơ hội để sửa đổi nên cần sự cầu thay nguyện giúp của con cháu, của tất cả chúng ta, những người còn đang sống.
Hiểu như thế là đúng với Giáo lý của Giáo hội. Tuy nhiên, cũng từ cách hiểu như thế, nên nhiều người có một cái nhìn lệch lạc về Chữ Hiếu. Họ cứ nghĩ rằng cứ cầu nguyện, xin lễ cho ông bà cha mẹ là làm tròn chữ hiếu. Do vậy, khi các ngài còn sống lại không chăm sóc, không yêu thương, không lo lắng cho các ngài, đến khi các ngài qua đời lại đọc kinh cầu nguyện, xin lễ. Liệu rằng, làm nhưng vậy, chúng ta có thực sự làm tròn chữ hiếu hay chưa?

Nhạc sĩ Trần Tiến có một ca khúc rất hay về Mẹ:Mẹ ơi con đã già rồi, con ngồi nhớ mẹ khóc như trẻ con. Mẹ ơi con đã già rồi, con ngồi nhớ mẹ, nhớ ngôi nhà xưa…” Vâng! Ai trong chúng ta rồi cũng sẽ lớn, lấy vợ lấy chồng, có con có cái, rồi cũng làm cha làm mẹ, rồi cũng sẽ già... nhưng có lẽ kí ức về một thời tuổi thơ, kí ức một thời tối ngủ được gối lên tay cha, chui vào vạt áo mẹ có lẽ sẽ không bao giờ phai nhòa trong tâm trí chúng ta. Để rồi đến một lúc nào đó, trước những va vấp sóng gió của cuộc đời, khi mà không còn ai bên cạnh thì bóng dáng cha mẹ bỗng nhiên ùa về trong ký ức, làm sóng sánh nụ cười, xốn xang lồng ngực.
Rất nhiều người trong chúng ta, hễ nhắc đến cha mẹ lại khiến chúng ta rơi nước mắt. Bởi cha mẹ là một điều gì đó rất cao quý và thiêng liêng mà Thiên Chúa đã ban tặng. Nhưng thử hỏi được mấy người trong chúng ta có những hành động cụ thể, quyết tâm trong đời sống để báo hiếu cho cha mẹ.
Trong tâm tình trong thánh lễ an táng của cụ bà Tê-rê-sa hôm nay mỗi người chúng ta cần đặt lại câu hỏi: TÔI ĐÃ SỐNG CHỮ HIẾU NHƯ THẾ NÀO?

Người xưa có câu: “Bách thiện hiếu vi tiên”. Nghĩa là: Trăm cái thiện thì chữ Hiếu đứng đầu. Chữ Hiếu không chỉ là nhân bản con người mà còn là luật Chúa.
Con cái có hiếu với cha mẹ cần được thể hiện qua 3 việc làm cụ thể sau đây:
1.   Trước hết là chia sẻ vật chất:
Con cái phải có bổn phận phụng dưỡng cha mẹ, lo cho cha mẹ, không để các ngài thiếu thốn vật chất. Nhiều người, cứ nghĩ rằng cha mẹ phải cho con chứ con cái không cần cho cha mẹ. Hoặc cho cha mẹ cái gì đó thì kể lể, than vãn, hoặc biện lý do rằng mình quá nghèo, quá thiếu thốn... Nhưng thử hỏi, cha mẹ của chúng ta, dù nghèo cỡ nào đi nữa thì cũng không để chúng ta chết đói, không bỏ rơi chúng ta, các ngài cho chúng ta cả cuộc đời mà có bao giờ than vãn gì đâu. Vậy mới thấy câu nói cha mẹ nuôi con biển trời lai láng, con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngàythấm thía dường bao.

2.   Kế đến, báo hiếu cho cha mẹ là phải biết dành nhiều thời giờ ở bên cạnh cha mẹ.
Nhiều người, hay biện minh: vì công việc, vì ở xa, vì không đủ thời gian nên chẳng mấy khi thăm nom cha mẹ. Thảo kính cha mẹ không phải là chuyện gởi tiền trợ cấp đều đặn hàng tháng, hay cho các ngài những món quà này quà nọ... nhưng thảo kính cha mẹ còn thể hiện ở chỗ biết về bên các ngài trong những ngày nghỉ, thăm hỏi, chăm sóc, hiện diện, an ủi, đỡ đần và yêu thương. Càng già, càng cảm thấy cô đơi, tủi thân, tâm lý các ngài càng mong muốn có con cháu bên cạnh để hỏi han thưa gửi, để chuyện trò...
Vậy thì những ai còn cha còn mẹ, đừng biện lý do này lý do kia nữa, hãy biết sắp xếp thời gian mà về bên cha mẹ, dù chỉ là một vài phút ngắn ngủi

3.   Cuối cùng, phải cầu nguyện cho cha mẹ khi các ngài qua đời.
Như đã nói ở trên, khi cha mẹ qua đời, trong thân phận con người, chắc chắn các ngài còn những khúc mắc, lỗi phạm đến Chúa và tha nhân, vậy nên chúng ta phải có nhiệm vụ đọc kinh, xin lễ, và thực hành những hy sinh mà cầu nguyện cho các ngài.

Nói tóm lại, trong Thánh Lễ An táng của cụ Tê-rê-sa hôm nay, mỗi người chúng ta được Lời Chúa soi sáng, để rồi chúng ta biết sống trọn chữ hiếu. Sống chữ hiếu đích thực đó chính là:
·       Biết chia sẻ vật chất cho cha mẹ.
·       Biết dành nhiều thời giờ ở bên cạnh cha mẹ.
·       Phải cầu nguyện cho cha mẹ khi các ngài qua đời
Cộng đoàn phụng vụ thân mến! Chúng ta thử tưởng tượng đến khung cảnh những ngày cuối năm, khi mà không khí tết trở nên chộn rộn khắp mọi nơi, người người, nhà nhà đang háo hứa đón mùa xuân mới. Đêm giao thừa, cả gia đình cùng nhau đi lễ. Sáng mùng một, sau thánh lễ rạng đông, con cháu cùng quy tụ đông đủ để cùng nhau chúc tuổi ông bà, cha mẹ. Thế nhưng, nhiều gia đình, trong đó có các con cháu của cụ bà Tê-rê-sa đây, sẽ buồn lắm, bởi chẳng còn thấy bóng dáng của ông bà, cha mẹ ngồi đấy, quây quần bên con cháu nữa. Chỉ còn lại hai tấm ảnh trên bàn thờ với ba nén hương trầm, như chứng kiến tất cả những buồn vui của con cháu.
Vâng! Thưa cộng đoàn, đừng đợi đến khi ông bà, cha mẹ qua đời rồi chúng ta mới báo hiếu. Hãy yêu thương, chăm sóc và ở bên ngay khi các ngài còn sống với chúng ta, bởi:mẹ già như chuối chín cây, gió lay mẹ rụng con phải mồ côi. Mồ côi tội lắm ai ơi, đói cơm khát nước biết người nào lo.” Amen.

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2018

LỄ THÁNH MÁT-THÊU


LỄ THÁNH MÁT-THÊU
Ep 4, 1-7.11-13; Mt 9, 9-13
LỜI DẪN ĐẦU LỄ
        Kính thưa cộng đoàn! Hôm nay chúng ta cử hành thánh lễ để kính nhớ thánh Mát-thêu, tác giả sách Tin mừng.
        Thánh Mát-thêu là một trong nhóm 12 tông đồ. Ngài là nhân viên thu thuế, được Chúa Giê-su gọi lúc ngồi ở bàn thu thuế. Thánh Mát-thêu còn có tên gọi khác là Lêvi, ngài là một trong 4 tác giả viết sách Tin mừng.
        Mừng lễ thánh Mát-thêu và nhất là qua việc Chúa Giê-su kêu gọi Ngài làm tông đồ, chúng ta nhận ra rằng, mỗi chúng ta cũng được Chúa mời gọi trở thành tông đồ của Chúa khi chúng ta chịu phép rửa tội.
        Dâng Thánh lễ này, chúng ta cầu xin Chúa ban ơn cho mỗi chúng ta biết lắng nghe tiếng Chúa để có thể đáp lại lời mời gọi của Người.
        Giờ đây chúng ta cùng thành tâm sám hối để xứng đáng cử hành Mầu Nhiệm Thánh.


BÀI GIẢNG
AN VUI TRONG ĐỊA VỊ CHÚA ĐÃ ĐẶT

1.   Đứng núi này trông núi nọ
Kính thưa cộng đoàn!
        Người xưa có câu: Đứng núi này, trông núi nọ. Nghĩa là không thỏa mãn với vị trí hoặc những thứ mình đang có. Hễ thấy điều gì chướng tai gai mắt, hay trái ý với mình thì chúng ta hay nói rằng: Tôi mà là người đó, tôi sẽ làm thứ này thứ kia. Điều này cũng rất thường gặp trong các sinh hoạt của giáo xứ. Chẳng hạn chúng ta không vừa ý với cha xứ hoặc một ai đó trong hội đồng mục vụ, chúng ta thường nói: Tôi mà làm cha xứ tôi sẽ làm thứ này thứ kia cho giáo xứ. Tôi mà làm trưởng ban hành giáo tôi sẽ có nhiều chương trình cho giáo xứ…Chúng ta nghĩ nếu mình là người này người kia thì mình sẽ làm rất tốt, trong khi, hiện tại trong vai trò làm cha, làm mẹ chúng ta lại không chu toàn trách nhiệm của mình.
Vâng! Ai trong chúng ta cũng được mời gọi cộng tác với Chúa trong việc làm cho Nước Thiên Chúa được lan rộng khắp nơi, tùy theo môi trường, khả năng và ơn riêng Chúa ban. Bài đọc 1 trích thư của thánh Phao-lô gửi tín hữu Ê-phê-xô cho chúng ta biết điều đó: “Mỗi người chúng ta đã nhận được ân sủng tùy theo mức độ Đức Ki-tô ban cho. Và chính Người đã ban ơn cho kẻ này làm Tông đồ, người nọ làm ngôn sứ, kẻ khác làm người loan báo Tin mừng, kẻ khác nữa làm người coi sóc và dạy dỗ…” (Ep 4, 7-11)
       
        Vấn đề ở đây là chúng ta hay nhìn người khác để rồi đánh giá, và cho rằng mình mà có chức vụ đó mình sẽ làm tốt hơn nhiều. Nghĩ như thế thật không hay chút nào. Bởi những chức vụ trong Giáo hội không phải do ý muốn của con người nhưng hoàn toàn là ân ban và Lòng Thương Xót của Thiên Chúa.

2.   Đáp lại lời mời gọi của Chúa
        Chẳng hạn như trong Tin mừng theo thánh Mát-thêu vừa nghe, chính ngài tường thuật lại cho chúng ta biết ơn gọi vô cùng kỳ diệu của ngài. Chỉ qua một cuộc gặp gỡ với Chúa Giê-su mà cuộc đời thánh nhân đã bước qua một trang mới. “Khi ấy, Đức Giê-su đi ngang qua trạm thu thuế, thì thấy một người tên Mát-thêu đang ngồi ở đó. Người bảo ông: Anh hãy theo tôi! Ông đứng dậy đi theo Người.” (Mt 9,9). Thật là khó tin. Làm sao chúng ta có thể theo ai được chỉ với một câu nói “hãy theo tôi!”.
Vâng! Sỡ dĩ trước lời mời gọi của Chúa, thánh Mát-thêu mau chóng thực thi là vì lời mời gọi này không đơn thuần là một lời mời gọi mà còn là một mệnh lệnh. Và đã là mệnh lệnh của Thiên Chúa thì không gì không thể làm được. Chúng ta nhớ đến mệnh lệnh của Thiên Chúa trong công cuộc tạo dựng. Hãy có thứ này, hãy có thứ kia, và tức thì liền có như vậy. Hoặc nhiều lần Chúa Giê-su trừ quỷ hay chữa lành, Người cùng dùng mệnh lệnh, ma quỷ xuất khỏi, bệnh tật biến hết. Mệnh lệnh này chúng ta cũng thấy qua việc kêu gọi thánh Phê-rô và An-rê (Mc 1, 16) hoặc các tông đồ khác. Lời đó, thúc đẩy bên trong linh hồn con người, khiến chúng ta không thể từ chối được.
        Như vậy, việc thánh Mát-thêu trở thành tông đồ, đó không chỉ là một lời mời gọi nhưng còn là một mệnh lệnh của Chúa. Chúa muốn thánh Mat-thêu cộng tác với Chúa trong việc loan báo Tin mừng cho thế gian.
        Hơn nữa, việc được chọn lựa để trở thành tông đồ, thánh sử, không phụ thuộc vào bản thân của đương sự, nhưng lệ thuộc hoàn toàn vào tự do và Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Hầu hết các tông đồ không phải là người đạo đức, tốt lành hay có học thức, nhưng Chúa mời gọi các ngài chỉ vì Chúa muốn mà thôi. Ở đây cũng thế, thánh Mát-thêu được mời gọi không vì ngài giỏi giang hay tốt lành, thậm chí ngài chỉ là một con người tội lỗi công khai vì cộng tác với ngoại bang. Thế nhưng Chúa vẫn mời gọi. Điều đó cho thấy, Chúa gọi làm tông đồ không lệ thuộc vào bản thân đương sự nhưng lệ thuộc vào tự do và lòng thương xót của Thiên Chúa.
        Như vậy, qua việc Chúa Giê-su chọn gọi thánh Mát-thêu trở thành tông đồ của Chúa, chúng ta nhận ra rằng mỗi người chúng ta cũng được Thiên Chúa mời gọi trong việc loan báo Danh Chúa cho thế gian. Tùy theo khả năng và ân ban riêng mà Chúa trao cho chúng ta những sứ vụ khác nhau. Có người làm chức vụ này, có người làm chức vụ kia, có người được trao những nhiệm vụ to lớn, cũng có người chỉ được trao những trách nhiệm nhỏ bé.

3.   An vui trong địa vị Chúa đã đặt
        Nếu như các linh mục tu sĩ có nhiệm vụ dạy dỗ và rao giảng Lời Chúa trong môi trường lớn, cấp Giáo hội, giáo xứ thì mỗi chúng ta được mời gọi an vui trong địa vị Chúa đã đặt. Đó là trở thành ngôn sứ cho Chúa trong chính môi trường và địa vị của mình. Là một người chồng, người cha, chúng ta có trách nhiệm làm chứng cho Chúa cho vợ con. Cũng vậy, là một người vợ, người mẹ, chúng ta được mời gọi an vui trong địa vị Chúa đã đặt qua việc trở thành dấu chỉ của sự hiệp nhất, nối kết các thành viên. Là những đứa con trong gia đình, chúng ta cộng tác với Chúa qua việc tôn trọng và kính yêu tuân phục cha mẹ.

        Nói tóm lại, trong ngày mừng kính Thánh Mát-thêu tông đồ, chúng ta nhận ra rằng ai trong chúng ta cũng được mời gọi cộng tác với Chúa trong việc làm cho Nước Chúa ngày càng rộng lớn.
Đừng nghĩ mình sẽ được trao những trọng trách to lớn, tốt nhất là hãy an vui trong địa vị Chúa đã đặt và chu toàn những trách nhiệm mà Chúa đã ban.
Trách nhiệm đó đơn giản chỉ là làm chứng cho Chúa trong chính môi trường gia đình. Để qua cuộc sống của mình, chúng ta trở thành lời chứng cho Chúa, qua đó mang lại Ơn Cứu Độ không chỉ cho bản thân mà cho mọi thành viên trong gia đình. Amen.

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2018

Thứ Sáu tuần XII TN – Lễ Lòng Thương Xót (1Cr 4, 1-5; Lc 5, 33-39) LÀM THẾ NÀO ĐỂ PHÉP LẠ XẢY RA?


Thứ Sáu tuần XII TN – Lễ Lòng Thương Xót
(1Cr 4, 1-5; Lc 5, 33-39)
LỜI DẪN ĐẦU LỄ
        Kính thưa cộng đoàn! Hôm nay ngày thứ sáu đầu tháng, chúng ta tụp họp nhau đây lúc 3g chiều để cử hành cuộc khổ nạn của Chúa qua Thánh lễ này. Cách đây 2000 năm trước, cũng vào ngày thứ sáu, Chúa chúng ta đã hy sinh thân mình, đổ hết những giọt máu cuối cùng để mang lại sự sống cho chúng ta.
        Sự hy sinh mạng sống chính là quà tặng lớn nhất mà Chúa đã ban cho chúng ta. Vì vậy, ngay thứ quý giá nhất Người còn ban cho chúng ta vậy thì thiết chi những điều nhỏ nhoi mà chúng ta xin Chúa trong Thánh lễ này mà Chúa lại không ban cho chúng ta.
        Dâng thánh lễ này, chúng ta cảm tạ vì sự hy sinh cao cả của Chúa để cho chúng ta được sống. Không những thế, mỗi người chúng ta còn được mời gọi thay đổi đời sống để phù hợp với sự sống mới này.
        Giờ đây chúng ta cùng thành tâm sám hối để xứng đáng cử hành Mầu Nhiệm Thánh.


BÀI GIẢNG
LÀM THẾ NÀO ĐỂ PHÉP LẠ XẢY RA?
        Kính thưa cộng đoàn! Tất cả chúng ta ngồi đây nơi nhà thờ này đều mong muốn Chúa ban ơn cho chúng ta điều gì đó. Chẳng hạn như sức khỏe, sự bình an, hay xin cho có công ăn việc làm, hoặc xin ơn biến đổi cho những người thân của chúng ta, hoặc xin ơn lành bệnh, xin ơn trả được nợ, …
        Chúng ta cầu xin và hy vọng Chúa sẽ ban cho chúng ta như lòng sở nguyện. Tuy vậy, trên thực tế, ít người trong chúng ta nhận được những phép lạ nhãn tiền. Chúng ta chỉ nghe thấy phép lạ xảy ra cho ai đó, ở đâu đấy chứ không phải ở đây, hoặc ban cho chính chúng ta.

        Vậy một câu hỏi đặt ra cho chúng ta: Làm thế nào để phép lạ xảy ra cho chính bản thân tôi?

        Bài tin mừng hôm nay mở ra cho chúng ta qua cuộc nói chuyện giữa Chúa Giê-su và những người Pha-ri-siêu. Tuy vậy, chúng ta chỉ chú ý đến dụ ngôn mà thôi. Chúa nói: “Chẳng ai xé áo mới lấy vải và áo cũ, vì như vậy không những họ xé áo mới, mà miếng vải áo mới cũng không ăn với áo cũ…Không ai đổ rượu mới vào bầu da cũ, vì như vậy rượu mới sẽ làm nứt bầu, sẽ chảy ra và bầu cũng hư…” (x. Lc 5, 36-39)
        Khi nói hai dụ ngôn này, Chúa Giê-su muốn nhấn mạnh, Người chính là rượu mới và áo mới. Để có thể đón nhận Người đòi hỏi chúng ta phải thay đổi con người mới cho phù hơp với sự mới mẻ của Chúa. Không có sự nhập nhằng giữa mới và cũ, giữa ánh sáng và bóng tối. Chúng ta là con người cũ kỹ, tối tăm. Chúng ta muốn Chúa đến trong cuộc đời thì buộc phải thay đổi lối sống cho mới mẽ, từ bỏ tội lỗi và tà thần đển trở nên sáng sủa.
        Cũng vậy, khi chúng ta mong muốn phép lạ, nghĩa là chúng ta mong muốn có một sự mới mẻ của Chúa. Thế nhưng, làm sao chúng ta có thể đón nhận Đấng Toàn Năng, Toàn Thiện trong khi chúng ta chỉ là con người tội lỗi, bất toàn. Vì thế, để phép lạ có thể xảy ra trên cuộc đời của chúng ta, điều kiện tiên quyết đòi buộc chúng ta đó là: PHẢI THAY ĐỔI ĐỜI SỐNG.
        Chẳng hạn như chúng ta hay nghe những người ngoại đạo hay được ơn Chúa, hoặc được Chúa ban cho thứ này thứ kia. Sở dĩ phép lạ xảy ra với những người đó là vì họ biết đổi chiếc áo cũ, để mặc áo mới, biết đổi bầu da cũ để có thể chứa rượu mới. Nghĩa là họ từ một người không biết Chúa, không tin vào Chúa, thì nay họ thay đổi bằng cách tin và tín thác vào Chúa.

        Còn chúng ta thì sao? Chúng ta là những người đã tin Chúa, vậy chúng ta cần đổi mới như thế nào?

Thưa, những người Pha-ri-siêu cũng tin vào Thiên Chúa, nhưng họ luôn bám vào lề luật và nghĩ rằng giữ luật mới mang lại ơn cứu độ cho họ. Nghĩ như thế là hoàn toàn không chính xác. Chúa nói: “Ta muốn lòng nhân chứ không cần lễ tế.” (Mt 12, 7). Nghĩa là Chúa muốn chúng ta biết mến Chúa yêu người chứ không phải chỉ giữ luật mà thôi.
        Vì người Pha-ri-siêu đã không chịu thay đổi não trạng thành mới thế nên họ không thể đón nhận Chúa. Do vậy, chúng ta muốn được Chúa ban phép lạ đòi buộc chúng ta phải thay đổi lối sống mới trước đã. Lối sống mới đó chính là một lối sống tích cực qua việc mến Chúa yêu người bằng những việc làm cụ thể.

Nói tóm lại, qua Thánh lễ kính Lòng Thương Xót Chúa hôm nay, chúng ta nhận ra rằng, để phép lạ có thể xảy ra chúng ta cần một điều kiện. Điều kiện đó chính là thay đổi một lối sống mới, một con người mới, đó là một đời sống bác ái, yêu thương, mến Chúa yêu người. Bao lâu chúng ta không làm được việc này thì đừng mong Chúa sẽ làm phép lạ trên cuộc đời chúng ta. Amen.
Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS


Thứ Năm, 23 tháng 8, 2018

LỄ THÁNH NỮ MÔ-NI-CA BỔN MẠNG CÁC BÀ MẸ (Hc 26,1-4.13-16; Lc 7, 11-170) SỨC MẠNH CỦA NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT

LỄ THÁNH NỮ MÔ-NI-CA
BỔN MẠNG CÁC BÀ MẸ
(Hc 26,1-4.13-16; Lc 7, 11-17)


SỨC MẠNH
CỦA NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT

Kính thưa cộng đoàn! Không ai muốn khóc cả. Bởi nước mắt thường gắn liền với nỗi buồn. Và dĩ nhiên, có ai trong chúng ta lại muốn buồn phiền bao giờ. Tuy nhiên, sự buồn phiền và nước mắt có sức mạnh của nó. Vậy, sức mạnh của giọt nước mắt nằm ở chỗ nào?
Chúng ta thử tìm hiểu qua ba phụ nữ tiêu biểu sau, để xem đâu là sức mạnh từ những giọt nước mắt:
1.   Trước hết là Đức Ma-ri-a.
Sau lời xin vâng, Đức Ma-ri-a đã trải qua một cuộc hành trình đầy nước mắt. Ở đây chúng ta không kể ra từng chi tiết, từng biến cố mà Đức Ma-ri-a đã vượt qua, nhưng chỉ cần chiêm ngắm hình ảnh người phụ nữ ngồi ôm xác con ngay dưới chân thập giá cũng đủ để cho chúng ta thấy được Đức Ma-ri-a đã khóc nhiều như thế nào. Những giọt nước mắt của Đức Mẹ đã được Chúa nhận lời, qua việc làm cho Đức Giê-su trỗi dậy từ cõi chết.

2.   Người phụ nữ tiếp theo, xin cộng đoàn cùng chiêm ngắm đó chính là bà góa thành Na-im mà Tin mừng hôm nay đề cập đến.
Bà có mỗi một đứa con trai, và con của bà đã chết. Vì thế bà đã khóc than thảm thiết. Người phụ nữ Do thái không có vị trí nào trong xã hội, hoàn toàn lệ thuộc vào người nam. Vì thế, khi con của bà chết, xem như cuộc đời của bà cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Bà khóc thương đứa con đã chết cũng là khóc thương cho thân phận mình.
        Trước sự đau khổ và bế tắc của bà, một cuộc gặp gỡ định mệnh đã xảy ra làm thay đổi cuộc đời bà. Đức Giê-su đã đi bước trước, trông thấy bà, Người chạnh lòng thương và đã cứu sống con trai bà.
3.   Nhân vật thứ ba mời cộng đoàn chiêm ngắm đó chính là chân dung thánh nữ Mô-ni-ca mà chúng ta mừng kính hôm nay.
Không phải ngẫu nhiên mà thánh Mô-ni-ca được đặt làm quan thầy của các bà mẹ. Bởi thánh nhân đã trải qua cuộc đời đầy nước mắt, khóc cho chồng và khóc cho con. Cuối cùng, nhờ những giọt nước mắt đó mà Chúa đã nhận lời. Người chồng trước khi mất đã quay trở về với Chúa, đứa con trai hư hỏng theo lạc giáo đã quay về với đức tin chân chính.

Vâng thưa cộng đoàn! Ba người phụ nữ trên đã dùng nước mắt của mình mà cảm hóa các thành viên trong gia đình. Có thể nói nhờ những giọt nước mắt mà phép lạ đã xảy ra.
Tuy nhiên, thiết nghĩ các bà mẹ của chúng ta ở đây, cũng đã từng khóc cho chồng, từng rơi nước mắt vì những đứa con, khóc không chỉ một lần mà rất nhiều lần. Thế tại sao phép lạ lại không xảy ra. Chồng vẫn rượu chè, cờ bạc, trăng hoa, con cái vẫn hư đốn ngỗ nghịch.

Vâng! Sở dĩ Đức Mẹ, bà Góa thành Na-im hay thánh Mô-ni-ca đã được Chúa nhận lời, vì nước mắt chảy ra bao nhiêu thì đi kèm với sự hy sinh bấy nhiêu. Nghĩa là, phép lạ xảy ra là vì sự hy sinh của người vợ, người mẹ dành cho chồng và con. Chính sự hy sinh đó mà Chúa đã nhận lời. Vì sự hy sinh của các ngài họa lại sự hy sinh của Đức Ki-tô đã hy sinh thân mình vì nhân loại.
Vậy các bà mẹ đang ngồi đây phải hy sinh như thế nào cho đủ để phép lạ xảy ra?
Xin được kể với cộng đoàn, cách riêng các bà mẹ một câu truyện về sự hy sinh.
Có một người phụ nữ, chồng chết, bà quyết định ở vậy nuôi con. Ngày ngày bà gánh bún riêu đi bán dạo.
Cũng chẳng hiểu vì sao khi vừa lớn lên thằng con trai bà đòi đi tu. Nghe thấy thế bà cũng vui. Nhưng vui một thì bà lại lo mười. Lo là vì người ta nói đi tu phải tốn tiền tốn bạc nhiều lắm, mà bà bán bún không thể nào đủ tiền lo cho con được.
Tuy nhiên, từ ngày con đi tu, chẳng bao giờ bà thấy nó mở miệng xin bà tiền bạc gì hết. Mỗi lần bà hỏi, nó nói: “Con của Chúa thì Chúa lo, má lo gì.”
Sau mười mấy năm đi tu, cuối cùng con của bà cũng được chịu chức linh mục. Bà vẫn gánh bún riêu đi bán mà miệng lúc nào cũng tươi cười. Người ta nói gần nói xa: “bà cố sướng ghê! Con trai sắp vinh quy bái tổ còn gì!” Nghe cứ như rưng rức vào lòng. Vui buồn lẫn lộn. Rồi tạ ơn làm sao, rồi Thánh lễ làm sao? Nghĩ vậy, bà mở tủ lấy ra chiếc hộp đựng tiền mà bà dành dụm mười mấy năm nay.
“Hai mươi lăm triệu, sáu trăm ngàn.” Bà đếm đi đếm lại mấy lần, rồi cẩn thận gói tất cả vào một túi ni lông. Định bụng khi con về thì trao cho con mua cái chén lễ. “Quà của má! Mà con nhớ khắc tên của má dưới đáy chén lễ, má muốn con dâng lễ thì luôn có má bên cạnh.”  Chỉ nghĩ đến đó thôi mà lòng bà vui lắm. Bà cười thầm.
Hôm cậu con trai về làm giấy tờ chịu chức, bà đang định đưa tiền cho con, thì con trai đã nói:
-Má cứ yên tâm. Có người lo hết rồi! Con đã nói rồi, con của Chúa thì Chúa lo. Má lo làm gì! Ngày con chịu chức má không phải lo gì hết. Bữa đó má đi lễ thôi. Còn mọi việc có ba mẹ nuôi của con lo rồi.
- Ba mẹ nuôi nào? Bà ngạc nhiên hỏi lại.
- Thì ba mẹ nuôi con mười mấy năm nay. Má bán bún, không có tiền lo cho con ăn học và tu trì. Ba mẹ nuôi đỡ đầu cho con ăn học. Ba mẹ nuôi thương con lắm.
- Trời đất ơi, người ta tốt thế, sao con không nói với má bao giờ - bà trợn trừng mắt vì ngạc nhiên, nói với con.
- Thì giờ con nói đó. Mà bữa đó, khi trao áo cho Tân linh mục, má cứ ngồi ở ghế, để ba mẹ nuôi đưa lên cho con được rồi. Mình chịu ơn người ta. Giờ mình cho người ta vinh dự một chút.
- Ừ, thì má biết mà, con yên tâm.
Bà nói vậy nhưng sao nghe nghẹn ở cổ họng! Làm sao mà không buồn cho được, con mình sinh ra, mình nuôi lớn, rồi người ta giúp đỡ đâu được vài triệu, lo cho con mình ăn học, vậy mà người ta tự cho mình cái quyền lấy luôn cái danh hiệu làm mẹ của mình. Câu nói: “Đời chẳng ai cho không cái gì bao giờ” nghe sao thấm thía đến thế. Chỉ nghĩ đến đó thôi, bà đã không cầm được nước mắt. Nhưng đã hy sinh nhiều rồi, giờ hy sinh nữa cũng đâu có gì là lạ. Tất cả là vì con và hạnh phúc của con thôi mà. Nghĩ như thế để tự an ủi mình.
Ngày chịu chức linh mục đã đến, sau khi Đức Giáo Mục đặt tay, lần lượt các ông bà cố tiến lên gian cung thánh trao áo cho các Tân linh mục. Bà ngồi yên không nhúc nhích, mắt ráo hoảnh nhìn con trai của bà. Một cặp vợ chồng trẻ, quần áo sang trọng tiến bước lên gian cung thánh trao áo cho con của mình. Đâu đó có tiếng khen: “Trời ơi, ông bà cố gì mà trẻ đẹp thế!”
Bà không khóc, nhưng sao nước mắt lại cứ trào ra như không gì có thể ngăn cản được.
Cuối thánh lễ, bà lặng lẽ bước ra ngoài để lại đằng sau một đám người đang vây quanh con trai của bà chụp ảnh. Bà thoáng nghĩ: Không! Tân Linh Mục mới phải. Cha đâu chỉ là con của mình, con của người ta. Mà không! Con của Chúa…
Bước ra đài Đức Mẹ, bà ngước mắt nói trong nghẹn ngào:
- Mẹ ơi, Mẹ có một mình Chúa Giêsu là con, con cũng chỉ có mỗi một đứa. Con đã dâng con của con cho Chúa như xưa Mẹ cũng dâng Chúa Giêsu cho Chúa Cha. Xin Mẹ thêm ơn cho con vững mạnh để chấp nhận thực tế: con của con đã là con của mọi người chứ không còn là của riêng con nữa, như xưa Chúa Giêsu đã trối Mẹ cho thánh Gioan vậy.

        Vâng! Kể câu chuyện này con không nhắm đến người con, nhưng nhằm nói đến sự hy sinh cao cả của bà mẹ. Bà mẹ trong câu chuyện đã hy sinh tất cả vì con và hạnh phúc của con. Bà đã không đòi cho mình bất kỳ một quyền lợi và vinh dự nào. Dù rằng sự hy sinh của bà đáng để được người ta tôn vinh.
        Kính thưa cộng đoàn, các riêng là các bà mẹ thân mến! Trong ngày lễ kính thánh Mô-ni-ca, bổn mạng của các bà mẹ hôm nay, trong tư cách là một linh mục, được trao quyền giảng dạy, xin phép được nhắc nhở các bà mẹ phải có tấm lòng hy sinh cho chồng, cho con như Đức Ma-ri-a, như thánh nữ Mô-ni-ca đã làm. Bởi nhờ sự hy sinh đó mà Chúa sẽ nhận lời cầu xin của chúng ta. Chúa sẽ biến đổi những người thân yêu của chúng ta.
        Thế nhưng, trong tư cách là một người con trong gia đình, con xin đại diện và thay lời cho những bậc làm con xin được nói lời Xin Lỗi Mẹ. “Mẹ, chúng con đã quá bất công khi lúc nào cũng bắt mẹ phải hy sinh cho gia đình, cho chúng con. Trong khi đó chúng con lại hết lần này đến lần khác khiến mẹ phải buồn lòng. Trong ngày lễ dành riêng cho các bà mẹ hôm nay, chúng con xin hứa sẽ thay đổi đời sống mỗi ngày một tốt hơn. Bởi đơn giản đó cách báo hiếu trọn vẹn nhất, vừa đẹp lòng Thiên Chúa và để làm cho mẹ trọn niềm vui.”


Lm. Mar –Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Lễ thánh Ba-tô-lô-mê-ô

Lễ thánh Ba-tô-lô-mê-ô
(Kh 21,9b-14; Ga 1,45-51)
       
LỜI DẪN ĐẦU LỄ
        Kính thưa cộng đoàn! Hôm nay chúng ta cùng nhau dâng thánh lễ mừng kính thánh Ba-tô-lô-mê-ô, hay còn gọi là thánh Na-tha-na-en. Thánh nhân được Chúa Giê-su gọi làm tông đồ. Ngài được biết đến qua lời khen của Chúa: "Ðây đích thực là người It-ra-en. Lòng dạ ngay thẳng" (Ga 1:47b).
        Mừng kính thánh Ba-tô-lô-mê-ô hôm nay, chúng ta cầu xin thánh nhân cầu bầu cùng Chúa cho chúng ta cũng có đức tính giống ngài. Có một lòng dạ ngay thẳng. Nhất là ngay thẳng trong việc thờ phượng Thiên Chúa.
        Hôm nay cũng là ngày thứ sáu, chúng ta mừng kính Lòng Thương Xót Chúa. Vì thế, trong thánh lễ này, cộng đoàn chúng ta cũng hãy dâng lên Chúa trót cả tâm hồn thân xác, những buồn vui, những nhu cầu của chúng ta cho Lòng Thương Xót Chúa. Nguyện xin Chúa biến đổi chúng ta.
        Để của lễ của chúng ta được Thiên Chúa toàn năng là Cha chấp nhận, giờ đây chúng ta hãy cùng thành tâm sám hối.
SẼ ĐƯỢC THẤY
NHỮNG ĐIỀU CAO CẢ HƠN NỮA.
Kính thưa cộng đoàn! Bài tin mừng hôm nay thuật lại cho chúng ta cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa thánh Ba-tô-lô-mê-ô và Chúa Giê-su. Qua cuộc gặp gỡ này, Ba-tô-lô-mê-ô đã được biến đổi và trở thành một môn đệ trong 12 môn đệ thân tín nhất của Chúa.
Tin mừng thuật lại ông Phi-lip-phê gặp ông Na-tha-na-en và nói: “Ðấng mà sách Luật Mô-sê và các ngôn sứ nói tới, chúng tôi đã gặp: đó là ông Giê-su, con ông Giu-se, người Na-da-rét”. Ông Na-tha-na-en liền bảo: “Từ Na-da-rét, làm sao có cái gì hay được ?” . Ông Phi-lip-phê trả lời:” Cứ đến mà xem” ( Ga 1, 45-46 ).
Vâng! Từ lời mời gọi “Cứ đến mà xem” mà Na-tha-na-en đã trở thành tông đồ đích thực của Chúa. Sự kỳ diệu và hết sức lạ lùng là khi Chúa Giê-su vừa thấy Na-tha-na-en, Người đã nói:” Ðây đích thật là một người Is-ra-en, lòng dạ không có gì gian dối ” ( Ga 1, 47 ). Việc Chúa gọi Na-tha-na-en thật là huyền nhiệm vì chính Chúa đã thấy, đã biết ông khi ông đang ở dưới cây vả (Ga 1, 48 ). Chúa nói lòng dạ của Na-tha-na-en không có gì gian dối. Ðiều này nói lên hồng phúc của ông vì tâm hồn mới là quan trọng. Chúa Giê-su đã nhìn thấy thấu tâm can của ông. Qua đó, Chúa đã quyết định tuyển chọn Na-tha-na-en làm tông đồ. Ðó là giờ cứu độ, giờ hồng phúc của Ba-tô-lô-mê-ô, kể từ giờ trở đi Ba-tô-lô-mê-ô được lột xác trở nên hoàn toàn tùy thuộc vào Chúa. Làm tông đồ nghĩa là thuộc trọn vẹn về Chúa.
Vâng thưa cộng đoàn! Mỗi người chúng ta muốn được trở nên tông đồ của Chúa, trước hết chúng ta phải đến mà xem như thánh nhân đã làm. Nghĩa là chúng ta phải thường xuyên đến với Chúa, đến với Thánh Thể Chúa. Qua việc thường xuyên tham dự thánh lễ và chầu Chúa, chúng ta sẽ nhận ra được lời mời gọi của Chúa. Không những thế, từ lời mời gọi đó, chúng ta sẽ được thấy những điều cao trọng hơn nữa: “Thật tôi bảo thật các anh, các anh sẽ thấy trời rộng mở, và các thiên thần của Thiên Chúa lên lên xuống xuống trên con người (Ga1, 51).”
Như vậy, được thấy trời rộng mở và thiên thần lên xuống trên Con Người nghĩa là gì?
Tước hiệu “Con Người” được Chúa Giê-su sử dụng để nói về chính Chúa (x.Ga 3,13), trong khi hình ảnh ‘trời rộng mở và các thiên thần lên xuống’ lại gợi nhớ đến sự kiện Gia-cóp thấy Thiên Chúa phán với ông qua trung gian một cái thang (x.St 28,13).
Như vậy, qua hai hình ảnh Con Người và các thiên thần lên lên xuống xuống, Chúa mặc khải cho những người thân cận của Chúa thiên tính của Người. Nghĩa là Người tỏ lộ rõ ràng hơn Người chính là Con Thiên Chúa làm người.
Cũng vậy, hằng ngày, nơi nhà chầu, chúng ta chỉ chiêm ngắm tấm bánh nhỏ bé, và mắt của chúng ta chỉ nhìn thấy tấm bánh tầm thường. Nhưng nếu chúng ta biết học gương nơi Ba-tô-lô-mê-ô, siêng năng đến và xem, và một lòng một dạ ngay thẳng thờ phượng Chúa thì chắc chắn chúng ta sẽ nhìn thấu suốt tấm bánh nhỏ bé để có thể nhìn thấy chân dung đích thực của Ngôi Hai Thiên Chúa. Cảm nghiệm được tình yêu của Đức Giê-su dành cho chúng ta cao cả dường nào.
Một khi chúng ta cảm nghiệm được tình yêu và Lòng thương xót của Chúa, chúng ta sẽ được biến đổi và trở nên tông đồ đích thực của Chúa. Amen.

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc. SSS

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

Chúa nhật XX TN – B – GT Cn 9, 1-6; Ep 5, 15-20; Ga 6, 51-58 TẦM QUAN TRỌNG CỦA VIỆC CHẦU THÁNH THỂ

Chúa nhật XX TN – B – GT
Cn 9, 1-6; Ep 5, 15-20; Ga 6, 51-58


LỜI DẪN ĐẦU LỄ
        Kính thưa cộng đoàn và các bạn trẻ thân mến! Hằng ngày chúng ta phải làm việc vất vả, cực nhọc, rồi phải sống với các tương quan gia đình, bạn bè, làng xóm, công ty... Nhiều khi không có thời gian chăm lo cho bản thân nữa. Chúng ta thường rơi vào tình trạng mệt mỏi, chán chường, thiếu năng lượng.
        Tin mừng hôm nay, Chúa khẳng định: Thịt tôi thật là của ăn và máu tôi thật là của uống. Ai ăn thịt và uống máu tôi thì ở lại trong tôi và tôi ở lại trong người ấy.” (Ga 6, 55-56). Qua đó, Chúa mời gọi chúng ta hãy siêng năng rước Mình Thánh Chúa và biết dành thời gian chầu Thánh Thể Chúa. Bởi chính Chúa mới là nguồn năng lượng mang lại cho chúng ta sự sống. Nhờ Chúa mà đời sống của chúng ta không trở nên vô nghĩa, vô vị và vô định. Nhờ Chúa, chúng ta mạnh mẽ tiến bước về quê trời.
        Để của lễ của chúng ta được Thiên Chúa là cha toàn năng chấp nhận, giờ đây chúng ta hãy thành tâm sám hối để xứng đáng cử hành Mầu Nhiệm Thánh.


Sám hối

·    Lạy Chúa, Chúa là Bánh Hằng Sống từ trời xuống, ai ăn bánh ấy sẽ được sống muôn đời – Xin Chúa thương xót chúng con.
·    Lạy Chúa Ki-tô, Chúa là Bánh Hằng Sống từ trời xuống, ai ăn bánh ấy thì ở lại trong Chúa và Chúa ở lại trong người ấy – Xin Chúa Ki-tô thương xót chúng con
·    Lạy Chúa, Chúa là Bánh Hằng Sống từ trời xuống, xin cho con biết khôn ngoan chọn lựa Chúa là lương thực cần thiết nhất cho linh hồn con – Xin Chúa thương xót chúng con.

Xin Thiên Chúa toàn năng thương xót…


BÀI GIẢNG
TẦM QUAN TRỌNG CỦA VIỆC
CHẦU THÁNH THỂ

Kính thưa cộng đoàn! Cách riêng là các bạn trẻ thân mến! Ngày nay dường như ai trong chúng ta cũng sử dụng điện thoại di động. Điện thoại là thiết bị điện tử, nghĩa là nó phải có điện năng thì mới hoạt động được. Tạm gọi là phải có năng lượng. Vì thế, để điện thoại có thể hoạt động thì chúng cần phải được sạc pin.
Xin được mượn hình ảnh của chiếc điện thoại để nói về bản thân mỗi người chúng ta. Mỗi người ta muốn hoạt động được cần phải được bổ xung năng lượng. Năng lượng đó ở đâu ra, thưa năng lượng đó chỉ có nơi Chúa Giê-su Thánh Thể.
Dựa trên ý tưởng về chiếc điện thoại và đặt nền tảng trên Lời Chúa Chúa nhật XX thường niên hôm nay, xin được chia sẻ với cộng đoàn, cách riêng là các bạn trẻ đề tài: TẦM QUAN TRỌNG CỦA VIỆC CHẦU THÁNH THỂ.

Vâng! Nếu như việc sạc pin là cần thiết để chiếc điện thọai có thể hoạt động, thì chúng ta cũng cần được sạc pin nơi Thánh Thể, nếu không muốn có một đời sống vô nghĩa, vô vị, vô định. Sạc pin đơn giản là nối kết với nguồn điện, cũng vậy, chầu Thánh Thể là chúng ta nối kết với Thiên Chúa, là nguồn năng lực vô tận. Chính nhờ việc sạc pin, cắm mình vào Thánh Thể Chúa qua những giờ chầu, chúng ta mới có nguồn năng lượng để hoạt động.
Vì thế, việc chầu Thánh Thể mang lại cho chúng ta những lợi ích sau đây:

1.   Trước hết, nhờ Chầu Thánh Thể chúng ta có được sức sống của Chúa.
Thật vậy, Thiên Chúa là sự sống. A-đam và E-và đã phải chết vì ông bà tự ý cắt đứt mối tương quan với Thiên Chúa. Chính vì không muốn chúng ta phải chết như tổ tiên khi xưa nên Chúa Giê-su đã ban chính mình Người để chúng ta được sống. Vì thế, hãy siêng năng rước Mình Thánh Chúa và Chầu Thánh Thể Chúa để chúng ta có thể kín múc sự sống của đích thực.
Chúa đã khẳng định rất rõ ràng: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống, ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời.” (Ga 6, 51) Chúng ta không chỉ ăn, rước Mình Thánh Chúa để có sự sống, nhưng quan trọng là chúng ta hãy biết dành thời gian để ở bên nguồn sống ấy. Để rồi chúng ta không chỉ sống mà còn sống dồi dào.

2.   Điểm thứ hai, nhờ Chầu Thánh Thể mà chúng ta có năng lượng yêu thương.
Con người chúng ta không chỉ sống, nhưng còn phải là sống yêu thương. Nhưng tình yêu của chúng ta hạn hẹp ích kỷ và nông nổi. Một khi chúng ta biết dành thời gian ở lại với Chúa nơi Bí tích Thánh Thể, chúng ta có thể suy niệm về tình yêu của Người, một tình yêu trọn vẹn, vì: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã thí mạng vì bạn hữu của mình.” (Ga 15, 13).
Chính Chúa vì yêu chúng ta đến tận cùng nên đã hy sinh chính mạng sống của mình cho chúng ta được sống. Làm sao chúng ta có thể cảm nghiệm được tình yêu cao trọng này nếu như chúng ta không dành thời gian ở lại với Chúa nơi Bí tích Thánh Thể.
        Thánh Augustino cũng đã nói: “Cứ yêu đi rồi muốn làm gì thì làm”. Để xác tín điều này, chắc hẳn thánh nhân đã phải trải qua thời gian dài thinh lặng chiêm ngắm tình yêu của Chúa trước Thánh Thể, nên ngài mới học được giá trị đích thực của tình yêu.
        Như vậy, việc chầu Thánh Thể giúp chúng ta chiêm ngắm tình yêu của Chúa, qua đó chúng ta cũng biết yêu tha nhân như Chúa đã yêu chúng ta.

3.   Chầu Thánh Thể mang lại cho ta sự khôn ngoan đích thực.
Bài đọc một trích sách Châm ngôn có nói: “Đức Khôn ngoan bảo với kẻ ngu si: hãy đến mà ăn bánh của ta, và uống rượu do ta pha chế.” (Cn 9,5) Vâng! Con người chúng ta vốn dĩ khờ dại và ngu si. Do vậy, muốn được khôn ngoan, không còn cách nào khác hơn là chúng ta ăn chính bánh và rượu mà Chúa ban. Bánh và rượu đó chính là Mình và Máu Đức Ki-tô Đấng đã hy sinh thân mình cho chúng ta.
Thánh Phao-lô trong thư gửi tín hữu Ê-phê-xô cũng nhấn mạnh điều này: “Thưa anh em, anh em hãy cẩn thận xem cách ăn nết ở của mình, đừng sống như kẻ khờ dại, nhưng hãy sống như người khôn ngoan.” (Ep 5, 15-16).
Làm sao chúng ta có được sự khôn ngoan nếu chúng ta không kín múc điều đó từ Thánh Thể Chúa. Chính Thánh Thể Chúa là cội nguồn của mọi sự khôn ngoan và tri thức của con người. Nhiều thánh nhân, không có học hành gì, nhưng chỉ nhờ ở lại với Chúa nơi Thánh Thể mà cũng trở thành tiến sĩ của Hội Thánh như thánh nữ Tê-rê-sa Hài Đồng, hay thánh Tê-rê-sa A-vi-la, hoặc gần đây là thánh Tê-rê-sa Can-cút-ta, hoặc như vị thánh rất gần với giáo xứ chúng ta là Thánh Eymard. Nhờ đâu các ngài có được sự khôn ngoan và hiểu biết như vậy, thưa nhờ các ngài siêng năng chầu Thánh Thể Chúa.
Chính nhờ có sự khôn ngoan của Chúa mà mỗi chúng ta, nhất là các bạn trẻ biết phân định được điều thật giả trong đời sống, biết chọn lựa những gì hữu ích cho đời sống của mình.

Nói tóm lại, khi chúng ta chầu Thánh Thể Chúa là lúc chúng ta đang sạc pin cho bản thân mình. Nhờ cắm sâu vào Thánh Thể mà chúng ta có được ba nguồn năng lượng: Sức Sống của Chúa, Tình yêu của Chúa, và sự khôn ngoan của Chúa.
Tuy vậy, dù chúng ta hiểu được tầm quan trọng của việc chầu Thánh Thể, xong chúng ta luôn bận rộn với trăm công nghìn việc, đúng không các bạn? Hằng tuần, chúng ta phải sắp xếp thời gian ổn thỏa mới có thể đến với Chúa ngày Chúa nhật. Vậy thì làm cách nào để các bạn trẻ và những người không có thời gian đi chầu có thể kín múc nguồn năng lượng của Chúa?
Thưa đó là chúng ta thờ phượng Chúa, Chầu Thánh Thể Chúa nơi: PHÒNG TIỆC LY NỘI TÂM.
PHÒNG TIỆC LY NỘI TÂM là một khám phá vô cùng đặc biệt của thánh Eymard – tông đồ Thánh Thể. Những khi chúng ta không có thời gian đến chầu Chúa nơi nhà nguyện, thì chúng ta hãy quy tâm, nghĩa là hãy tĩnh tâm lại, thờ phượng Chúa đang hiện diện ngay chính trong tâm hồn chúng ta. Bằng cách, mỗi ngày, trước khi ngủ hay sau khi thức dậy, chúng ta hãy dành một vài phút để chiêm ngắm Chúa đang hiện diện trong chính tâm hồn và lương tâm của mình. Đơn giản thế thôi, nhưng lại mang lại cho chúng ta lợi ích thiêng liêng vô cùng to lớn.
Xin cho mỗi chúng ta luôn ý thức được tầm quan trọng của việc Chầu Thánh Thể. Để qua từng ngày sống, chúng ta luôn biết ưu tiên dành thời gian cho việc tôn sùng Thánh Thể, nơi nhà tạm hoặc nơi chính tâm hồn chúng ta. Có như thế, chúng ta mới có một sống dồi dào, sống yêu thương và sống khôn ngoan. Amen.


Tùy bút NHỮNG KẺ THA PHƯƠNG CỦA THỜI ĐẠI

Tùy bút NHỮNG KẺ THA PHƯƠNG CỦA THỜI ĐẠI ---|sss|--- Con đã ngồi suốt nhiều giờ trong tòa giải tội ở Giáo xứ Thánh Gia, Berlin, Đức qu...