Thứ Năm, 25 tháng 1, 2018

Chúa nhật IV TN – B – CĐ Đnl 18,15-20; 1Cr 7,32-35; Mc 1,21-28 CHÚA Ở CÙNG U23 VIỆT NAM! (Ai là vị ngôn sứ đích thực của Thiên Chúa?)

Chúa nhật IV TN – B – CĐ
Đnl 18,15-20; 1Cr 7,32-35; Mc 1,21-28

CHÚA Ở CÙNG U23 VIỆT NAM!
(Ai là vị ngôn sứ đích thực của Thiên Chúa?)

        Vừa rồi, khi xem trận bán kết giữa Việt Nam và Qatar, phải nói rằng đó là một trận đấu không dành cho những người cao huyết áp và yếu tim. Sau trận đấu, rất nhiều người vui mừng, reo hò…biểu lộ tình cảm của mình dành cho các cầu thủ U23. Trăm ngàn thứ cách ăn mừng khác nhau. Người thì vác cờ chạy vòng vòng, người thì rủ bạn bè đi nhậu, kẻ thì đăng tin chúc mừng trên facebook…Việt Nam thắng, tôi thấy lòng cũng phấn khởi, tuy vậy không dám đi bão như các bạn trẻ, thôi đành ở nhà mở các trang mạng đọc tin tức vậy.
Đâu đâu cũng thấy người ta bàn về bóng đá. Lướt qua facebook các bạn trẻ chia sẻ hình ảnh của cờ đỏ rợp trời, chân dung và đời tư của các cầu thủ được khai thác triệt để, bên cạnh là tràn ngập hình ảnh và các video phản cảm của các cô gái, chàng trai khỏa thân uốn éo cách dung tục và phản cảm... Trong vô số muôn vàn hình ảnh liên quan đến bóng đá được đăng trên facebook ngày hôm đó, chỉ có một hình ảnh làm tôi bị đánh động và dừng lại. Một tấm bìa của Báo Công Giáo và Dân Tộc với hình ảnh của các cầu thủ, phía trên có dòng chữ “Chúa Ở Cùng U23 Việt Nam”. 
Thật vậy, khi nhìn vào tấm ảnh, tôi nhận thấy đó không chỉ là để chúc mừng với chiến thắng của U23, nhưng còn là cách mà người Công giáo tuyên xưng niềm tin và giới thiệu Chúa cho mọi người.

AI LÀ NGÔN SỨ CỦA CHÚA?
Chúng ta biết rằng việc giới thiệu Chúa, hay nói về Chúa là nhiệm vụ của các ngôn sứ. Phải nói rằng nhiều tín hữu ngày nay đã rất khéo léo và sáng tạo trong việc sống với ơn gọi ngôn sứ của mình. Thật vậy, khi được Rửa tội, tất cả chúng ta trở thành ngôn sứ của Chúa. Và trong đời sống hiện đại, internet là phương tiện tốt nhất để chúng ta sống với ơn gọi ngôn sứ. Đó là một việc làm đúng đắn và cần được khích lệ. Tuy nhiên, vấn đề đặt ra ở đây, phải chăng bất cứ ai đăng một vài tấm hình Chúa, đăng một câu Lời Chúa, chia sẻ các bài viết về Chúa…là đã sống đúng với ơn gọi làm ngôn sứ của mình?
        Thưa không đơn giản thế! Tin mừng của thánh Maccô phần nào trả lời rõ cho chúng ta. Không phải bất cứ ai tuyên xưng Chúa đều là ngôn sứ của Chúa. Có một người bị thần ô uế nhập, la lên rằng: “Ông Giêsu Nadaret…tôi biết ông là ai rồi, ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa.” (Mc 1,24) Ngay sau đó, Chúa quát mắng nó và bắt nó im lặng vì nó biết Người là ai. Chúng ta biết rằng bản chất của ma quỷ là dối trá và thù ghét. Cho dù chúng tuyên xưng Đức Giêsu là Con Thiên Chúa nhưng nó không yêu thương và không chấp nhận quyền năng của Chúa. Hơn nữa, ma quỷ không đủ tư cách để tuyên xưng Chúa cho người khác. Chỉ những ai được Rửa tội, mang chức vụ ngôn sứ cộng đồng mới có tư cách để loan truyền mà thôi.

Vậy thì ngôn sứ đích thực phải là người như thế nào?

1.   Trước hết, ngôn sứ đích thực là người được Thiên Chúa đặt để Lời của Ngài vào môi miệng người ấy.

Theo Kinh thánh ngôn sứ là những người được Thiên Chúa đặt Lời của Ngài vào môi miệng của người ấy (x.Đnt 18,15-25). “Từ giữa anh em, Ta sẽ cho xuất hiện một ngôn sứ…Ta sẽ đặt những lời của Ta trong miệng người ấy, và người ấy sẽ truyền cho chúng tất cả những gì Ta truyền cho người ấy.” Vì nhận được mệnh lệnh của Thiên Chúa nên ngôn sứ sẽ nói và chỉ nói về Chúa mà thôi.
Làm cách nào có thể nói về Chúa nếu như chúng ta chưa được Chúa đặt Lời của Ngài vào môi miệng chúng ta? Để có thể nói về Chúa cho mọi người điều đầu tiên chúng ta cần học biết về Chúa. Không có thì lấy gì mà cho người khác. Để sống với ơn gọi ngôn sứ, chúng ta cần học hỏi lời Chúa qua việc siêng năng tham dự Thánh Lễ, nghe các cha giảng giải Lời Chúa, đọc Kinh thánh mỗi ngày…
Nhiều người trong chúng ta hiện nay, hễ cứ thấy hình ảnh nào liên quan đến Chúa và Đức Mẹ là chia sẻ, đăng tải. Nhất là ngày nay tôi thấy nhiều hình ảnh của nhóm lạc giáo Sứ Điệp Từ Trời. Nhóm này có đặc điểm dễ nhận biết là luôn nói rằng sắp tận thế và để lời nói của mình có sức thuyết phục họ loan truyền một Thiên Chúa sẽ trừng phạt nặng nề, họ luôn đánh vào lòng tin nhẹ dạ của kitô hữu bằng những phép lạ Chúa khóc, Đức Mẹ khóc…và điểm nổi bật là luôn chống đối Đức Thánh Cha.
Nếu chúng ta nghĩ rằng thật tốt khi chia sẻ hình ảnh hay các video clip về Chúa, Đức Mẹ mà lại không biết phân định đâu là thật, đâu chỉ là chiêu trò lừa bịp của nhóm lạc giáo Sứ Điệp Từ Trời, của ma quỷ và các thế lực thù địch khác thì như thế cách nào đó chúng ta đang cộng tác với ma quỷ hoặc cũng giống như người bị quỷ ám trong bài Tin Mừng. Tuyên xưng đấy, nhưng không tin và không hoán cải. Và chắc chắn đó là điều Chúa không hề muốn.

2.   Thứ hai: Ngôn sứ đích thực phải là người biết họa đời mình theo chân dung của Ngôn sứ vĩ đại Giêsu
Trước hết, Chúa Giêsu là vị ngôn sứ vĩ đại vì chính Người là Con Thiên Chúa, là Ngôi Hai Thiên Chúa làm người. “Thuở xưa nhiều lần nhiều cách, Thiên Chúa đã phán dạy cha ông chúng ta qua các ngôn sứ; nhưng vào thời sau hết này,Thiên Chúa đã phán dạy chúng ta qua Thánh Tử.” (Hr 1,1-2).
Kế đến, Chúa Giêsu là vị ngôn sứ vĩ đại vì Người làm cho người ta“sững sốt về lời giảng của Người, vì Người dạy như một Đấng có uy quyền chứ không như các kinh sư (Mc 1,22).
Sỡ dĩ Chúa giảng dạy như một đấng có uy quyền là vì lời giảng đi đôi với hành động. Thánh Maccô đã rất tài tình khi kết hợp lời giảng của Chúa với việc chữa lành. Điều này khiến Chúa khác biệt với các kinh sư và luật sĩ. Họ chỉ trọng lề luật chứ không đá động gì đến con người. Chúa lại khác, Người chú trọng đến con người, nhất là những người thấp cổ bé họng, người nghèo, bệnh nhân, những thành phần bị gạt ra bên lề xã hội...

Như vậy, Chúa Giêsu chính là vị ngôn sứ vĩ đại. Chúng ta, qua bí tích Rửa tội được trở nên Con Thiên Chúa và là em của Trưởng Tử Giêsu. Do vậy, chúng ta cũng cần học nơi Người để trở nên một ngôn sứ đích thực. Đó là phải biết họa lại đời mình theo nếp sống của Chúa, biết yêu thương, chia sẻ với người nghèo, những người bị bỏ rơi…

        Tóm lại, để có thể trở thánh vị ngôn sứ đích thực của Chúa cho thời đại hôm nay, trước hết mỗi người chúng ta cần biết đào sâu, học hỏi lời Chúa, qua đó có thể phân định đâu là những điều đúng với đức tin và giáo lý của Giáo hội, đâu là những điều sai lạc mà ma quỷ mê hoặc chúng ta. Kế đến chúng ta phải biết họa lại đời mình theo nếp sống của Đức Giêsu.

Ngay sau khi bức ảnh của Báo Công Giáo Dân Tộc được đăng tải, nhiều người vào comment tạ ơn Thiên Chúa và chúc mừng U23 Việt Nam. Tuy vậy, ngay sau đó, tôi thấy có một bạn khác đăng tấm ảnh trên với hai đường gạch chéo màu đỏ to đùng, kèm theo những lời chê trách nặng nề và khẳng định chẳng có Chúa nào ở cùng các cầu thủ cả. Chẳng thấy có anh nào làm dấu khi xút panelti cả, chỉ thấy mấy ảnh hôn lá cờ và đặt tay lên ngực thôi. Các anh thắng nhờ giỏi giang chứ không phải nhờ Chúa. Đừng có lôi Chúa vào đây…
Tôi thấy làm lạ với cách, mà bạn đó phản ứng. Thì tùy mỗi người mỗi tình cảm, mỗi suy nghĩ. Người Công giáo tin rằng trong mọi biến cố buồn vui, thua thắng đều có ơn lành của Chúa. Ngay từ trong Cựu ước, mặc dù nhiều người phân tích dân Do thái vượt qua biển đỏ khô chân là do có động đất, khiến nước cạn khô, hoặc những lý giải khoa học khác…nhưng trong tâm thức, người Do thái tin rằng Chúa đã giải thoát họ. Người Công Giáo chúng ta cũng thế, luôn nhìn mọi vấn đề, biến cố qua lăng kính của đức tin. Chẳng hạn như trong những ngày lễ Giáng Sinh vừa qua, liên tục báo đài đăng tin sẽ có bão rất lớn đánh trúng vào các tỉnh miền Nam Việt Nam. Các học sinh được thông báo nghỉ học, nhiều công ty cho công nhân nghỉ, hàng trăm ngàn hộ gia đình phải sơ tán. Tuy vậy, bão không vào. Nhà đài chỉ thông báo gọn lơ: Bão đã đổi hướng. Nhưng với người Công Giáo lại nghĩ  khác, Chúa cứu chúng ta, Chúa ở cùng chúng ta. Và dĩ nhiên, với bóng đá cũng thế, “Chúa ở cùng U23 Việt Nam”

MAPHUC,SSS


Thứ Bảy, 13 tháng 1, 2018

CĂN TÍNH CỦA TÌNH YÊU LỨA ĐÔI

CĂN TÍNH CỦA TÌNH YÊU LỨA ĐÔI

Bài trích Tin mừng theo Thánh Matthêu (Mt: 19, 3-6)
Khi ấy, các người Pharisiêu đến gần Chúa Giêsu để thử Người, và họ hỏi rằng: “Người ta có được phép ly dị vợ mình vì bất cứ lý do nào chăng?” Người đáp lại các ông: “Các ông há không đọc thấy rằng: từ đầu tiên Thiên Chúa đã tác tạo nên người ta, và Người đã tác tạo nên họ cả nam và nữ ư?” Và Thiên Chúa đã phán dạy rằng: “Bởi lẽ đó, người đàn ông sẽ bỏ cha mẹ và luyến ái vợ mình, và cả hai sẽ thành nên một huyết nhục.  Như thế, họ không còn phải là hai, nhưng là một huyết nhục.  Vậy điều gì mà Thiên Chúa đã liên kết, con người không được tháo gỡ.”

Đó là Lời Chúa.

Kính thưa các bạn trẻ thân mến! Khi đi ăn tân gia, mà vừa vào nhà, chưa kịp chào chủ nhà chúng ta đã vội ý kiến: “Nhà này cái cửa nhỏ quá, một có người chết sao mà khiêng quan tài được.” Nói như thế ai mà chịu được. Nhà người ta mới xây, chưa kịp tân gia đã nói chuyện xui xẻo. Không khéo còn bị chủ nhà đuổi đi. Hoặc khi chúng ta đi xe, vừa bước lên xe, ta đã vội kể những chuyện nào là đụng xe, tai nạn…tài xế không chửi cho mới lạ. Vâng! Người ta nói khởi đầu một việc nào đó không nên nói những chuyện xúi quẩy, xui xẻo sẽ không tốt. Tuy nhiên, bài Tin mừng chúng ta vừa nghe lại thường được đọc trong các thánh lễ Cưới, đề cập đến chuyện xui xẻo trong đời sống vợ chồng mà ai cũng không muốn. Đó là ly dị.
Tại sao trong ngày cưới, Mẹ Giáo Hội lại cho chúng ta nghe một đoạn Tin Mừng đề cập đến vấn đề ly dị?
Thưa vì đó là những lời cảnh tỉnh thiết thực nhất dành cho những đôi tân hôn. Bởi nếu quay trở về thửa tạo thiên lập địa, ông bà nguyên tổ được hạnh phúc trong tình yêu của Thiên Chúa. Tuy vậy, cả hai đã không chấp nhận, từ chối Chúa qua hành vi ăn trái cấm. Chúa là tình yêu, vậy khi chối Chúa nghĩa là hai ông bà đã đánh mất tình yêu, cội nguồn của tình yêu. Vì thế, tình yêu của ông bà đã không còn nguyên vẹn, đã có những rạn nứt và mong manh dễ vỡ.
Căn tính trong tình yêu của vợ chồng dựa vào đâu? Dựa vào chính Thiên Chúa mà cụ thể là tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Giêsu Kitô. Tình yêu đó không còn trừu tượng, xa xôi nhưng thể hiện cách trọn vẹn nơi Bí tích Thánh Thể. Tình yêu thể hiện ở 3 khía cạnh:
1.   Yêu là Trao ban
Trước hết, Đức Kitô đã yêu thương nhân loại đến nỗi Người đã trao ban chính mình cho nhân loại. Đức Giê-su Ki-tô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế.(Pl 2, 6-8). Người chính là Thiên Chúa vô hình, đã vì yêu thương con người và vì tuân phục thánh ý Chúa Cha mà Người đã xuống thế mặc lấy thân phận phàm nhân như chúng ta ngoại trừ tội lỗi. Không dừng lại ở đó, “Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự.” Đức Ki-tô đã trao ban chính mình cho nhân loại qua việc Người thiết lập Bí tích Thánh Thể. Qua đó Người trao ban chính mình, sự sống của Người làm của ăn nuôi dưỡng nhân loại. Khi yêu nhau người ta thường được ở gần nhau, được hôn nhau, nên một với nhau qua việc chăn gối. Đức Ki-tô đã hẳn yêu con người nhiều hơn thế, tình yêu không giới hạn trong giới tính nhưng là tình Agape – tình bằng hữu. Tình yêu hy sinh chính mình và nhất là trở nên của ăn cho người mình yêu. Như vậy, khi rước Mình Thánh Chúa chúng ta được tháp nhập, được hòa tan trong tình yêu của Chúa.
Đời sống hôn nhân cũng thế. Khi yêu nhau các bạn luôn muốn người yêu thuộc trọn về mình. Vì thế các bạn kiểm soát mọi thứ của nhau. Tuy vậy, nhiều bạn yêu ích kỷ, chỉ biết lợi cho mình mà không nghĩ đến cảm xúc của người yêu. Chình vì thế, về sống chung vài tháng, vài năm là chán. Tình yêu đích thực phải là tình yêu biết trao ban chứ không phải đòi hỏi. Chúng ta cần trao ban không chỉ thân xác mà còn cả tâm hồn, thời giờ…cho người yêu chứ không phải kiểm soát và ràng buộc.
2.   Yêu là Hy sinh
Đức Ki-tô đã hy sinh sự sống của Người cho nhân loại qua việc Người chịu chết trên thập giá. Người là Đấng Vô Tội mà đã gánh lấy tội con người, hy sinh chính thân mình làm của lễ đền tội. Cái chết trên thập giá của Đức Kitô là cớ vấp phạm cho người Do thái, và là sự điên rồ đối với dân ngoại (1 Cr 1,23). Nhưng đối với chúng ta là những kẻ được tuyển chọn, đó là quyền năng và sự khôn ngoan của Thiên Chúa (1 Cr 1,24). Cái chết của Đức Kitô là cái chết tự nguyện, tự nguyện hy sinh và vì lẽ đó mà Chúa Cha yêu mến Ngài (x. Ga 10,17-18). Chính sự vâng phục tự nguyện đem lại giá trị cho sự đau khổ và cái chết của Đức Kitô.
Cũng vậy, trong tình yêu lứa đôi cần lắm sự hy sinh cho nhau. Chồng hy sinh cho vợ, vợ hy sinh cho chồng, cha mẹ hy sinh cho con cái…Nghệ sĩ Trấn Thành trong một chương trình truyền hình thực tế Sau Ánh Hào Quang. Khi đề cập đến sự hy sinh trong đời sống vợ chồng, anh đã cho rằng từ hy sinh là từ tàn nhẫn nhất dành cho người phụ nữ nếu sử dụng không đúng mục đích và lạm dụng. Không có lý do gì để bắt chúng ta hy sinh một cách vô lý. Sự hy sinh hữu ích thì đáng ghi nhận, bỏ đi quyền lợi để mang lại cái gì có giá trị tốt đẹp hơn. Còn bắt người ta hy sinh quá đáng thì sự hy sinh không có giá trị. Vâng! Sở dĩ sự hy sinh không có giá trị là vì chúng ta chưa kết hợp với sự hy sinh của Chúa. Ai có thể thấu hiểu được sự hy sinh của Đức Maria, Thánh Giuse đã âm thầm sinh hạ và nuôi dưỡng, bảo vệ Con Thiên Chúa đến hơi thở sau cùng. Ai có thể thấu hiểu được sự hy sinh của thánh nữ Mô-ni-ca khi mấy chục năm trời cầu nguyện cho chồng và con. Chính sự kết hiệp với Đức Ki-tô mà sự hy sinh đó đem lại giá trị đó là chồng và con đã quay trở về với Thiên Chúa. Sự hy sinh này không chỉ của riêng ai nhưng là của mọi thành viên trong gia đình.
3.   Tình yên làm Nảy sinh sự sống
Đức Ki-tô hy sinh sự sống cho chúng ta, nhưng sự hy sinh đó không phải là vô ích. Người đã sống lại. Chính vì thế, Người đưa nhân loại bước vào thời đại mới, thời của sự sống thật, sống không chết nữa. Chúa Giêsu phục sinh để chúng ta được công chính hóa. Bằng cái chết, Chúa Kitô đã giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi; và bằng việc Phục Sinh, Người đã mở ra cho chúng ta một con đường sống mới. Sự sống mới này trước hết là việc làm cho chúng ta sống trong chân lý sự thật, Người phục hồi sự sống của chúng ta trong ơn nghĩa Chúa, “cũng như Người đã được sống lại từ cõi chết nhờ quyền năng vinh hiển của Chúa Cha, thì chúng ta cũng được sống một đời sống mới như vậy” (Rm 6,4).
Chúa Kitô phục sinh sống trong lòng của chúng ta khi chúng ta mong chờ điều ấy được nên trọn. Và đời sống của chúng ta được Chúa Kitô thu hút vào ngay tâm điểm của sự sống thần linh, để họ có thể “không sống cho chính mình nữa, mà sống cho Đấng đã chết và sống lại vì mình”. (2Cr 5,15)
“Đức Ki-tô đã trỗi dậy từ cõi chết, mở đường cho những ai đã an giấc ngàn thu… Như mọi người vì liên đới với A-đam mà phải chết, thì mọi người nhờ liên đới với Đức Ki-tô, cũng được Thiên Chúa cho sống” (1Cr 15,20-22). Từ đây, cuộc đời con người không còn phải là chu kỳ “sinh ra-sống-chết-mục nát”, nhưng là “sinh ra-sống-chết-phục sinh”. Do quyền năng của Chúa Giêsu Phục Sinh, Thiên Chúa Toàn năng sẽ làm cho chúng ta sống lại, cho thân xác chúng ta kết hiệp với linh hồn, cho ta sự sống bất diệt ở đời sau. Bởi vì Thiên Chúa đã đem cả thân xác nhân loại của Ngài vào Thiên quốc, thì chúng ta cũng tràn ngập hy vọng, hân hoan, chắc chắn sẽ được gặp và ở với Ngài trên Thiên quốc như Ngài đã hứa.
Tình yêu trong đời sống hôn nhân cũng thế. Tình yêu làm này sinh sự sống. Sự sống đó thể hiện cụ thể qua việc sinh ra và giáo dục con cái theo luật Chúa. Sự sống đó còn thể hiện qua việc gia đình luôn đầm ấm, hạnh phúc và tiếng cười.

Nói tóm lại, các chuyên gia tâm lý học, kinh tế học…chạy vào nghiên cứ tại sao ngày nay số lượng ly dị của các cặp hôn nhân trẻ ngày càng nhiều. Và người ta đưa ra trăm ngàn những giải thích khác nhau. Tuy vậy, đó không phải là vấn đề của chúng ta ngày nay mà của toàn thể con người ngay từ buổi đầu tạo thiên lập địa. Tự bản chất, con người không thể có tình yêu đích thực, nên không thể mang lại hạnh phúc cho nhau cách trọn vẹn được. Cần phải quay trở về với căn cốt của tình yêu. Cội nguồn của tình yêu là Thiên Chúa. Muốn có tình yêu đích thực cần phải học theo gương Đức Giêsu Ki-tô Thiên Chúa làm người qua 3 khía cạnh: yêu là phải Trao ban, yêu là biết hy sinh và tình yêu làm nảy sinh sự sống.
MAPHUC,SSS

Thứ Sáu, 5 tháng 1, 2018

LỄ CHÚA HIỂN LINH – GT Is 60,1-6; Ep 3,2-3a.5-6; Mt 2,1-12 NGÔI SAO NĂM CÁNH

LỄ CHÚA HIỂN LINH – GT
Is 60,1-6; Ep 3,2-3a.5-6; Mt 2,1-12

NGÔI SAO NĂM CÁNH

Năm nào cũng vậy, mới khởi đầu Mùa Vọng là nhiều người trong chúng ta đã chộn rộn chuẩn bị trang trí nhà cửa, làm hang đá mừng Lễ Chúa Giáng Sinh. Công phu nhất là trang trí hang đá. Ai cũng muốn làm hang đá sao cho đẹp, cho bắt mắt, làm sao người ta nhìn vào thấy toát lên được vẻ linh thiêng, hướng tâm hồn mình lên Chúa. Sau khi hang đá được hoàn tất, có Chúa, có Đức Mẹ, thánh Giuse, có bò lừa…Tuy vậy vẫn còn thiếu một thứ cũng quan trọng không kém khi làm hang đá, theo cộng đoàn đó là gì? Vâng! Hang đá không thể thiếu ngôi sao.
Ngôi sao có vai trò quan trọng như thế nào trong lễ Chúa Giáng Sinh mà khi trang trí hang đá lại không thể thiếu ngôi sao?
1.   Ngôi sao của cựu ước – mặc khải của Thiên Chúa qua tự nhiên.
Ngôi sao nói riêng hay muôn vàn tinh tú nói chung, “trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa. Không trung loan báo việc tay Người làm.” ( Tv 19,18) Nghĩa là nhìn vào tự nhiên: tinh tú trăng sao, biển khơi núi non, muôn loài thọ tạo…, con người có thể nhận biết Thiên Chúa vì Thiên Chúa gửi vào mọi vật trong vũ trụ và lịch sử một dấu ấn chứng minh về Người.“Những gì người ta có thể biết về Thiên Chúa, thì thật là hiển nhiên trước mắt họ, vì chính Thiên Chúa đã cho họ thấy rõ.” (Rm 1,20). Thánh Phaolô đã khẳng định như thế trong thư gửi tín hữu Rôma. Cũng vậy, chính vì thấy được ánh sáng vinh quang Thiên Chúa nơi thành Giêrusalem nên tiên tri Isaia nói rõ: “chư dân sẽ đi về ánh sáng của ngươi, vua chúa hướng vế ánh bình minh của ngươi mà tiến bước.” (Is 60,3)
Như vậy, ngôi sao trong Cựu ước là biểu tượng tiêu biểu cho việc Thiên Chúa tự mặc khải, tự tỏ mình ra cho con người qua tự nhiên. Nhìn vào tinh tú, vạn vật…, dù chúng không nói nên lời nhưng chính chúng là phản ảnh rõ nét hình ảnh của Thiên Chúa vô hình, Đấng sáng tạo muôn loài.
2.   Ngôi sao của Tân ước – loan báo Đấng Cựu Độ đến trần gian
Tin mừng theo thánh Mátthêu thuật lại cho chúng ta hình ảnh ngôi sao lớn, hướng dẫn cho Ba Vua đến gặp Đấng Cứu Thế. Nếu ngôi sao trong Cựu ước là mặc khải của Thiên Chúa qua tự nhiên thì ngôi sao của Tân ước lại quy hướng về chính Đức Giêsu là Thiên Chúa Làm Người. Thật vậy,“thủa xưa, nhiều lần nhiều cách, Thiên Chúa đã phán dạy cha ông chúng ta qua các ngôn sứ. Nhưng vào thời sau hết này, Thiên Chúa đã phán dạy chúng ta qua Thánh Tử. Thiên Chúa đã nhờ Người mà dựng nên vũ trụ và đặt Người làm Đấng thừa hưởng muôn vật muôn loài. Người là phản ánh vẻ huy hoàng, là hình ảnh trung thực của bản thể Thiên Chúa.” (Hr 1,1-3). Và “trong sự khôn ngoan và lòng nhân hậu của Ngài, Thiên Chúa đã vui lòng đích thân tỏ mình ra và cho biết mầu nhiệm của thánh ý Ngài, nhân đó và nhờ Đức Kitô, Ngôi Lời nhập thể, con người có thể đến gần Đức Chúa Cha, trong Chúa Thánh Thần và được trở nên thông phân bản tính thần linh của Ngài.” (SGLGHCG, số 51)
Như vậy, ngôi sao trong Tân ước chỉ có nhiệm soi sáng cho Ba Vua, đại diện cho dân ngoại đến với Đấng Emmanuel, Thiên Chúa làm Người. Và chính Người sẽ là Mặt trời công chính, soi sáng không chỉ cho dân Do Thái mà toàn thể nhân loại đang lầm than trong bóng đêm tội lỗi. Thật vậy, trong thư gửi tín hữu Ephêsô thánh Phaolô khẳng định: “Chính Đức Giêsu sẽ mặc khải cho cả dân ngoại cùng thừa kế gia nghiệp với người Do Thái, cùng làm thánh một thân thể và cùng chia sẻ điều Thiên Chúa hứa. (Ep 3,6)

3. Ngôi sao của chúng ta
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ! Không biết tại sao người ta lại vẽ ngôi sao có năm cánh. Nhưng thiết nghĩ mỗi người chúng ta được mời gọi trở nên ngôi sao có năm cánh đó, phản chiếu hình ảnh Thiên Chúa, hay chiếu sáng dẫn lối cho người khác đến với Chúa qua năm nhân đức:
3.1.   Nhân Đức Khôn ngoan
Khôn ngoan là nhân đức giúp lý trí chúng ta nhận ra những điều thiện đích thực và lựa chọn những phương thế tốt nhất để đạt tới. “Người khôn ngoan thì đắn đo từng bước” (Cn 14,15). Chúng ta cần biết sống khôn ngoan để chọn Chúa chứ không chọn những giá trị trần thế.
3.2.   Nhân đức Công bình
Công bình là tôn trọng quyền lợi của người khác, đối xử hài hoà với hết mọi người và thực thi công ích là trách nhiệm của mỗi người. Đức công bình giúp chúng ta thực hiện những gì của người khác, thì trả về cho họ; những gì là của Thiên Chúa, thì trả về cho Thiên Chúa (x. Mc 12,17).
3.3.   Nhân đức Dũng cảm (can đảm)
Dũng cảm (can đảm): là nhân đức giúp chúng ta kiên trì theo đuổi điều thiện tới cùng dù gặp nhiều gian nan thử thách; cương quyết chống lại cám dỗ và vượt thắng sợ hãi; dám đối diện với những thử thách và bách hại, sẵn sàng hy sinh mạng sống mình vì chính nghĩa.
3.4.   Nhân đức Tiết độ (chừng mực)
Tiết độ (chừng mực): là nhân đức giúp ta biết tự chủ trước những quyến rũ của các thú vui và giữ chừng mực trong cách hưởng dùng những tiện nghi vật chất.
3.5.   Bác ái yêu thương
Đức Giêsu đã nói rõ: Cứ dấu này người ta sẽ nhận ra anh em là môn đệ thầy nếu anh em biết yêu thương nhau. (Ga 13,35)Nhiều người trong chúng ta nghĩ cao xa phải làm rất nhiều thứ để có thể giới thiệu Chúa cho mọi người. Nhưng đơn giản chỉ là sống bác ái yêu thương. Đó không chỉ hạn hẹp tôi biết yêu tôi, lo cho tôi nhưng còn gia đình và những người xung quanh.
Để có thể thực hiện được 5 nhân đức tương ứng với năm cánh của ngôi sao thì cần phải cố gắng thường xuyên, phải cố gắng luyện tập từng ngày và suốt đời.

Nói tóm lại, ngôi sao trong Cựu ước biểu tượng cho mặc khải của Thiên Chúa qua tự nhiên. Tức là qua vụ trụ, trăng sao, biển khơi và muôn loài thọ tạo… con người có thể nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa. Ngôi sao trong Tân ước dẫn dắt con người với Thiên Chúa làm Người, chính Người là Mặc Khải trọn vẹn về Thiên Chúa. Người không lặng im như tinh tú vạn vật nhưng chính Người sẽ lên tiếng và hành động để mặc khải về Thiên Chúa cũng như Công Trình Cứu Độ đã được dấu kín từ ngàn xưa. Và quan trọng, mỗi người chúng ta được mời gọi trở thành ngôi sao năm cánh với năm nhân đức: khôn ngoan, công bình, dũng cảm, tiết độ và yêu thương để soi sáng và làm chứng cho Chúa giữa một thế giới tràn ngập bóng đên của tội lỗi và sự chết. Amen
MAPHUC,SSS


Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2017

LỄ MẸ THIÊN CHÚA – CĐ Ds 6,22-27; Gl 4,4-7; Lc 2,16-21 ĐỨC MARIA – MẸ THIÊN CHÚA – NỮ VƯƠNG HÒA BÌNH

LỄ MẸ THIÊN CHÚA – CĐ
Ds 6,22-27; Gl 4,4-7; Lc 2,16-21

ĐỨC MARIA – MẸ THIÊN CHÚA – NỮ VƯƠNG HÒA BÌNH
Đã bao giờ chúng ta đi thăm bà mẹ mới sinh con chưa? Thỉnh thoảng tôi cũng có đi thăm. Bình thường, khi chúng ta đi thăm phụ nữ mới sinh con, chúng ta thường quan tâm nhiều đến đứa bé hơn là người mẹ. Tò mò xem là trai hay gái, nặng bao nhiêu ký, giống cha hay giống mẹ…Sau đó, rồi chúng ta mới hỏi tới mẹ của em bé. Sinh có khó không? Có khỏe không?...Hình ảnh ấy gợi cho chúng ta liên tưởng đến ngày lễ Chúa Giáng Sinh và ngày lễ Đức Mẹ hôm nay.
Thật vậy Mẹ Giáo Hội đã dành nguyên một tuần để chúng ta chiêm ngưỡng Hài Nhi Giêsu, thì hôm nay lại mời gọi chúng ta chiêm ngắm Mẹ của Người. Đức Nữ Trinh Maria.
1.   Trước hết, Đức Maria - Mẹ Thiên Chúa
Để có thể chiêm ngắm chân dung đích thực của Đức Maria, xin phép kể hầu cộng đoàn một câu chuyện.
Theo truyền thuyết Trung Hoa, thì Nữ Oa sau khi khai thiên lập địa bà nhận thấy nơi đây có chất của sự sống, như dường như sự sống còn chưa hoạt bát, cần phải tạo ra một loài động vật mới. Vì vậy, bà quyết định tạo ra một loài động vật có bộ óc cực kỳ thông minh, và động vật đó sẽ trở thành loài độc tôn trong các loại động vật. Thế là Bà lấy bùn dưới sông tạo ra con người. Rồi bà thổi hơi tiên vào, những động vật đất sét đó bỗng hóa thành động vật thật. Bà vui mừng, đặt cho chúng tên gọi là con người.
Sau khi đã tạo ra con người, không ngờ, tiếp sau đó, một tai họa đã giáng xuống đầu con người. Các thần trên thiên cung đánh nhau với thiên ma. Trận chiến làm trụ trời bị gãy sụp, lập tức làm cho thiên địa hỗn độn. Ở dương gian cũng bị tai họa, trên bầu trời xuất hiện lỗ đen lớn, gây họa cho dương trần. Nhìn thấy cảnh nước sôi lửa bỏng, Nữ Oa thương tâm, không nỡ nhìn nhân dân lâm vào cảnh cực khổ, bà bèn quyết tâm vá lại bầu trời. Nữ Oa bèn bay khắp nơi, tìm đá ngũ sắc để vá trời. Sau khi đã tìm đủ, bà dùng lau sậy đốt với đá tạo lớp keo, rồi ra sức lấp dán, vá bầu trời lại. Chẳng bao lâu, bầu trời đã trở lại bình thường. Nhân dân không còn bị khổ sở nữa.
Vâng! Trong tín ngưỡng văn hóa Việt Nam chúng ta cũng có nhiều câu chuyện tương tự thế về một người nữ, một bà chúa, một siêu nữ thần tạo ra thế giới và loài người, và luôn phù hộ chúng sinh. Trong số đó tiêu biểu phải kể đến Bà Chúa Liễu Hạnh, Thánh Mẫu Thượng Ngàn, Mẫu Thoải…Vậy một câu hỏi đặt ra cho chúng ta:
Đức Maria – Mẹ Thiên Chúa mà chúng ta mừng kính hôm nay có phải cũng là một trong những bà chúa như những bà chúa khác trong văn hóa tín ngưỡng của chúng ta hay không?
Xin trả lời: Đức Maria không phải là một bà chúa, bà hoàng như văn hóa tín ngưỡng chúng ta quan niệm. Mẹ chỉ là một con người, một thiếu nữ thành Nagiarét như bao thiếu nữ khác. Khó khăn nằm ở chỗ, khi khi Giáo hội tuyên xưng một phụ nữ phàm trần là Mẹ Thiên Chúa thì dễ làm cho người ta lầm tưởng rằng Đức Maria là một siêu nữ thần, Đấng tạo thành cả Thiên Chúa.
Nếu suy diễn như thế là hoàn toàn sai lạc về giáo lý Mầu Nhiệm Ngôi Lời Nhập Thể. Thật vậy, Ngôi Lời là Con Thiên Chúa đã có từ đời đời. Rồi “khi thời gian tới hồi viên mãn, Thiên Chúa sai Con mình tới, sinh làm con một người phụ nữ, để cứu chuộc những ai sống dưới lề luật.” (Gl 4,4-5)
Như vậy, khi sứ thần truyền tin cho Đức Maria thụ thai Ngôi Lời thì không phải lúc đó mới có Ngôi Lời, bởi Ngôi Lời đã có từ đời đời. Nhưng vì để thực hiện kế hoạch cứu chuộc loài người nên Ngôi Lời đã mặc lấy xác phàm, thụ thai trong cung lòng Đức Maria. Do đó, khi Giáo hội tuyên xưng Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa thì Giáo hội muốn xác tín rằng: Mẹ là Mẹ của Ngôi Lời Nhập thể.
Hơn nữa, thánh Phaolô khẳng định trong thư gửi tín hữu Galat:“Nhờ Thần Khí mà chúng ta kêu lên “Áp-ba, cha ơi!”(Gl 4,6) Nghĩa là nhờ Thần Khí của Ngôi Lời mà tất cả chúng ta đều là con của Thiên Chúa, là em của trưởng tử Giêsu. Mà Đức Giêsu là con của Mẹ Maria nên chúng ta cũng là con cái của Mẹ Maria.
2.   Đức Maria – Nữ Vương Hòa Bình
Không phải ngẫu nhiên Mẹ Giáo hội lại kính nhớ Đức Maria – Mẹ Thiên Chúa vào ngày 1/1 đầu năm dương lịch mà điều này có ý nghĩa hết sức quan trọng. Ý nghĩa quan trọng đó là gì?
Ngày đầu năm chúng ta thường chúc mừng nhau: an khang thịnh vượng, thuận buồn xuôi giá, mã đáo thành công…Sách Dân Số có một gợi ý rất hay, để chúng ta chúc mừng nhau trong năm mới: “Nguyện Chúa chúc lành và gìn giữ anh em…nguyện Đức Chúa ghé mắt nhìn và ban bình an cho anh em” (Ds 6,24-26). Vâng! Điều quan trọng chúng ta cần nhất không phải là thịnh vượng, giàu sang nhưng là bình an. Vậy bình an đó ở đâu?
Chúng ta biết rằng, Đức Giêsu là Hoàng Tử Hòa Bình, Vua Bình An. Bởi từ khi xuống thế làm người (Lc 2,14), khi rao giảng (Ga 6,33), khi chịu chết và sống lại Chúa Giêsu luôn ban bình an cho nhân loại (Ga 20,21). Đó là bình an đích thực không ai lấy được. Đức Maria là Mẹ của Chúa Giêsu nên Mẹ chính là Nữ Vương Hòa Bình.
Như vậy, khi mừng kính Đức Maria – Mẹ Thiên Chúa – Nữ Vương Hòa Bình vào ngày đầu năm dương lịch, Mẹ Giáo hội muốn đặt thế giới, đặt lịch sử của nhân loại vào tay của Mẹ nhân ái. Với niềm tin tưởng Mẹ sẽ ban hòa bình, ban bình an cho con cái của Mẹ.
Nếu chúng ta chú ý thì vài năm trở lại đây, Giáo hội luôn có chủ đề cầu nguyện cách đặc biệt cho các gia đình, nhất là những gia đình mới, trẻ. Bởi hơn bao giờ hết, các thế lực ma quỷ đang đánh vào gia đình. Nhằm chống phá Giáo Hội. Chúng ta liên tục nghe báo đài thông tin về những đổ vỡ gia đình, vợ giết chồng, chồng giết vợ, bao thai nhi bị giết bỏ vô tội vạ…Từ đó gây ra biết bao tang thương, đau khổ…Vì thế muốn gia đình có hòa bình thì cần phải có Hoàng Tử Hòa Bình ngự trị. Bằng cách lấy Thiên Chúa làm tâm điểm của đời sống gia đình qua việc vợ chồng con cái cùng chung mâm cơm, cùng chung đọc kinh sáng tối mỗi ngày, cùng đến nhà thờ tham dự Thánh lễ và chầu Thánh Thể cách thường xuyên. Bên cạnh đó, đứng trước những thăng trầm sóng gió trong đời sống, gia đình chúng ta đã có một Đấng Bảo Trợ đắc lực chính là Đức Maria -  Nữ Vương Hòa Bình, Mẹ luôn chuyển cầu cho chúng ta. Các gia đình hãy luôn bám lấy áo Mẹ, núp bóng Mẹ. Chắc chắn Mẹ sẽ che chở và ban bình an cho chúng ta.
Tóm lại, nếu như một tuần vừa qua, chúng ta chiếm ngắm Hài nhi Giêsu - Ngôi Lời Nhập Thể nơi hang đá máng cỏ, thì ngày hôm nay, Mẹ Giáo Hội mời gọi chúng ta chiêm ngắm chân dung của Đức Maria - Mẹ Thiên Chúa. Đức Maria không phải là một bà chúa có nhiệm vụ to lớn tạo dựng con người, hay đội đá vá trời như Nữ Oa hay như các bà chúa khác. Đức Maria chỉ là một con người bình thường như chúng ta. Được Thiên Chúa tuyển lựa cách đặc biệt để trở nên Mẹ của Ngôi Lời nhập thể. Mà Ngôi Lời là Thiên Chúa, nên Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa. Không những thế, Đức Giêsu còn là Hoàng Tử Hòa Bình nên Đức Maria là Nữ Vương Hòa Bình.
Lạy Nữ Vương Hòa Bình, hơn bao giờ hết các gia đình của chúng con đang đứng trước vực thẳm của rạn nứt và đổ vỡ. Xin Mẹ hãy ban Con của Mẹ là Hoàng Tử Hòa Bình cho chúng con, để cho dù cuộc sống của gia đình chúng con có thăng trầm, sóng gió và muôn ngàn thử thách… thì lòng mỗi người chúng con cũng luôn có bình an, một sự bình an đích thực, bình an không ai lấy đi được. Amen
MAPHUC,SSS



Thứ Bảy, 30 tháng 12, 2017

DÒNG THÁNH THỂ TỈNH CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VN THƯ TUYỂN SINH NĂM 2018

DÒNG THÁNH THỂ
TỈNH CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VN                                                               

THƯ TUYỂN SINH NĂM 2018

        
Kính gởi:  Quý Cha, Quý Tu sĩ nam nữ, Quý phụ huynh và các bạn trẻ.
Để đón nhận những ơn gọi mới, nay ban tuyển sinh Tỉnh Dòng Thánh Thể Việt Nam trân trọng gởi đến Quý Cha, Quý Tu sĩ nam nữ, Quý phụ huynh và các bạn trẻ thông báo về việc tuyển sinh ơn gọi năm 2017.

Ban tuyển sinh sẽ tổ chức kỳ thi vào Chúa Nhật, ngày 07/01/2018.
1. ĐIỀU KIỆN DỰ THI
-  Các bạn nam có ước muốn tìm hiểu và dấn thân trong đời sống tu trì.
-  Tốt nghiệp PTTH hoặc đang ôn thi vào đại học, cao đẳng, tuổi từ 18 đến 22.
-  Đang học hoặc đã tốt nghiệp đại học, cao đẳng, tuổi không qúa 28.
-  Ngoài những trường hợp trên xin liên hệ trực tiếp để được xem xét.

 2. ĐỊA ĐIỂM GHI DANH
        + Miền Nam
 * Tại Giáo Phận Sài Gòn
 -  Xin liên hệ: *Cha GB. Hường (Đt: 096.422.0212)
 * Tại Giáo Phận Xuân Lộc
-  Xin liên hệ: *Cha Giuse Bình  (Đt: 098.833.0430)                                                      
* Tại Giáo Phận Phú Cường và các Giáo Phận khác
-  Xin liên hệ:  Cha GB. Hường (Đt: 096.422.0212)                                                      
        + Miền Bắc
 -  Xin liên hệ: *Cha Giuse Đông (Đt: 090.531.7332)
        + Miền Trung:
-  Xin liên hệ: *Cha GB. Thắng (Đt: 093.314.3380)

Các bạn có thể ghi danh qua email: jbhuongsss@gmail.com

3. THỂ LỆ GHI DANH:
-  Đăng ký họ tên người dự thi với những điều kiện ghi ở trên.
-  Mọi thủ tục giấy tờ sẽ bổ sung sau khi được tuyển nhận.

4. THI TUYỂN
       + Địa điểm: DÒNG THÁNH THỂ (sau Nhà Thờ Khiết Tâm) 15B Khu phố 4, P. Bình Chiểu, Q. Thủ Đức – TP. Hồ Chí Minh
       + Thời gian:                                       
* Lúc 8g30, Chúa Nhật ngày 07/01/2018
       + Môn thi: 
-  Giáo Lý (Nội dung giáo lý căn bản, sách giáo lý Công Giáo tóm lược.
-  Việt Văn (Làm một bài văn nghị luận trình độ PTTH)
-  Ngoại Ngữ (Anh văn hoặc Pháp văn trình độ lớp 12, tương đương bằng A+.
-  Trắc nghiệp chỉ số IQ

Lưu ý:
-  Nếu vì hoàn cảnh không thể theo và hoàn thành được chương trình đại học, cao đẳng, nhà Dòng sẽ giúp đỡ chỗ  ở tại TP. HCM để các em có điều kiện theo đuổi ơn gọi.
-  Những em chọn theo ơn gọi tu huynh: trình độ PTTH trở lên;  tuổi không qúa 40; không lệ thuộc vào kết quả thi tuyển.

                                                                                          Ban Tuyển Sinh                                                                                  


                                                                     Lm. đặc trách: Gioan B. NGUYỄN VĂN HƯỜNG,SSS

Thứ Năm, 28 tháng 12, 2017

Lễ Thánh Gia – CĐ St 15,1-6;21,1-3 ; Hr11,8.11-12.17-19 ; Lc 2,22-40 ĐÂU LÀ NGUYÊN NHÂN CHÍNH GÂY RA RẠN NỨT VÀ ĐỔ VỠ TRONG CÁC GIA ĐÌNH CÔNG GIÁO?

Lễ Thánh Gia – CĐ
St 15,1-6;21,1-3 ; Hr11,8.11-12.17-19 ; Lc 2,22-40

ĐÂU LÀ NGUYÊN NHÂN CHÍNH GÂY RA RẠN NỨT VÀ ĐỔ VỠ TRONG CÁC GIA ĐÌNH CÔNG GIÁO?


Trước lễ Giáng Sinh một tuần, có lẽ rất nhiều người chúng ta cảm thấy căm phẫn khi báo đài liên tục đăng tin vụ án vợ giết chồng cách man rợ, vô nhân tính chỉ vì ghen tuông. Sau khi giết chồng, chị chặt xác thành nhiều phần rồi, bỏ vào túi nilông vứt ở những đống rác khác nhau để phi tang. Vụ việc bị bại lộ khi người ta mau chóng tìm được các phần thi thể của người chồng. Thật không thể tưởng tượng: Làm sao trên đời này lại có một người vợ có thể giết chồng mình, người mà mỗi đêm cùng chung chăn gối với mình một cách dã man, kinh khủng khiếp như thế.
Đó là một ví dụ điển hình, như là một sự cảnh tỉnh mạnh mẽ nhất cho chúng ta, về đời sống của các gia đình hiện nay.

Khi chia sẻ với các bạn trẻ di dân về đề tài Chuẩn Bị Cho Các Bạn Trẻ Bước Vào Đời Sống Gia Đinh, một câu hỏi được nêu ra: Nguyên nhân khiến ngày nay nhiều cặp vợ chồng ly hôn là gì?

Có bạn cho rằng nguyên nhân là không có con cái. Khi mới cưới, cả hai vợ chồng đều nghĩ còn trẻ, đời còn dài mà sự nghiệp, tiền bạc chưa có, hoặc chưa thuận tiện để sinh con. Cả hai cùng nhau lên kế hoạch rất hoành tráng. Khi nào có công việc ổn định, có xe cộ, có nhà cửa, có ít vốn rồi sinh con cũng chẳng muộn. Vợ chồng mình còn trẻ mà. Rồi cả hai quyết định dùng các biện pháp tránh thai nhân tạo nào là đặt vòng, nào là uống thuốc, nào là dùng bao…Rồi khi nhà cửa có, xe cộ có, mọi thứ vật chất trong mơ đều có, thì lại không thể có con. Ở đây, con chưa bàn đến vấn đề luân lý trong việc sử dụng các biện pháp tránh thai nhân tạo nhưng chính việc sử dụng biện pháp tránh thai nhân tạo trong thời gian dài làm đảo lộn tâm sinh lý, từ đó dẫn đến mất khả năng thụ thai, hư thai, mất khả năng có con. Thế là bao nhiêu tiền của dành dụm bấy lâu, thôi thì lấy ra để chạy chữa, thầy này ông nọ. Vậy là trắng tay, tiền bạc cũng hết, mà con cái cũng không? Bắt đầu xáo trộn, lục đục, tại anh, tại em…và hậu quả: “Thôi! Chúng ta chia tay đi!”

Có bạn khác cho rằng nguyên nhân ở chỗ không hòa hợp trong đời sống vợ chồng từ tiền bạc đến chuyện chăn gối. Khi yêu nhau mọi thứ đều đẹp, nhưng về sống chung, có với nhau vài đứa con mới lòi ra trăm ngàn thứ mà cả hai đều giấu kín khi đang trong giai đoạn hẹn hò. Thế là vỡ mộng, thế là mất niềm tin vào nhau. Cuối cùng hậu quả là: yêu vội, cưới vội và ly hôn vội.
Còn, còn nhiều nguyên nhân khác nữa khiến các gia đình ngày nay ly tán và để lại nhiều hậu quả nặng nề, nhất là trẻ em.
Riêng với những gia đình Công giáo, thì nguyên nhân chính gây ra rạn nứt và đổ vỡ trong đời sống gia đình đó là: KHÔNG CÓ CHÚA.
Tại sao không có Chúa lại là nguyên nhân chính gây ra những rạn nứt và đổ vỡ trong gia đình. Hãy nhìn vào 3 cặp vợ chồng tiêu biểu mà Kinh thánh đề cập đến.
1.               Gia đình thứ nhất: Ađam – Eva (St 3)
Trình thuật sách Sáng Thế trình bày cho chúng ta biết, thật hạnh phúc cho hai ông bà khi được Thiên Chúa ngày ngày cùng dạo chơi, trò chuyện. Nhưng vì muốn tự do quyết đình đời mình, muốn làm chủ vận mệnh đời mình, ông bà đã ăn trái cấm. Trái cấm chỉ là biểu tượng cho hành động khước từ Thiên Chúa, đẩy Thiên Chúa ra bên ngoài. Thiên Chúa là tình yêu, nên việc đẩy Thiên Chúa ra bên ngoài, ông bà còn tình yêu đâu mà trao ban cho nhau. Từ đó dẫn đến biết bao tai ương trong đời sống gia đình. Cha mẹ, vợ chồng đổi lỗi hận thù nhau; anh em, con cái ghen ghét giết chóc nhau…
2.               Gia đình thứ hai: Ápraham – Sara (St 15,1-6;21,1-3)
Ápraham một lòng đặt niềm tin nơi Chúa. Tuy vậy Sara, vợ ông, lại muốn tự quyết định tương lai của mình. Dù biết rằng Chúa đã hứa ban cho ông bà một dòng tộc nhưng nhận thấy cả hai đều đã già nua, bà muốn tự quyết định, gạt Chúa ra ngoài để lên chương trình cho gia đình, trước khi quá muộn để có con. Bà cho người hầu của bà ăn ở với chồng để sinh con cho bà. Nhưng từ khi sinh con, người hầu gái trở nên kiêu ngạo, xem thường bà. Thế là mâu thuẫn xảy ra, bà đuổi người hầu gái và đứa con vào sa mạc. Gây ra thảm cảnh gia đình tan nát, anh em con cái không có cơ hội được gặp mặt nhau.
3.               Gia đình thứ 3: Giuse – Maria
Nếu như hai cặp vợ chồng trên ly tán, con cái giết chóc nhau thì với Giuse và Maria lại khác. Cả hai ông bà đều một lòng tín thác vào Chúa, cưu mang Chúa, bảo vệ Chúa đến hơi thở sau cùng. Chính vì thế, có Chúa trong gia đình,  Giuse và Maria vượt qua mọi thăng trầm, sóng gió của đời sống và trở nên mẫu gương cho mọi gia đình.

Như vậy, từ hình ảnh của ba gia đình nêu trên, chúng ta rút ra kết luận: Gia đình có Chúa sẽ không dễ đổ vỡ và ly tán. Bởi Chúa là chất kết dính vững bền nhất cho vợ chồng và con cái. Tuy nhiên, một câu hỏi khác lại đặt ra cho chúng ta: Gia đình có Chúa là gia đình như thế nào?
1.   Trước hết, gia đình có Chúa là gia đình sống đức tin vững vàng.
Không phải ngẫu nhiên Ápraham nhận được danh xưng là Cha Của Kẻ Tin. Được Thiên Chúa kêu gọi, ông đã rời bỏ quê hương về vùng đất hứa, trong khi tuổi đã già. Tuy tuổi đã cao niên nhưng ông vẫn xác tín vào Lời Hứa Chúa sẽ ban cho ông một dòng dõi đông như cát bãi biển, như sao trên trời.
Cũng vậy, nếu như Ápraham là cha của những kẻ tin thì Giuse và Maria đã sống niềm tin cách vững vàng. Chính vì đặt niềm tin vững vàng vào Thiên Chúa nên hai ông bà đã rộng lòng đón nhận lời sứ thần, cộng tác đắc lực để Con Thiên Chúa xuống thế làm người.
Các gia đình nếu biết noi gương gia đình Thánh Gia trong việc sống Đức Tin vững vàng như thế thì cả gia đình không chỉ biết đặt niềm tin vào Thiên Chúa mà còn biết tin tưởng nhau. Chồng tin tưởng vợ, vợ tin tưởng chồng, cha mẹ tin tưởng con cái, con cái tin tưởng cha mẹ. Và như thế, một khi niềm tin trong gia đình được vững vàng thì dù cuộc sống có sóng gió như thế nào đi nữa cũng không dễ làm rạn nứt, đổ vỡ.
2.   Điểm thứ hai, gia đình có Chúa là gia đình sống đức cậy bền bỉ
Ápraham khi tuổi gìa xế bóng mới có được một đứa con. Ấy vậy mà Thiên Chúa bắt phải sát tế đứa con duy nhất này, ông cũng bằng lòng. Chính vì ông có đức cậy bền bỉ nên Thiên Chúa đã chạnh lòng thương không giết đứa con mà còn ban cho ông một dòng tộc như lời đã hứa.
Cũng vậy, Giuse và Maria lấy sức đâu mà vượt qua cuộc sinh đẻ giữa đêm đông, nghị lực đâu mà đang đêm đưa con chạy trốn qua ai cập, tinh thần đâu mà tìm con giữa biển người khi con lạc trong đền thờ… nếu như hai ông bà không có một đời sống đức cậy bền bỉ.
Các gia đình chúng ta cũng phải sống đức trông cậy bền bỉ như thế nếu không muốn gia đình rạn nứt. Đó không chỉ là trông cậy vào Chúa mà còn là trông cậy vào nhau.
3.   Điểm cuối cùng, gia đình có Chúa là gia đình sống đức mến tràn đầy.
Đức mến ở đây chính là tình yêu tràn đầy, tình yêu nảy sinh sự sống. Đã hẳn thánh Giuse đã yêu Đức Maria cách tròn đầy khi mà hai ông bà vượt qua được những ham muốn dục vọng trong đời sống vợ chồng, chỉ để sống với nhau cách trong sạch. Thánh Phaolô đã khẳng định:“Hiện nay, Đức Tin, Đức Cậy, Đức Mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn là Đức Mến” (1Cr 13,13). Nếu gia đình có lòng yêu mến Thiên Chúa, chắc chắn một điều, Thiên Chúa là tình yêu sẽ luôn ngự trị trong gia đình. Tình yêu đó làm nảy sinh sự sống, thể hiện nơi Hài Nhi Giêsu.
Một gia đình hạnh phúc đầm ấm không có nghĩa là gia đình đó không có những bất ổn, trái ý, sóng gió… Gia đình hạnh phúc là gia đình luôn có tình yêu ngự trị. Tình yêu nối kết gia đình với Thiên Chúa và nối kết các thành viên trong gia đình với nhau.

Tóm lại, đời sống gia đình không phải là đích đến cho bằng là một hành trình cùng giúp nhau nên thánh. Gia đình Thánh Gia đã trở nên mẫu gương cho các gia đình qua việc các ngài luôn biết tin tưởng, trong cậy và yêu mến Thiên Chúa. Để gia đình của chúng ta được vững bền vượt qua các biến cố, sóng gió như gia đình Thánh Gia xưa kia thì cần phải có Chúa cùng đồng hành. Mà gia đình có Chúa nghĩa là gia đình đó phải sống đức tin vững vàng, đức cậy bền bỉ và đức mến tràn đầy.
Nhiều gia đình ngày nay do đánh mất Chúa như Ađam – Eva, hoặc chưa tin tưởng vào Chúa như bà Sara, vợ Ápraham nên biết bao gia đình tan nát, bạo hành, rượu chè, giết chóc và ly dị. Từ đó để lại hậu quả rất nặng nề, nhất là cho trẻ em. Xin được kết thúc bài chia sẻ với tâm sự của một em bé có ba má ly dị: “Ngày ba mẹ ra tòa, con thẫn thờ nhìn ba mẹ cãi nhau. Dù con đã chứng kiến biết bao nhiêu lần như thế, nhưng hôm nay linh cảm báo cho con rằng: con sẽ không được nhìn ba mẹ cãi nhau nữa. Con cố nén dòng lệ cay sè để đón nhận kết quả cuối cùng: con phải xa mẹ hoặc xa ba. Ba mẹ có biết, dù kết quả thế nào, thì đối với con cũng là mất mát như nhau. Điều gì đến cũng phải đến: con mãi mãi xa mẹ. Về ở với ba cùng người mẹ kế. cuộc sống của con giờ như chiếc bóng. Con ý thức được sự hiện diện của mình trong ngôi nhà, đôi lúc làm cho niềm vui không vẹn toàn. Hàng ngày, bên cạnh con cũng có tiếng “mẹ” tiếng “ba” nhưng lòng con nặng trĩu khi nghĩ đến thân phận của mình…Mỗi sáng, tự lúc nào con đã không còn ngủ nướng, dù con rất thích. Mỗi buổi đến trường, con không còn nũng nịu để được ba chải đầu và quàng cặp lên vai… trường học nghiễm nhiên trở thành nơi con ỵêu thương nhất, nơi con được hồn nhiên vô tư như ngày nào còn có mẹ có ba…
Mẹ ơi, con ước gì … mẹ là mẹ của con chứ không phải là mẹ kế.”

MAPHUC,SSS


Thứ Bảy, 23 tháng 12, 2017

LỄ VỌNG GIÁNG SINH Is 62, 1-5; Cv 13,16-17.22-25; Mt 1,18-25 AI LÀ NGƯỜI CÓ THỂ LÀM ÔNG GIÀ NOEL?

LỄ VỌNG GIÁNG SINH
Is 62, 1-5; Cv 13,16-17.22-25; Mt 1,18-25

AI LÀ NGƯỜI CÓ THỂ LÀM ÔNG GIÀ NOEL?
Vừa rồi tui đây có đăng một bức ảnh Gia Đình Thánh Gia lên facebook để chúc mừng Giáng Sinh mọi người. Xong có một người comment rằng không có chỗ nào trong Kinh Thánh nói Đức Mẹ là Mẹ Chúa Giêsu. Và họ phủ nhận rằng Chúa Giêsu chỉ là Thiên Chúa thôi chứ không phải là con người như chúng ta.
Nói vậy là đúng hay sai thưa các bạn?
Sai! Là vì Tin Mừng nói rõ ràng rằng: “Sau đây là gốc tích của Đức Giêsu: bà Maria Mẹ Người, đã thành hôn với với ông Giuse. Nhưng trước khi hai ông bà về chung sống bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần.” (Mt 1, 18)
Như vậy, chúng ta cần xác tín rằng: Chúa Giêsu vừa là Thiên Chúa thật, vừa là con người thật sự như chúng ta. Người có hai bản tính, một là bản tính Thiên Chúa, hai là bản tính loài người.
Xét về bản tính Thiên Chúa thì Chúa Giêsu chính là Ngôi Hai, Con Thiên Chúa, đã có từ đời đời. Như khởi đầu Tin mừng Gioan đã xác quyết: “Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời, Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa và Ngôi Lời là Thiên Chúa.” (Ga 1,1)
Xét về bản tính loài người, Chúa Giêsu thuộc chị tộc Giu đa, con cháu tổ phụ Ápraham, và thuộc dòng tộc vua Đavít, con của Đức Maria và là con nuôi của thánh Giuse. (Mt 1, 18)
Lễ Chúa Giáng Sinh là lễ mừng kỷ niệm Thiên Chúa xuống thế làm người, mặc lấy thân phận con người để cứu độ nhân loại.
Ngày nay, lễ Chúa Giáng Sinh được mừng trên toàn thế giới. Người người, nhà nhà được nghỉ lễ Chúa Giáng Sinh. Đây là thời gian của nghỉ ngơi, vui chơi, buôn bán, thương mại. Chính vì thế ngày nay, người ta không còn chú trọng đến ý nghĩa tôn giáo nữa mà tục hóa giá trị tôn giáo. Và một trong những hình ảnh gắn liền với lễ Chúa Giáng Sinh bị tục hóa nhiều nhất đó là hình ảnh của ông già Noel.
        Vậy ông già Noel là ai?
Có nhiều câu chuyện kể về xuất thân của ông già Noel. Tuy vậy, theo sử liệu của đạo chúng ta, ông già Noel là một nhân vật có thật. Chính là thánh Nicôla. Thánh nhân sinh năm 280 scn, tại một ngôi làng nhỏ tên Batara thuộc vùng Tiểu Á (ngày nay thuộc lãnh thổ nước Thổ Nhỉ Kỳ). Cha mẹ đặt tên cho con trai bằng tiếng Hy Lạp là Nicôla. Theo tiếng Hy Lạp, Nicôla có nghĩa là Người Anh Hùng của Dân Tộc. Cha mẹ của thánh nhân tuy không giàu có lắm nhưng luôn giúp đỡ người nghèo. Hấp thụ nền đạo đức bác ái từ cha mẹ, nên thánh Nicôla luôn quan niệm rằng:“Phải luôn là người lương thiện, nghĩ đến người khác trước khi nghĩ đến mình”, Nicôla đã trở thành một mẫu người thánh thiện ngay khi ngài còn ở độ tuổi thiếu niên như các con vậy đó. Một cơn dịch bệnh tràn qua thôn xóm. Cha mẹ qua đời, lúc này Nicôla mới 12 tuổi. Tuy vậy, cậu bé vẫn tiếp tục đem tiền bạc giúp đỡ cho những người cùng khổ. Nicôla miệt mài học tập giáo lý. Ngài có một khả năng siêu nhiên lạ lùng là có thể cảm nghiệm được nỗi khổ đau đang xảy ra ở đâu đó và lập tức đến nơi cứu giúp. Sau khi làm giám mục, Ngài dốc tâm giảng đạo, phát triển Giáo hội, bố thí của cải và đem vô số người về với Chúa.
Ngày 6 tháng 12 năm 343, Đức Giáo Mục Nicôla từ trần, hưởng thọ 63 tuổi. Ngài để lại cho trần thế một công nghiệp đồ sộ, một tên tuổi rực chói và những câu chuyện có thật lẫn huyền thoại mà vẫn được lưu truyền mãi cho đến ngày nay.
Ðến năm 800 Giáo Hội Công Giáo Đông Phương chính thức tuyên dương ngài là thánh.
Mỗi khi lễ Chúa Giáng Sinh đến chúng ta thấy ngoài đường đâu đâu cũng có bóng dáng của ông già Noel đi phát quà không chỉ cho các em thiếu nhi mà cho cả người lớn nữa. Hễ ai mặc quần áo ông già Noel là sẽ trở thành ông già Noel. Tuy vậy để có thể trở thành một ông già Noel đích thực, đúng với Thánh Nicôla lúc ban đầu nhất thì cần phải có 2 điều kiện sau:
1.               Điều kiện thứ nhất: Phải là người biết yêu thương.
Thật vậy, xuất phát từ việc yêu thương con người, Đức Giêsu đã từ bỏ địa vì ngang hàng với Thiên Chúa mặc lấy xác phàm, xuống thế làm người để cứu độ nhân loại. Người từ địa vị của một vị Thiên Chúa vô hình đã tự hủy để trở nên hữu hình. Và Thiên Chúa Cha, để chuẩn bị cho Đức Giêsu xuống thế làm người, Ngài đã chuẩn bị cho Chúa Con cả một dòng tộc. Xuất phát từ ông cụ tổ là Ápraham.
Đức Giêsu đã yêu thương con người chấp nhận trở nên Emmanuel – Thiên Chúa ở với loài người.  
Thánh Nicôla đã trở thành ông già Noel vì thánh nhân biết noi gương Chúa trong việc ngài cũng biết yêu thương người khác. Từ nhỏ, thánh nhân đã biết chia sẻ cho người nghèo, giúp đỡ người nghèo. Bất cứ nơi đâu có người cùng khổ là ngài xuất hiện để giúp đỡ họ.
Mỗi người chúng ta nếu muôn trở thành ông già Noel đích thực thì cũng phải học nơi gương Đức Giêsu như thánh Nicôla đã học.
2.               Điểm thứ hai, muốn trở thánh ông già Noel đích thực chúng ta ta phải là người biết trao ban.
Khi xuống thế làm người, Đức Giêsu đã trao ban bình an của người cho nhân loại: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm.” (Lc 2,14). Không những thế, Người còn trao ban chính sự sống của người để nhân loại được sống qua cái chết trên thập giá. Và ngày nay, mỗi ngày trên bàn thờ Đức Giêsu còn trao ban chính mình qua Bí Tích Thánh Thể để dưỡng nuôi chúng ta trên đường dương thế.
Thánh Nicôla đã noi gương bắt chước Đức Giêsu khi ngài biết trao ban, chia sẻ cho người khác.
Tuy vậy, sự trao ban ở đây không chỉ là quà cáp vật chất nhưng còn là những hy sinh của các con. Đó là hy sinh trong bổn phận vợ chồng, hy sinh của cha mẹ với con cái, hy sinh trong việc sống đạo là thực hành đạo… Đó là những món quà tốt nhất mà chúng ta có thể làm để dành tặng cho nhau mỗi dịp lễ Chúa Giáng Sinh.
Tóm lại, nếu như ngày nay hình ảnh Ngôi Hai Giáng Sinh để cứu độ nhân loại bị tục hóa thì chúng ta phải là những người nắm rõ giáo lý về Đức Giêsu. Đức Giêsu vừa là Thiên Chúa thật, vừa là người thật. Những ai không xác tín điều này đều là lạc đạo. Bên cạnh đó, hình ảnh ông già Noel cũng bị tục hóa, bị người ta lạm dụng để đem vào buôn bán, thương mại… thì mỗi thiếu nhi chúng ta có nhiệm vụ trở nên ông già Noel cho tất cả mọi người xung quanh. Qua việc mình có một đời sống yêu thương như Chúa đã yêu và biết trao ban cho tha nhân những hy sinh nhỏ bé của chúng ta.
Cầu chúc mọi người có một đêm mừng lễ Chúa Giáng Sinh tràn đầy ân sủng của Hài Nhi Giêsu. Amen.


MAPHUC,SSS

Tùy bút NHỮNG KẺ THA PHƯƠNG CỦA THỜI ĐẠI

Tùy bút NHỮNG KẺ THA PHƯƠNG CỦA THỜI ĐẠI ---|sss|--- Con đã ngồi suốt nhiều giờ trong tòa giải tội ở Giáo xứ Thánh Gia, Berlin, Đức qu...